Bé con dạn dĩ dắt mẹ dịu dàng đi tùy quân - Chương 192: Hạ thuốc

Cập nhật lúc: 2026-01-11 12:44:05
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mười phút .

 

Khương Ninh Ninh bước khỏi căn nhà gỗ, ngước mắt lên thấy Hoắc Đông Lâm cách đó hơn hai mét.

 

Dù chỉ là đang đợi, dáng vẻ vẫn hiên ngang như cây tùng.

 

Trước mặt , Hoắc Kiến Quân và Khương lão tam chẳng dám thở mạnh, hai kẻ tình địch vốn chẳng ưa gì giờ ăn ý mà rụt cổ như chim cút.

 

Nghe tiếng mở cửa, Hoắc Đông Lâm sải bước tới nắm lấy tay vợ: "Cô gì với em thế?"

 

Hai cũng dỏng tai lên ngóng.

 

Khương Ninh Ninh thở dài: "Chuyện cũng chẳng vẻ vang gì, sức khỏe cô , nên nhờ em xin phép đại đội trưởng cho nghỉ vài ngày."

 

"Đồ cặn bã!"

 

Khương lão tam nghiến răng, giáng một cú đ.ấ.m thẳng mũi Hoắc Kiến Quân, khiến mũi vẹo hẳn sang một bên.

 

Hoắc Kiến Quân đau đến nhe răng trợn mắt nhưng dám kêu ca, chỉ đành ngậm ngùi chịu đựng.

 

Nếu là kẻ khác bắt nạt Hồng Tụ, chắc chắn đ.á.n.h cho .

 

Người nhà quê vẫn là quá thật thà, quá trọng thể diện.

 

"Sau đối xử với Xảo Quyên, nếu dám bắt nạt cô , sẽ tha cho ." Khương lão tam lau mặt một cái thật mạnh lầm lũi bỏ .

 

Hoắc Kiến Quân bĩu môi, lầm bầm: "Đã cắm sừng còn lo cho cô ?"

 

Bình tĩnh , bắt đầu nhận Lâm thanh niên trí thức gài bẫy.

 

"Câm mồm!"

 

Hoắc Đông Lâm lạnh lùng liếc một cái: "Đã là đàn ông thì chịu trách nhiệm, đừng để khinh thường ."

 

Hoắc Kiến Quân rùng , ý đồ xa tan biến sạch, giơ tay thề thốt: "Anh cả yên tâm, em nhất định sẽ sống t.ử tế với Lâm thanh niên trí thức."

 

Cưới cũng coi như chuyện , dù cũng là họ hàng xa của nhà họ Khương. Tính , cô cũng chút quan hệ với chị dâu.

 

Nếu cả cắt đứt với nhà họ Hoắc, thì vẫn thể qua như chứ?

 

Hoắc Đông Lâm chẳng buồn đính chính cách xưng hô, thể đ.á.n.h thức kẻ đang giả vờ ngủ, liền nắm tay Khương Ninh Ninh về.

 

Dân làng đang bận rộn thu hoạch, đường chỉ hai vợ chồng.

 

Đợi khi xa, Khương Ninh Ninh mới hạ thấp giọng, kể bí mật mà Lâm thanh niên trí thức .

 

"Ý em là Lâm thanh niên trí thức tiếp cận lão tam là để tìm vàng miếng mà bố em giấu?"

 

Ngay lập tức, Hoắc Đông Lâm liên tưởng đến việc con trai trưởng phòng bảo vệ lặn lội từ xa đến Giang Thành, hẳn là cũng vì vàng đó.

 

Mọi chuyện sáng tỏ.

 

Kẻ c.h.ế.t vì tiền, chim c.h.ế.t vì mồi. Cuốn sổ sách mất tích mười năm, với bọn chúng, tìm thấy mới là an nhất, nhưng vàng thì khác.

 

"Hơn nữa cô còn hứa nếu gặp kẻ đó sẽ báo ngay cho em."

