Bé con dạn dĩ dắt mẹ dịu dàng đi tùy quân - Chương 188: Nhà họ Hoắc đi tù

Cập nhật lúc: 2026-01-11 12:44:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoắc Đông Lâm mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng.

 

Anh tiến lên hai bước, ghé sát tai ông : " thế, con thực sự cảm ơn bố con đăng ký nhập ngũ, cho nên bây giờ con mới thể dùng quyền lực riêng để khiến bố tù thêm vài năm nữa."

 

Anh còn dứt lời Hoắc Vệ Quốc đang giận dữ đẩy lùi về phía .

 

"Hộc... hộc..."

 

Hoắc Vệ Quốc tức đến mức thở hổn hển, cảm giác như sắp hộc m.á.u đến nơi: "Tao đúng là mù mắt mới nuôi hạng ăn cháo đá bát như mày."

 

Ông gào thét điên cuồng.

 

Hoắc Đông Lâm ông đầy mỉa mai, như đang một con hề nhảy nhót, điều càng kích động thần kinh nhạy cảm của Hoắc Vệ Quốc.

 

Đang lúc ông nổi trận lôi đình, Điền Thúy Phân vốn luôn im lặng bỗng lên tiếng:

 

"Lão Hoắc, ông nhận tội !"

 

"Hồi Hắc Đản còn nhỏ, ông chẳng bao giờ coi trọng nó, sai bảo cho nó ăn cơm, bỏ đói nó đến c.h.ế.t. Chờ nó lớn lên, rõ ràng thành tích của nó năm nào cũng đầu, nhưng để tống khứ nó , ông lén đăng ký cho nó nhập ngũ..."

 

"Hắc Đản lời ông mà lấy Khương Ninh Ninh, ông ghi hận trong lòng, sai bảo hành hạ nó. Đêm giao thừa, Khương Ninh Ninh tội nghiệp còn hết thời gian ở cữ ông đuổi khỏi nhà."

 

"Sau đó, ông sai lấy hết tiền trợ cấp của Hắc Đản. Số tiền đó chẳng tiêu một xu, đều ông đem quà cáp biếu xén, mua quần áo cho Xuân Phương, lo đám cưới cho Kiến Quân."

 

"Suốt 5 năm trời, ba con nó đói đến mức chỉ còn da bọc xương, Mãn Mãn và Hạ Hạ bới rác tìm đồ ăn."

 

"Ông ép Khương Ninh Ninh đến đường cùng, ép nó c.h.ế.t, nó chịu nổi sẽ chủ động ly hôn. Như , ông mới thể giới thiệu cháu gái xưởng trưởng cho Hắc Đản để giúp ông thăng quan tiến chức."

 

...

 

Từng chuyện một đều Điền Thúy Phân vạch trần, chỉ , bà còn lấy từ trong túi một cuốn sổ tay.

 

"Tiền trợ cấp của Hắc Đản chi tiêu việc gì, đều ghi chép hết, đây chính là bằng chứng!"

 

Xôn xao —

 

Đám hóng hớt một phen kinh ngạc, vô ánh mắt khinh bỉ và chỉ trích đổ dồn về phía Hoắc Vệ Quốc, hận thể dùng nước bọt dìm c.h.ế.t ông .

 

"Trông hào hoa phong nhã thế những chuyện độc ác chứ? mặt lòng."

 

"Không ngờ ba con Khương Ninh Ninh khổ sở đến thế, ăn đủ no mặc đủ ấm, suýt chút nữa còn nhà họ Hoắc ép c.h.ế.t."

 

"Trời ơi, hạng quá thâm độc! là coi thường pháp luật!"

 

...

 

Dân làng chỉ trỏ bàn tán khiến Hoắc Vệ Quốc tức đến trợn ngược mắt, ánh mắt như chứa chất độc b.ắ.n về phía vợ.

 

"Bà điên, lời điên thể tin ."

 

Ông mơ cũng ngờ vợ vốn cam chịu chính là nhát d.a.o đ.â.m lưng .

 

Điền Thúy Phân đối diện với những ánh mắt nghi hoặc của , bà tháo chiếc khăn lụa cổ xuống, vén tay áo lên.

 

Để lộ những vết thương bầm dập, rùng từ hôm qua cho thấy.

 

"Ngược đãi Khương Ninh Ninh đúng là của , nhận!"

 

" lão già cũng vô tội. Nếu theo lời ông , ông sẽ đ.á.n.h đến c.h.ế.t mới thôi."

 

Hoắc Vệ Quốc đại kinh thất sắc: "Nói láo! Mọi đừng tin lời điên khùng của mụ đàn bà , , là bà tự phát bệnh tự cấu véo đấy."

 

"Đầu óc nông nỗi , chẳng ông đ.á.n.h hỏng ?" Nói xong, Điền Thúy Phân thầm nghĩ: Thế mới gọi là láo !

 

Dựa cái gì mà cuộc đời bà hủy hoại, còn lão già yên ?

 

Nếu xuống địa ngục thì cả hai cùng xuống, đừng hòng ai yên.

 

Hoắc Vệ Quốc định lao tới bịt miệng bà nhưng còn kịp nữa.

 

Một đôi bàn tay thép khống chế c.h.ặ.t chẽ ông , khi ông phản kháng, thậm chí còn bẻ ngược tay ông , ấn xuống đất.

 

Xong !

 

Lần xong đời .

 

Mặt và môi Hoắc Vệ Quốc trắng bệch như tờ giấy.

