Bé con dạn dĩ dắt mẹ dịu dàng đi tùy quân - Chương 217: Đại hội động viên
Cập nhật lúc: 2026-01-11 12:59:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ ngờ cô từ chối quyết liệt như , Hàn Đậu Vũ ngây tại chỗ, trong mắt thoáng hiện vẻ đau xót khôn nguôi.
Khương Ninh Ninh suýt chút nữa thì mủi lòng.
khi thấy hai đứa con nhỏ, cô liền sắt đá : “Trời tối , con cháu về thôi ạ.”
“Mãn Mãn, Hạ Hạ, chào bác Hàn con.”
Hai đứa trẻ ngoan ngoãn vẫy tay chào Hàn Đậu Vũ.
Bóng hoàng hôn kéo dài hình ảnh ba con, Mãn Mãn gì mà Khương Ninh Ninh nghiêng đầu con, ánh mắt vô cùng dịu dàng.
Đầu ngón tay Hàn Đậu Vũ nắm c.h.ặ.t cuốn sổ đến mức trắng bệch.
Thực , chỉ cần từ xa ba con họ thế là lắm …
Ông dám mong cầu gì hơn.
Nhanh tay lau giọt nước mắt chực trào, Hàn Đậu Vũ thu dọn đồ đạc mới lủi thủi trở về khu chuồng bò khi tia sáng cuối cùng của ngày tắt hẳn.
“Sức khỏe ông hồi phục thế nào ?” Lão Lưu hỏi han đầy quan tâm, “Đường đời còn dài lắm, cần viện tĩnh dưỡng thì cứ tĩnh dưỡng, đừng cố quá.”
Câu mang hàm ý sâu xa.
Hai đầy ăn ý.
“Ông yên tâm, giờ dám ngược đãi bản nữa .” Hàn Đậu Vũ tới, thấy lão Lưu đang nhật ký hình sự, ghi chép mười mấy trang dày đặc, ông khỏi ngạc nhiên.
“Sao tự dưng ông hứng thú cái thế?”
Ánh Trăng Dẫn Lối
“Quà cảm ơn cho mấy đứa nhỏ thôi.”
“Hử?”
Nhìn gương mặt lão Lưu, mày ngài rạng rỡ, ánh mắt tinh , khác hẳn với vẻ đờ đẫn .
Không chỉ ông , mà ngay cả bé Cột cũng trở nên hoạt bát hơn hẳn.
Cột là con của một cặp vợ chồng ở đây, cả nhà họ từ Thượng Hải tới, nhưng lý do cụ thể thì ai .
Những ở đây đều một quy ước ngầm là bao giờ hỏi han về lai lịch của .
Hàn Đậu Vũ vô cùng tò mò, trong thời gian ông viện xảy chuyện gì.
Lão Lưu chiếc đồng hồ quả quýt cũ nát, thấy 7 giờ 15 phút tối, liền hiệu im lặng.
Chẳng mấy chốc, một gói giấy dầu bất ngờ ném qua cửa sổ trong.
Hàn Đậu Vũ giật kinh ngạc.
Những khác dường như quá quen với việc , bé Cột nhanh nhẹn chạy nhặt gói giấy lên. Mở xem thì thấy bên trong năm quả trứng gà và một nắm quả vàng óng.
Cột chia cho mỗi một quả trứng và hai quả vàng.
Sinh và lớn lên ở nông trường, đây là đầu tiên Cột ăn quả sơn , đôi mắt to tròn của bé sáng rực lên như sa.
Nhìn cảnh đó, những lớn khỏi xót xa trong lòng.
“Cái là ?” Hàn Đậu Vũ lờ mờ đoán .
Lão Lưu gật đầu xác nhận.
Thấy dự đoán của là đúng, Hàn Đậu Vũ cảm thấy đầu óc cuồng.
Thật là liều lĩnh quá mà!
Nếu để họ qua với khu chuồng bò thì hậu quả thật khôn lường. ông lo sốt vó lên thì cũng chẳng thể chạy nhắc nhở họ .
Lão Lưu thấy ông cuống quá, liền kéo ông góc, hạ thấp giọng: “Yên tâm , đưa tới là cảnh vệ của Đoàn trưởng Hoắc đấy. Đại đội trưởng La cũng mắt nhắm mắt mở cho qua thôi, vì…”
Sự tò mò của Hàn Đậu Vũ lên đến đỉnh điểm.
“Vì cơ?”
“Cán sự Khương giỏi giang lắm đấy!” Lão Lưu cố tình úp úp mở mở, nhất quyết thêm, bảo ông cứ ở làng vài ngày là sẽ hiểu ngay thôi.
Đêm đó, Hàn Đậu Vũ trằn trọc mãi ngủ , lòng đầy lo âu, đến sáng hôm khóe miệng còn nổi lên một nốt nhiệt to tướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/be-con-dan-di-dat-me-diu-dang-di-tuy-quan/chuong-217-dai-hoi-dong-vien.html.]
Lúc ông cứ thẫn thờ như mất hồn, mãi đến trưa thấy dân làng chẳng màng cơm nước gì mà cứ rồng rắn kéo đầu làng, miệng ngớt nhắc đến “Ninh Ninh” với “xưởng đan lát”.
