Bé con dạn dĩ dắt mẹ dịu dàng đi tùy quân - Chương 226: Nhồi máu cơ tim
Cập nhật lúc: 2026-01-11 13:00:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái c.h.ế.t của Khương Minh là nút thắt đè nặng trong lòng bà cụ suốt mười năm qua.
Giờ đây, khi gánh nặng trút bỏ, cả bà như suy sụp, đôi chân nhũn ngã quỵ xuống.
Cơn đau thắt n.g.ự.c dữ dội kèm theo cảm giác nghẹt thở sát nút khiến tầm của bà bắt đầu mờ , trong cơn mê sảng, bà như thấy đứa con trai cả của .
Bà Thái Kim Hoa nước mắt lưng tròng, dùng hết sức bình sinh đuổi theo, với con trai rằng bà , đòi công bằng cho con.
dù bà gọi thế nào, Khương Minh vẫn hề dừng bước.
"Con ơi, con đang trách để con chờ lâu quá ?"
"Mẹ thật vô dụng quá!"
"Mẹ xin con và con dâu."
"Hộc! Hộc!"
Bà cảm thấy n.g.ự.c đau quá, khó chịu vô cùng, mệt mỏi đến mức bước tiếp nữa, chỉ dừng nghỉ ngơi.
bên tai cứ vang lên những tiếng ồn ào, vo ve như tiếng ong mật. Hừ, chắc chắn là mấy đứa con đần độn của ông Khương, chẳng sắc mặt gì cả, cứ phiền giấc ngủ của .
Cái nhà mà bà là tan nát hết!
Thôi, cứ ngủ một lát .
Mí mắt nặng trĩu, cơ thể cũng đột nhiên trở nên nặng nề vô cùng, ngay khi ý thức của bà dần lịm , trong bóng tối bỗng vang lên tiếng nức nở: "Bà nội ơi, đừng ngủ, bà mau mở miệng uống t.h.u.ố.c ."
Ôi cái giọng ... hình như là Ninh Ninh nhà bà thì !
Sao Ninh Ninh thế ?
Không , .
Chẳng trách con trai cả cứ lờ bà , chắc là vì bà thực hiện lời hứa với nó đây mà.
Bà cụ lập tức cuống cuồng, tức đến nghiến răng nghiến lợi, cố gắng hết sức để mở mắt xem đứa nào dám cháu gái bà .
Cuối cùng cũng mở ——
Trong cơn mơ màng, bà thấy cháu gái đến sưng cả mắt, bà đưa tay lên sờ mặt cô.
Khương Ninh Ninh mừng rỡ nắm lấy bàn tay : "Bà tỉnh , mau đưa bà đến bệnh viện!"
Xe cấp cứu chờ sẵn ở cổng nghĩa trang liệt sĩ từ lâu, khi đưa bệnh lên xe, họ chạy thẳng về phía tỉnh lỵ.
Khương Ninh Ninh và ông Khương cùng xe cấp cứu.
Hoắc Đông Lâm chở hai bé con và ông Tiết lái xe theo sát phía .
Lần bà Thái Kim Hoa đột phát bệnh tim, cũng may ông Tiết luôn mang theo t.h.u.ố.c Nitroglycerin bên , nhờ thế mới giữ mạng cho bà.
"Ông Tiết ơi, chỗ của ông cũng thường xuyên đau ạ?" Mãn Mãn đưa ngón tay nhỏ chỉ trái tim , giọng khàn khàn pha chút tiếng .
Hạ Hạ mở to đôi mắt đầy sợ hãi, bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo của ông Tiết.
Trải qua chuyện , hai bé con nhận thức sâu sắc hơn về sự sống và cái c.h.ế.t, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì sợ hãi.
Đôi khi trẻ con quá thông minh và hiểu chuyện cũng hẳn là điều , ông Tiết thở dài, xoa đầu hai đứa nhỏ, cân nhắc lời : "Người già , ít nhiều gì cũng vấn đề về tim mạch cả."
Vừa dứt lời, ông cảm nhận hai đứa nhỏ xích gần hơn.
Sinh t.ử đối với chúng vẫn còn là điều gì đó quá nặng nề.
"Em gái ơi, chúng đổi nghề ?" Mãn Mãn đến nấc nghẹn: "Anh công an nữa, bác sĩ, cụ nội và ông Tiết mãi mãi khỏe mạnh."
Hạ Hạ gật đầu lia lịa, nghĩ đến cảnh già , tim cũng sẽ đau như , bé con thấy chút nào, lập tức từ bỏ ý định cùng thầy giáo chế tạo tên lửa.
Mấy ông bà xa chú công an bắt chịu phạt , đưa họ lên vũ trụ cũng chẳng quan trọng nữa.
bé chịu đau đớn dù chỉ một chút.
"Đi thủ đô!" Hạ Hạ thốt một câu đầy quyết tâm.
"Thủ đô trường y nhất cả nước, chúng cố gắng học, đợi đến khi già chắc vẫn còn kịp."
Mãn Mãn tán thành: " thế, chúng sẽ nhặt rác để nuôi , ông Tiết và cụ nội, còn về phần bố..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/be-con-dan-di-dat-me-diu-dang-di-tuy-quan/chuong-226-nhoi-mau-co-tim.html.]
Cậu bé vận dụng bộ não thông minh của để suy nghĩ, đưa một ý kiến tuyệt vời: "Bố nghỉ việc , về thủ đô bảo vệ!"
