Bé con dạn dĩ dắt mẹ dịu dàng đi tùy quân - Chương 276: Chính thức nhận người thân
Cập nhật lúc: 2026-01-11 13:03:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời sụp tối.
Ông Tiết đến đúng hẹn.
Tiểu Lý xách lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ, là đặc sản từ Kinh Thị mang về, nào là bánh kẹo, đồ ăn thức uống. Ngoài còn hai sấp vải.
Vải sợi tổng hợp thì Khương Ninh Ninh thấy qua, còn một sấp nữa gọi là vải Valentin.
Đây cũng là loại vải sợi hóa học thời thượng bấy giờ, nhăn, xù, mặc lên phẳng bay bổng.
Mỗi mét vải giá tận tám đồng, thường chỉ dùng để may quần tây.
"Tình cờ ông bạn già nhà ở xưởng dệt, nên họ tặng cho hai sấp vải, hợp để may quần áo cho Ninh Ninh và bọn trẻ." Ông Tiết vẻ như tình cờ khoe khéo quan hệ rộng của .
Sau cuộc "đại chiến tranh giành ", ông cụ giờ đây nhu cầu thể hiện cao, quyết tâm cho Khương Ninh Ninh và nhà họ Hoắc thấy rằng ——
Hãy chọn !
Ông mới là lão già thực lực nhất cái căn cứ !
Thái Kim Hoa gì, chỉ càng thêm cảm động vì ông Tiết lúc nào cũng nghĩ đến cháu gái và hai đứa chắt của , bà chân thành : "Người nhà cả, đừng chuyện khách sáo quá gì."
"Lão thủ trưởng, ông tuổi tác cao hơn vợ chồng , mạn phép tự quyết, gọi ông một tiếng cả, chúng cứ coi như em trong nhà, còn vai vế của lũ trẻ thì cứ tính riêng."
Gần như ngay lập tức, ông Tiết ưỡn n.g.ự.c, ngẩng cao đầu.
Đến tiếng nhất nhà họ Khương cũng thừa nhận ông và Ninh Ninh là một nhà , cái lão họ Hàn tuổi gì mà đòi tranh.
"Em gái đúng lắm, một nhà cần khách khí như ."
Ánh mắt Thái Kim Hoa thêm phần ý , bà sang Mãn Mãn và Hạ Hạ đang bên cạnh: "Lại đây, hai đứa dâng cho ông ngoại ."
Tiếng "ông ngoại" khiến đôi tay ông Tiết run run, ông tin nổi mà ngẩng đầu lên.
Hai đứa nhỏ trắng trẻo, đáng yêu bưng chén , bước theo kiểu duyệt binh tiến gần.
Lúc ông Tiết mới để ý thấy bọn trẻ diện những bộ đồ mới nhất, nhất, giày chỉnh tề, vẻ mặt nghiêm túc vô cùng.
Bịch!
Hai em cùng quỳ xuống đất, nâng chén đưa lên mặt ông.
"Cháu mời ông ngoại dùng ạ."
"Mời ông ngoại uống ạ."
Ông Tiết theo bản năng về phía Khương Ninh Ninh, bắt gặp ánh mắt mỉm của cô.
Trái tim ông lập tức bình lặng .
Trước đây chỉ là miệng, giờ hai đứa nhỏ quỳ xuống thế là quan hệ định đoạt thật sự .
Có tầng quan hệ , khi ông trăm tuổi, dòng của Ninh Ninh sẽ là lo hậu sự cho ông.
Chỉ phương Đông mới hiểu ý nghĩa của câu "lão hữu sở y, t.ử tôn tống chung" (già nơi nương tựa, con cháu lo hậu sự).
Cả đời ông cống hiến cho tổ quốc vĩ đại, lượt tiễn đưa hai con trai và cả bà nhà.
Cứ ngỡ nửa đời còn sẽ mãi cô quạnh, thậm chí ông nghĩ sẵn di chúc, dặn Tiểu Lý rải tro cốt xuống mảnh đất mà ông hằng yêu dấu .
Vạn ngờ, một ngày ông con gái và cháu chắt, hưởng niềm vui gia đình.
Vành mắt ông Tiết đỏ hoe, ông xúc động ngâm khẽ:
"Nửa đời báo quốc chẳng từ nan,
Khói lửa hai nhuộm áo tang.
Sương tuyết cánh hồng nương gốc lão,
Gió xuân bỗng ấm nhánh lan vàng."
Bốn câu thơ ngắn ngủi đúc kết cả cuộc đời của ông cụ.
Thật đáng kính, nhưng cũng thật xót xa!
"Anh ơi, mấy câu nghĩa là gì thế ạ?" Cô bé Hạ Hạ vốn dân khoa học tự nhiên nên mù tịt, khẽ hỏi trai.
Mãn Mãn dịch sát nghĩa từng câu cho em , kết luận: "Nghĩa là ông ngoại cả đời việc thiện, lúc già suýt chút nữa thì ai chăm sóc đấy."
Hạ Hạ há hốc mồm, trong đôi mắt to đen láy bỗng chốc đong đầy nước mắt.
Ông ngoại đáng thương quá mất.
" mà ông gặp hai em thông minh đáng yêu , chúng sẽ ở bên cạnh ông."
Cậu cháu ngoại quý hóa hếch cằm, giọng dõng dạc: "Và quan trọng nhất là, chúng cháu cũng vinh dự khi một ông ngoại quân nhân vĩ đại và vô tư nhất thế gian."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/be-con-dan-di-dat-me-diu-dang-di-tuy-quan/chuong-276-chinh-thuc-nhan-nguoi-than.html.]
