Bé con dạn dĩ dắt mẹ dịu dàng đi tùy quân - Chương 253: Hiểu lầm "bạo hành" dở khóc dở cười
Cập nhật lúc: 2026-01-11 13:00:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Biết Hoắc Đông Lâm sắp nhiệm vụ, hai nhóc tì tỏ vô cùng bình tĩnh.
“Bố cứ yên tâm ạ, ở nhà con lo .” Hạ Hạ vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ xíu, giọng non nớt đầy quả quyết.
Mãn Mãn cướp mất lời thoại, nghiêng đầu em gái đầy thắc mắc: “Em gái ngốc ơi, mới là trai, là chăm sóc em mới đúng chứ.”
Hạ Hạ nhíu đôi lông mày nhỏ: “ mà em kiếm tiền , em là lớn thu nhỏ đấy, em giỏi hơn mà.”
Bản quyền xe thông minh nộp lên, viện nghiên cứu thưởng cho cô bé một khoản tiền lớn để khích lệ.
“...”
Mãn Mãn đang ăn cơm bỗng thấy hụt hẫng, nhóc quyết định "nghề cũ".
Chỉ cần mỗi ngày nhặt thật nhiều đồng nát, tích tiểu thành đại, chắc chắn ngày sẽ vượt qua em gái cho xem!
Hai nhóc tì cãi cọ chạy tìm phân xử.
Bỏ Hoắc Đông Lâm chẳng ai thèm ngó ngàng.
Anh lẳng lặng cúi xuống, nhặt nhạnh trái tim cha già đang tan vỡ từng mảnh.
Khương Ninh Ninh đang ở trong phòng thu dọn đồ đạc, chuẩn cho một bộ quần áo sạch và xếp thêm lương khô của đơn vị phát.
Lương khô chủ yếu là lương khô nén 761, đồ ăn kèm là thịt kho tàu và thịt hộp. Loại thịt hộp mỡ đóng màng, ăn thấy ngấy vô cùng.
“Sao bố mang theo túi gạo mà nấu cho ngon ạ?” Hạ Hạ bỗng thấy thương bố quá, cô bé nhớ lời ông nội Tiết kể ngày xưa.
Hồi bộ đội hành quân qua thảo nguyên, nuôi lúc nào cũng vác theo cái nồi to tướng, cứ dừng chân là nhóm lửa nấu rễ cây ăn ngay.
Bây giờ điều kiện , bố gặm vỏ cây rễ cỏ nữa, vẫn ăn mấy thứ khô khốc ?
Mãn Mãn cuối cùng cũng tìm cơ hội gỡ gạc, nhóc lên mặt phổ biến kiến thức: “Bố nhiệm vụ bí mật, nếu nhóm lửa để khói bay lên là dễ kẻ địch phát hiện lắm.”
“Kẻ địch sẽ men theo làn khói mà lẻn đến lưng, hù một cái! Trời ơi, lúc đó bố vẫn còn đang mải mê lùa cơm chứ.”
“Bép một cái.”
“Thế là hết đời bố.”
Hoắc Đông Lâm đến cửa: “...”
Tay ngứa quá!
Muốn đét cho thằng ranh một trận quá!
Tưởng tượng cảnh đó, Hạ Hạ trợn tròn mắt, miệng há hốc thành hình chữ "O".
Trong đầu cô bé chợt lóe lên một ý tưởng: “A! Con , cơm cháy ạ!”
Cơm cháy còn gọi là bỏng gạo, c.ắ.n giòn rụm, thơm phức mùi gạo mới.
Có thể ăn vã như quà vặt, hoặc pha với nước nóng cho mềm , thêm thìa đường trắng là ngay món ngon lạ miệng.
Hạ Hạ nhanh ch.óng vận dụng bộ não thông minh của : “Bà cố mới phơi ít đậu đỗ khô, đậu đỗ mất nước thì để lâu lắm. Lúc nào ăn chỉ cần ngâm nước là ngon như thường.”
Cô em gái càng càng hào hứng, Mãn Mãn là em sinh đôi nên hiểu ý ngay: “ , nếu đồ ăn xào chín đem sấy khô, trộn chung với bỏng gạo, thêm nước đun sôi là ngay bữa cơm nóng hổi thơm lừng .”
Khương Ninh Ninh bỗng xen bằng giọng dịu dàng: “Các con thông minh quá, nhưng vấn đề là để đun nóng cơm mà cần nhóm lửa đây?”
Hai đứa nhỏ nghiêng đầu đầy thắc mắc.
Khương Ninh Ninh tiếp tục gợi mở: “Muốn nước sôi, ngoài cách đốt lửa bên , chúng còn cách nào khác ?”
Hạ Hạ suy nghĩ một lát dõng dạc trả lời: “Vôi sống ạ!”
“Thầy Văn dạy , vôi sống gặp nước sẽ tỏa nhiều nhiệt.”
Nói xong, cô bé phấn khích kiễng chân hôn chụt lên má Khương Ninh Ninh một cái.
Hôn xong thấy ngượng ngùng.
Mẹ đúng là giỏi nhất vũ trụ mà.
Cô bé nhất định cố gắng để đuổi kịp mới !
Hạ Hạ nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ, bảo trai: “Thầy Văn hai ngày nay nghỉ, sang nhờ thầy thí nghiệm .”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Mãn Mãn dắt tay em gái, hai đứa tung tăng chạy sang nhà thầy Văn.
Trẻ con là thế, nghĩ gì nấy, hành động cực kỳ nhanh lẹ.
Biết chúng chế món cơm tự sôi thật chứ.
Nghĩ , bỗng một vòng tay ôm lấy cô từ phía .