 

Lâm thanh niên trí thức là phụ nữ thông minh và đầy tham vọng. Một khi chọn gả cho Hoắc Kiến Quân, cô chắc chắn tìm cách lấy lòng Khương Ninh Ninh và Hoắc Đông Lâm.

 

Khương Ninh Ninh quanh, đột nhiên dừng bước.

 

"Sao thế em?" Hoắc Đông Lâm thắc mắc.

 

Cô nhón chân, ghé sát làn môi mềm mại tai thì thầm.

 

Ban đầu Hoắc Đông Lâm còn chút xao xuyến, nhưng ngay đó, nụ môi vụt tắt.

 

"Em tìm thấy sổ sách . Bố em , vàng giấu ngay gốc cây hồng."

 

Một lúc , Hoắc Đông Lâm bóp nhẹ tay vợ, giọng trầm ấm đầy tin cậy: "Đừng lo, sẽ cách lấy nó ."

 

Cây hồng đang lớn , tự dưng đào bới xung quanh chắc chắn sẽ gây chú ý.

 

Chuyện càng ít càng .

 

Về đến nhà, Hoắc Đông Lâm tiếp tục xắn tay áo giúp sửa giường sưởi, Khương Ninh Ninh cũng tỏ như chuyện gì, giúp cháu dâu nấu cơm.

 

Lên chức bậc cha chú cũng cái dở, rõ ràng tuổi còn trẻ mà cứ gọi già mấy tuổi.

 

Mãi đến bữa trưa, hai vợ chồng mới phòng đông.

 

Bà nội Thái Kim Hoa vỗ đùi, sực nhớ : "Hồi đó thằng cả đ.á.n.h một xe đầy đồ đạc về, nào cải thảo, củ cải, thịt thà đủ cả. Sau đó nó còn bón phân cho cây hồng, chắc là giấu đó lúc ."

 

"Mẹ, con chẳng nhớ gì về chuyện nhỉ?" Khương nhị bá gãi đầu thắc mắc.

 

Bà Thái lườm một cái, nể nang gì mà mỉa mai: "Hôm đó đúng lúc phiên chợ lớn, cả cho bao nhiêu tiền với phiếu, đuổi đưa cả nhà mua sắm tết còn gì."

 

Thằng cả thông minh giống bà, còn thằng thứ hai thì y hệt ông già nó, đầu óc rỗng tuếch chẳng gì ngoài bông gòn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/be-con-dan-di-dat-me-diu-dang-di-tuy-quan/chuong-192-ha-thuoc.html.]

 

Khương lão hán cũng trúng đạn, chỉ rít t.h.u.ố.c lào sòng sọc, chẳng dám ho he lời nào.

 

Bà Thái Kim Hoa quả hổ danh là quyết đoán, mở miệng khiến ai nấy kinh ngạc: "Thế , tối nay sẽ hạ t.h.u.ố.c thức ăn, đảm bảo cả nhà ngủ say như c.h.ế.t, cháu rể cứ việc mà đào."

 

Mọi : "..."

 

Khương Ninh Ninh rùng : "Nội ơi, Đông Lâm với bác hai nhẹ tay chút là , cần hạ t.h.u.ố.c ạ."

 

"Không , chắc chắn mới . Mấy đứa chẳng đứa nào giữ mồm giữ miệng cả. nhẫn nhịn mười năm , ai phép ngăn cản đòi công bằng cho con trai ."

 

Bà Thái quyết định nhanh gọn, dậy phủi m.ô.n.g, tìm thầy t.h.u.ố.c trong thôn xin ít thảo d.ư.ợ.c tác dụng an thần.

 

Về nhà, bà tuyên bố tối nay thịt gà chiêu đãi cả nhà! Tin vui bất ngờ khiến sướng rơn cả .

 

Đến tối, quả nhiên ai nấy đều lăn ngủ say.

 

Nửa đêm.

 

Bà Thái Kim Hoa cầm đèn pin, như một vị nữ tướng chỉ huy thiên binh vạn mã, vung tay lệnh: "Đào!"