Hàn Đậu Vũ ngẩn một lúc cũng vội vàng chạy theo.
Xưởng đan lát chọn xây ngay cạnh trường học. Đập mắt ông đầu tiên là bức tranh cổ động vẽ hình những bé gái đang tung tăng học ánh mặt trời, tràn đầy sức sống và hy vọng.
Khu đất trống cạnh trường học đông nghịt .
Lúc đầu, Khương Ninh Ninh còn lo sẽ phục, thậm chí mỉa mai cô là đàn bà con gái thì chỉ nên quanh quẩn xó bếp.
cô dùng thực lực để chứng minh điều ngược .
Thực tế là các cán bộ trong đội ai nấy đều tươi hớn hở, thái độ nhiệt tình vô cùng, ngay cả các thanh niên trí thức cũng chẳng hề tỏ vẻ coi thường cô.
Khương Ninh Ninh ngẫm cũng hiểu, chắc chắn Đại đội trưởng La ngầm răn đe từ .
Thân thế và mối quan hệ của cô quá mạnh, thường chẳng ai dám đụng .
Không ngờ ngày cũng trở thành hạng “ má” như thế !
“Ninh Ninh , sẵn bà con ở đây, cháu lên vài lời ?” Đại đội trưởng La gợi ý.
Những lời xì xào bất mãn lưng đều Đại đội trưởng La dập tắt, hành động của ông cũng là để giúp cô khẳng định uy tín của .
Trong phút chốc, hàng trăm ánh mắt từ khắp nơi đổ dồn về phía cô.
Đội 6 hơn 500 hộ dân với hơn 1300 nhân khẩu, qua bờ ruộng thấy đầu đen kịt.
Mãn Mãn đảo mắt một vòng, cầm lấy chiếc loa tay thô sơ bàn, oai vệ bước đều kiểu quân đội đến bên , đưa loa cho xong còn giơ tay chào kiểu quân nhu dáng.
Khương Ninh Ninh vẻ đáng yêu của con trai cho tan chảy, cô vỗ vỗ loa phát tiếng “bộp bộp”.
Cả trường bỗng chốc im phăng phắc.
Cô đối mặt với dân làng, hề tỏ e dè chút nào.
Nói đám đông vốn là sở trường của cô .
Chẳng cần chuẩn bản thảo, cô cứ thế mà ứng biến: “Huyện quyết định xây dựng xưởng đan lát ngay tại đây.”
“ , sẽ thắc mắc: Làm xưởng á? Liệu nổi ? Mình chỉ là dân quê cục mịch, gì về kỹ thuật ?”
Nhìn những đôi mắt mệt mỏi nhưng đầy khát khao của những phụ nữ, giọng Khương Ninh Ninh bỗng v.út cao.
“Sao nổi chứ? Chị em ai mà chẳng hoa tay? Từ khâu đế giày, đan giỏ, đan chiếu cỏ… cái khéo léo nó ngấm m.á.u ! Trước đây là vì cơ hội, tổ chức thôi! Giờ đây, Đảng chỉ lối, công xã bắc cầu, tự mà nắm lấy cơ hội !”
“Mười đầu ngón tay chính là mười chiếc đòn gánh vàng, gánh vác tương lai mới của công xã chúng !”
“Một sợi mây, một nan tre, đan tiền đóng học cho con! Tre thành giỏ, mây thành l.ồ.ng, đổi về vải vóc cho gia đình!”
“Ngồi chờ c.h.ế.t lên ? Ai thì giơ tay lên! Cùng công xã mở con đường mới!”
“Làm!” Bạch Mạn giơ cao tay đầu tiên, hô to hưởng ứng.
Ánh mắt cô nàng rực cháy như hai ngọn đuốc, đầy vẻ ngưỡng mộ, kiên định và quyết tâm, gương mặt đỏ bừng vì phấn khích.
Hiện trường im lặng trong giây lát, đó, từng đôi bàn tay thô ráp, lấm lem bùn đất bắt đầu giơ lên.
Đặc biệt là những phụ nữ đủ lứa tuổi, từ chỗ do dự, rụt rè, cuối cùng đều hạ quyết tâm đầy hy vọng mà giơ tay lên, mỗi lúc một nhiều.
Dưới ánh nắng mặt trời, những bàn tay tạo nên một bức tranh thầm lặng nhưng vô cùng mạnh mẽ.
Vô tình, hình ảnh đó trùng khớp với bức tranh tường rực rỡ ở trường học bên cạnh.
Mọi đều vô cùng xúc động cảnh tượng đó.
Kể cả Hàn Đậu Vũ đang ở phía đám đông.
Nghe và tận mắt chứng kiến quả thật là hai cảm giác khác .
Xây xưởng đan lát, khuyến khích trẻ em gái học…
Khương Ninh Ninh mới về đội 6 bao lâu chứ? Vậy mà cô những việc mà nhiều thanh niên trí thức ở đây cả mấy năm trời cũng nổi.
Vợ chồng Khương Minh quả thật giáo d.ụ.c con gái vô cùng xuất sắc.