Khương Ninh Ninh , thở lập tức đàn ông chiếm trọn bằng một nụ hôn nồng cháy, mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt.
Đôi mắt đen của Hoắc Đông Lâm sâu thẳm.
Đây là vợ , một phụ nữ thông tuệ, tỏa sáng rực rỡ khiến chỉ giấu kín cho riêng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/be-con-dan-di-dat-me-diu-dang-di-tuy-quan/chuong-253-hieu-lam-bao-hanh-do-khoc-do-cuoi.html.]
Sau nụ hôn sâu kéo dài, Khương Ninh Ninh thở dốc tựa n.g.ự.c .
Đôi môi đỏ mọng sưng lên, trông như quả đào chín mọng bóp nhẹ, tươi tắn và mời gọi.
Hoắc Đông Lâm kìm cúi xuống hôn thêm nữa.
Chẳng mấy chốc, đôi mắt to tròn ngập nước của cô lườm một cái, trông mềm mại như tơ nhưng như móc câu, lập tức đ.á.n.h sập sự tự chủ mà hằng tự hào.
Lũ trẻ nhà, ông bà cũng dạo .
Không cần kìm nén nữa.
Yết hầu Hoắc Đông Lâm khẽ chuyển động, cúi xuống thì thầm tai cô: “Ninh Ninh, thử kiểu mới...”
Khương Ninh Ninh trợn tròn mắt.
Ngay đó, đôi môi đỏ chiếm lấy một nữa.
Hậu quả của việc buông thả là cô ngủ cho đến tận sáng hôm , ngay cả bữa tối cũng dậy nổi.
Hai nhóc tì nước mắt ngắn nước mắt dài chầu chực bên giường.
Khương Ninh Ninh tỉnh dậy thấy cảnh đó thì giật b.ắ.n , tỉnh cả ngủ.
“Ai bắt nạt các con thế?” Cô định đưa tay ôm lấy hai đứa, nhưng cơn đau mỏi ở thắt lưng ập đến khiến cô rên rỉ một tiếng ngã vật xuống giường.
Trong lòng cô thầm mắng cái lão đàn ông đúng là đồ "cẩu", khỏe như trâu còn lắm chiêu trò.
Cô quên mất chính cũng từng thốt lên "nữa ".
Vui vẻ đến tận trời xanh cơ mà.
“Mẹ ơi!”
Thấy như , hai đứa nhỏ càng to hơn.
Khương Ninh Ninh chẳng kịp xoa eo, vội vàng dỗ dành: “Mẹ , chỉ là mỏi lưng thôi.”
lũ trẻ chẳng tin, chúng nức nở như thể sắp chuyện gì lớn lắm.
Tiếng bà Thái Kim Hoa cuống cuồng chạy : “Có chuyện gì thế? Sao hai đứa t.h.ả.m thiết ?”
Cháu gái dậy, ông cụ Khương thì cứ tới lui ngoài cửa.
“Con cũng nữa, tỉnh dậy thấy hai đứa con .” Khương Ninh Ninh cũng mịt mờ kém.
Bà Thái Kim Hoa định mở lời, nhưng khi thấy những vết đỏ cổ cháu gái lộ ngoài áo ngủ, bà sững , mặt già bỗng đỏ bừng lên.
“Cái Đông Lâm thật là, trông thì hiền lành chính trực thế mà ...”
Khương Ninh Ninh cúi xuống , mặt cũng nóng ran như lửa đốt, vội kéo chăn che kín .
Hóa hai nhóc tì thấy những vết đỏ nên cứ ngỡ bố bạo hành, lén đ.á.n.h nên mới lóc thương tâm như thế.
“Mẹ đừng sợ, con lên bộ chỉ huy kiện bố!”
Mãn Mãn c.ắ.n môi, nước mắt lã chã rơi. Cậu nhóc thấy thật là "mắt mù" khi đây cứ ngỡ bố là .
Xùy!
Lão Hắc Đản lòng đen tối thật !
Đến cả bà cố cũng bảo lão Hắc Đản đ.á.n.h kìa.
Tiểu đoàn trưởng nhỏ tuổi phẫn nộ uất ức, phẫn nộ , uất ức vì... trao nhầm niềm tin cho "chó".
À , con Hắc Báo là ch.ó ngoan, sỉ nhục nó.
Sự hiểu lầm quá xa .
Khương Ninh Ninh vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng tìm một lý do: “Khụ khụ... Hôm qua cảm, bố cạo gió cho đấy, nên mới đỏ đỏ xanh xanh thế .”
Bà Thái Kim Hoa: “...”
Hai đứa nhỏ ngẩn .
Khương Ninh Ninh mặt dày tiếp: “Dùng đồng xu hoặc gừng tẩm rượu trắng cạo dọc sống lưng để đẩy hàn khí ngoài, thế cảm mới nhanh khỏi .”
“Hóa là thế ạ.” Mãn Mãn lau nước mắt, chút ngượng ngùng: “Thế thì bố cũng đấy chứ.”
Hạ Hạ sụt sịt: “Anh mới mắng bố là lão Hắc Đản thối tha xong đấy thôi.”
Kế thừa "da mặt dày" của , Mãn Mãn nhe răng hì hì: “Thì lúc đấy tình hình nó khác mà.”
Cậu nhóc nhảy cẫng lên giường: “Tớ tuyên bố, hiểu lầm hóa giải, đồng chí Hoắc Đông Lâm vẫn là đồng chí !”
Cạch!
Có cái gì đó rơi xuống, trúng tay Hạ Hạ.
Cô bé cúi xuống nhặt lên, đó là một cái răng.