"Cháu xin trích dẫn một câu từng : Khi khói s.ú.n.g tan thành dải ngân hà, ánh mắt lên đều thấy bóng hình hiên ngang của ông ngoại như một tượng đài."
"Oa! Ông ngoại giỏi quá." Hạ Hạ mà lòng đầy nhiệt huyết, ông Tiết với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và kính trọng.
Cảnh tượng khiến Hoắc Đông Lâm bỗng thấy chua xót trong lòng.
Đây mà là dịch thơ ?
Đây rõ ràng là đang nịnh hót thần sầu thì .
Xương m.á.u của ông ngoại hóa thành trời, tinh thần mãi soi sáng núi sông. Còn ba các con thì lúc nào cũng chỉ là con gấu đen to xác thôi .
Đang lúc ghen tị, bỗng một bàn tay khẽ nắm lấy tay .
"Con gấu đen" lập tức hớn hở như nhặt vàng.
"Ông ngoại ơi, ông mau uống ạ."
Giọng sữa ngọt ngào thúc giục.
"Được, , để ông uống." Ông Tiết lượt nhận lấy chén , uống một ngụm tượng trưng.
Sau đó ông lau nước mắt, tiện thể dặn Tiểu Lý chuẩn bao lì xì mừng ngày nhận .
Kết quả, ông thấy Tiểu Lý và Khương lão hán đang xổm ở góc tường, mếu máo.
Ông Tiết: "???"
Thái Kim Hoa nhướng mày: "Ông già , lo bếp nấu cơm , chạy đây lóc cái gì thế hả?"
Khương lão hán sụt sịt: "Cảm động quá, cả cuộc đời lão thủ trưởng thật sự quá gian truân."
Mọi : "..." Hừ! Ông cũng đa sầu đa cảm gớm nhỉ.
Trong phòng khách im lặng mất nửa phút.
Mãn Mãn khịt khịt mũi, vẻ hốt hoảng: "Ông cố ơi, hình như con vịt trong bếp cũng cảm động đến mức cháy khét lẹt ạ."
Sau đó Khương lão hán Thái Kim Hoa mắng cho một trận thế nào thì chẳng ai , chỉ thấy ngày hôm ông mang hai quầng thâm mắt to đùng, ủ rũ như quả mướp héo.
Sáng thứ Sáu, cả nhà xin nghỉ nửa buổi để đưa Thái Kim Hoa viện.
Sau khi xong thủ tục nhập viện, Khương Ninh Ninh và Hoắc Đông Lâm đến văn phòng bác sĩ để hỏi kỹ về kế hoạch phẫu thuật.
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Nằm viện theo dõi ba ngày, thứ Hai xét nghiệm nữa, nếu các chỉ định thì 9 giờ sáng thứ Tư sẽ tiến hành mổ."
Mấy ngày qua, Đào Vĩnh Lương cùng hai vị bác sĩ khác thảo luận qua vài phương án, cuối cùng chọn bản phù hợp nhất.
Nếu ca mổ thành công, ông thể sớm đón vợ con về. Vì , Đào Vĩnh Lương cực kỳ tận tâm tận lực.
Việc còn là tận nhân lực, tri thiên mệnh.
"Tâm lý nhà hết vững vàng, thử thách lớn nhất của ca phẫu thuật chính là tinh thần đấy."
Khương Ninh Ninh gật đầu liên tục.
Suốt thời gian đó, Hoắc Đông Lâm luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ, thầm lặng truyền cho cô sức mạnh, chẳng mảy may để tâm đến những lời đàm tiếu bên ngoài.
Không ít trong bệnh viện họ với ánh mắt ngưỡng mộ.
Không ngờ Đoàn trưởng Hoắc chức cao vọng trọng mà chăm sóc vợ chu đáo đến thế.
cũng đúng thôi, là họ, vợ xinh giỏi giang như thì cũng nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa thôi.
Hai vợ chồng trai tài gái sắc, thật là đôi.
Tất nhiên trong những ánh mắt ngưỡng mộ đó Tào Vũ, cô đang nghiến răng kèn kẹt vì đố kỵ.
Hoắc Đông Lâm hiểu phong tình, rõ ràng là chọn mà đối xử! Gặp Khương Ninh Ninh, sắt thép cũng biến thành bùn nhão!
Có lẽ thấu những chiêu trò của cô từ lâu , mà cô cứ như con hề, hết đến khác diễn trò mặt .
Nằm viện mấy ngày nay, Tôn Hướng Tiền một đến thăm cô .
Cứ cho là Tôn Hướng Tiền cô viện, nhưng tại cả vợ chồng Giáo sư Hàn cũng thấy ?
Chẳng lẽ họ phát hiện điều gì? Hay là thất vọng về cô ? Hoặc là con tiện nhân Khương Ninh Ninh đ.â.m chọc, gì cô ?
Trong lòng Tào Vũ dấy lên nỗi hoang mang tột độ, thấy khỏe hơn một chút là cô vội vàng thủ tục xuất viện, chạy thẳng về khu tập thể của cán bộ nghiên cứu.
Đến chân khu tập thể, cô nhéo mạnh đùi một cái cho đau, dụi mắt thật mạnh cho đỏ lên, tỏ vẻ yếu ớt bò lên cửa phòng 316.
Cô đưa ngón tay lên, gõ cửa.