Hoắc Đông Lâm: "..."
Hay thật, đang đoàn trưởng oai phong lẫm liệt, con trai trông kho hàng cho .
là thằng con trời đ.á.n.h mà.
Không khí u buồn trong xe bỗng chốc tan biến bởi những lời ngây ngô của trẻ nhỏ, ông Tiết cố nén , : " mà bảo vệ lương cao bằng đoàn trưởng , nuôi nổi cả nhà thì ?"
Ánh Trăng Dẫn Lối
Mãn Mãn bố Hắc Đản với vẻ chê bai, xét về ngoại hình thì vốn dĩ bố xứng với .
Giờ mà còn nuôi nổi gia đình nữa? Thế thì hỏng hẳn.
"Haizz!" Cậu bé thở dài thườn thượt, dang hai tay vẻ bất lực: "Thế thì đành đổi cho một bố khác thôi."
Kít ——!
Bánh xe đột ngột ma sát mạnh mặt đường phát âm thanh ch.ói tai, nếu Hoắc Đông Lâm phản ứng nhanh, chắc đạp phanh c.h.ế.t cứng luôn .
-
Bệnh viện tỉnh.
Sau nhiều ngày điều trị, sức khỏe của cô Văn Tú Mẫn hồi phục và hôm nay xuất viện.
Đây là thời gian nhẹ nhàng nhất trong mười năm qua của cô, còn những công việc đồng áng nặng nhọc thấy ngày mai, còn chịu đựng những ánh mắt khinh miệt, thậm chí các nhân viên y tế còn quan tâm đến cô.
Tất cả những điều đều nhờ Hoắc Đông Lâm nhờ chú La đại đội trưởng giấy chứng nhận bệnh tật và đổi thông tin nhân của cô.
"Sau khi xuất viện nhớ uống t.h.u.ố.c đúng giờ, chú ý mặc ấm sáng tối, cảm lạnh dễ khiến bệnh ho tái phát đấy." Bác sĩ dặn dò kỹ lưỡng.
Nếu nhà của cô đồng chí chịu chi tiền, thì mạng của cô chắc cũng khó mà giữ .
Văn Tú Mẫn ghi nhớ kỹ trong lòng, chào tạm biệt bác sĩ chuẩn bắt xe buýt về đại đội.
Vừa đến cổng bệnh viện, một chiếc xe cứu thương vội vã chạy tới.
Cô vội vàng tránh sang một bên.
Các bác sĩ khoa tim mạch nhận thông báo từ , chờ sẵn ở cổng. Khi xe dừng hẳn, họ nhanh ch.óng đẩy cáng thương lên đón.
Cửa xe mở , các bác sĩ bàn giao bệnh tình: "Nghi ngờ nhồi m.á.u cơ tim cấp tính, dùng Nitroglycerin, hiện tại bệnh nhân tỉnh táo nhưng nhịp tim và huyết áp vẫn còn cao..."
Văn Tú Mẫn vốn định để ý, cho đến khi cô thấy Khương Ninh Ninh nhảy xuống từ xe, đôi mắt sưng húp vì .
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y bác sĩ: "Bác sĩ ơi, xin hãy dùng những thiết và t.h.u.ố.c nhất, chúng cháu tiếc tiền , xin bác sĩ hãy cứu lấy bà nội cháu."
Hiếm khi thấy nhà bệnh nhân hợp tác như , nhưng bác sĩ vẫn : "Chúng sẽ cố gắng hết sức, nhưng những bác sĩ tim mạch giỏi nhất đều ở thủ đô và Thượng Hải, bệnh viện tỉnh về mảng tim mạch vẫn còn lạc hậu lắm."
Khương Ninh Ninh gật đầu tỏ vẻ hiểu: "Làm phiền các bác sĩ ạ."
Việc cấp bách lúc là định các chỉ sinh tồn của bà nội, cùng đẩy bà Thái Kim Hoa thẳng phòng hồi sức cấp cứu.
Ngay đó, một chiếc xe Jeep cũng chạy tới, Hoắc Đông Lâm dẫn hai đứa nhỏ xuống, phía còn một vị thủ trưởng quân đội già nghiêm trang.
Sự xuất hiện của ông Tiết và Hoắc Đông Lâm tại bệnh viện lập tức gây xôn xao.
Nhìn những tấm huân chương đeo đầy n.g.ự.c hai , một là đoàn trưởng, còn quân hàm hai vàng rực rỡ... cấp bậc chính quân!!
Ngay cả viện trưởng cũng đích đón.
Bà cụ Thái Kim Hoa rốt cuộc thế thế nào mà đáng nể đến ?
Sau khi ông Tiết kể về những chiến công của đồng chí Khương Minh, đều về phía phòng phẫu thuật với ánh mắt đầy khâm phục.
Những hùng thầm lặng như Khương Minh chính là những viên gạch nền tảng, là xương sống, là những hòn đá lót đường lặng lẽ bánh xe lịch sử, là dòng m.á.u dân tộc cuộn chảy ngừng nhưng thường ẩn .
Còn bà Thái Kim Hoa, âm thầm chịu đựng suốt mười năm chỉ để đòi công bằng cho con trai, chính là đại diện cho bao bình dị khác.
Một hùng như , thể c.h.ế.t !
...
Dù là điều kiện y tế nhân lực y tế năm 1976 thực sự vẫn còn quá lạc hậu.
Bệnh viện cũng chỉ thể cố gắng hết sức mà thôi.