 

Đôi mắt đen sắc lẹm của Hoắc Đông Lâm dừng cổ Điền Thúy Phân, những từng học qua nghiệp vụ điều tra đều , vết thương do tự gây và do khác gây độ cong và lực tác động khác .

 

Và chỉ khi bóp cổ đến c.h.ế.t sống thì vết thương mới tím bầm như .

 

Hoắc Vệ Quốc đúng là con , ngay cả vợ chung chăn gối bao năm cũng tay độc ác như .

 

Công an đồn nhận tin báo án mặt nhanh ch.óng.

 

Khi dẫn , Hoắc Vệ Quốc vẫn còn già mồm kêu gào: " phạm pháp, tất cả đều là hiểu lầm, là bọn chúng hợp mưu vu khống ."

 

mắt dân đều sáng như gương, họ tranh lên án những hành vi phạm tội của ông .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/be-con-dan-di-dat-me-diu-dang-di-tuy-quan/chuong-188-nha-ho-hoac-di-tu.html.]

 

Bạo lực gia đình thời thường là chuyện nội bộ, nhưng giờ đây Điền Thúy Phân tố cáo, tội danh của Hoắc Vệ Quốc chắc chắn sẽ nhẹ.

 

Khi Hoắc Vệ Quốc tống lên xe, Điền Thúy Phân bấy giờ mới tiến gần con trai cả.

 

Ánh mắt bà vô cùng phức tạp, hổ thẹn, hối hận, và nhiều hơn cả là nỗi đau đớn vô tận.

 

Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của con trai, bà những gì hôm nay thể khiến lòng gợn sóng.

 

sai .

 

...

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Con trai cả chắc chắn sẽ bao giờ tha thứ cho bà!

 

Tất cả quá muộn !!

 

Điền Thúy Phân thụp xuống che mặt, mặc cho nước mắt chảy qua kẽ tay, bà gào tuyệt vọng.

 

Điều khiến bà đau lòng hơn cả là Hoắc Đông Lâm chẳng hề lấy một chút thương xót, ngay cả sự đồng cảm dành cho lạ cũng , lưng bước .

 

Hướng chính là trạm xá.

 

Điền Thúy Phân ngẩn .

 

Nước mắt tuôn rơi lã chã, con trai cả cuối cùng cũng toại nguyện, tìm gia đình thực sự của .

 

Sau khi ghi chép xong lời khai, công an tiến gần bà, lấy còng tay :

 

"Đồng chí Điền Thúy Phân, bà tình nghi ngược đãi gia đình quân nhân, mời bà theo chúng một chuyến."

 

---

 

Trạm xá.

 

Bác sĩ kiểm tra xong cho Mãn Mãn liền đưa kết luận: "Cháu bé gãy xương, lưng chỉ trầy xước nhẹ, về bôi ít t.h.u.ố.c là khỏi."

 

Mọi đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Nhân lúc bà Thái Kim Hoa lấy t.h.u.ố.c, Mãn Mãn nắm c.h.ặ.t lấy tay Khương Ninh Ninh.

 

Sau một hồi suy nghĩ kỹ càng, cục bột nhỏ nhận rằng nhổ cỏ tận gốc mới là cách giải quyết triệt để nhất.

 

Trong đôi mắt đen láy hề vẻ ngây thơ của lứa tuổi, mà đó là sự lý trí, trưởng thành và nỗi thương vô hạn.

 

"Mẹ ơi, chúng đừng về nhà họ Hoắc nữa. Hôm nay khiến họ mất mặt thế , ông nội bà nội ác độc chắc chắn sẽ càng hành hạ chúng hơn."

 

"Mẹ ơi, ly hôn với bố ? Dù bới rác, dù xin ăn, con và em gái cũng sẽ theo ."

 

Khương Ninh Ninh sững sờ.

 

Cậu bé đang thật lòng.

 

Vốn tưởng đây chỉ là ý nghĩ của một Mãn Mãn, ngờ Hạ Hạ bên cạnh cũng nắm lấy tay của cô, giọng trẻ con vô cùng kiên định.

 

"Mẹ ơi, con cũng nhà khoa học nữa , chỉ cần ở bên thôi."

 

Rõ ràng hai đứa nhỏ đều hiểu, ly hôn đồng nghĩa với việc Khương Ninh Ninh sẽ quân khu, ông Văn và ông Mạnh cũng sẽ theo về Cù huyện.

 

Và cũng đồng nghĩa với việc chúng sẽ mất ước mơ của .

 

những thứ đó thì ích gì?

 

Chúng cảnh sát giỏi nhất, nhà khoa học, tất cả đều dựa tiền đề là hạnh phúc.

 

Có gì quan trọng hơn cơ chứ?

 

Không gì cả!

 

Dù thời gian qua chúng nảy sinh tình cảm với bố, nhưng chút tình cảm đó chẳng thấm tháp .

 

"Mẹ ơi, chịu khổ thêm vài năm nữa ạ? Sau con và em lớn lên sẽ lo cho cuộc sống hơn bây giờ."

 

"Con thề đấy..."

 

Mãn Mãn thành kính và khát khao vẽ một tương lai — một tương lai nhà họ Hoắc, bố.

 

Cậu bé bướng bỉnh ngẩng đầu lên, như một chú nghé con chịu khuất phục.

 

Cố gắng dùng bờ vai còn non nớt của để gánh vác cả bầu trời cho và em.

 

Chát!

 

Chát! Chát!

 

Nước mắt rơi xuống hai khuôn mặt trắng ngần, chẳng rõ là nước mắt của của hai đứa nhỏ, lẽ là của cả ba.

 

Chưa bao giờ trái tim của ba con gần đến thế.

 

 

Loading...