 

Ba đàn ông chẳng dám nhiều, mỗi một hướng quanh gốc cây hồng bắt đầu đào bới.

 

Trong đó, hăng hái nhất chính là Khương lão hán.

 

Cưới bao nhiêu năm, bà vợ hạ t.h.u.ố.c là hạ t.h.u.ố.c ngay , ngộ nhỡ ngày nào đó bà ngứa mắt, chẳng lẽ cũng tiễn ông lên đường luôn ?

 

Nghĩ đến đó, ông rùng , tay cuốc càng thêm thoăn thoắt.

 

"Ninh Ninh xem, đàn ông là chiều, cứ bắt việc thì về già mới khỏe mạnh ." Bà Thái Kim Hoa ân cần chia sẻ kinh nghiệm với cháu gái.

 

Khương Ninh Ninh nuốt nước bọt: " cháu thấy chân ông nội đang run cầm cập kìa nội."

 

"... Chắc là tại ông thấp khớp đấy."

 

Khương lão hán khựng , "keng" một tiếng, lưỡi cuốc va vật cứng. Không , hình như là một khối sắt.

 

Hoắc Đông Lâm và bác hai vội vàng chạy giúp sức.

 

Dưới sự nỗ lực của cả ba, một chiếc rương lớn cuối cùng cũng đưa lên mặt đất. Họ nhanh ch.óng lấp hố, san phẳng mặt đất, dùng xe rùa lăn qua lăn cho thật tự nhiên.

 

"Đi, phòng chính."

 

Dù giọng bà Thái vẻ bình tĩnh, nhưng khi Khương Ninh Ninh nắm lấy tay bà, cô cảm nhận rõ bà đang run rẩy kịch liệt.

 

Chiếc rương trông khá lớn, một Hoắc Đông Lâm bê cũng thấy vất vả.

 

Vào đến phòng chính, cửa đóng then cài cẩn thận, chỉ thắp một ngọn đèn dầu leo lét.

 

Theo ý bà cụ, Hoắc Đông Lâm dùng sức cạy khóa, mở nắp rương .

 

Bên trong, những thỏi vàng miếng xếp đầy ắp, sáng lấp lánh.

 

Kiểm tra kỹ, tất cả 50 thỏi.

 

Số vàng chắc chắn chỉ phần của trưởng phòng bảo vệ, mà còn bao gồm cả của tên cựu xưởng trưởng và đồng bọn.

 

Thình thịch! Thình thịch!

 

Trong phòng vang lên hai tiếng động trầm đục.

 

Khương lão hán và con trai thứ hai chân tay bủn rủn, ngã bệt xuống đất, mắt trợn ngược trân trân.

 

Vàng... vàng... là vàng!

 

Cả đời họ bao giờ thấy nhiều vàng đến thế, đúng , nhà nghèo đến mức ngay cả một chiếc vòng bạc cũng chẳng nổi.

 

Con trai cả/ cả g.i.ế.c bịt đầu mối, quả thực oan chút nào!

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Hoắc Đông Lâm cầm một thỏi lên cân nhắc, quan sát kỹ, nhanh ch.óng phát hiện bên cạnh khắc một hình tam giác nhỏ, y hệt về trọng lượng và ký hiệu với vàng thu từ phòng của Trần Phong.

 

Tất cả những bằng chứng đủ để kết tội đám .

 

Đồng thời, điều cũng báo hiệu một sự nguy hiểm tột cùng.

 

Giờ đây, chiếc rương và cuốn sổ sách chẳng khác nào một quả b.o.m hẹn giờ, tuyệt đối thể để vợ con rơi vòng nguy hiểm.

 

"Ninh Ninh, em đợi mấy ngày, mang sổ sách và chiếc rương ngay trong đêm."

 

"Ngày mai sẽ bảo Tiểu Trương từ huyện về đây bảo vệ ..."

 

Hai vợ chồng lưu luyến chia tay.

 

Tại bệnh viện huyện.

 

Hàn Đậu Vũ, hôn mê nhiều ngày, cuối cùng cũng tỉnh ...

 

---

Loading...