Bé con dạn dĩ dắt mẹ dịu dàng đi tùy quân - Chương 184: Hoắc Vệ Quốc hùng hổ kéo đến

Cập nhật lúc: 2026-01-11 12:43:57
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ăn cơm xong, nhà họ Khương ai nấy về phòng ngủ trưa, chiều còn tiếp tục đồng.

 

Khương Ninh Ninh đang định ôm cô con gái thơm tho ngủ thì ngoài cửa tiếng gõ: "Ninh Ninh ơi, mở cửa cho bà."

 

Cô mở cửa, thấy bà Thái Kim Hoa bưng một bát mì sợi tự cán nóng hổi, nóng bốc lên nghi ngút đỏ cả đầu ngón tay bà.

 

"Bà thấy ba con lúc nãy chẳng động đũa mấy, chắc là ăn quen cơm tập thể ở quê nên bà tự tay cán ít mì cho con."

 

"Bà nội, con cảm ơn bà..." Lòng Khương Ninh Ninh dâng lên một dòng nước ấm.

 

Kiếp bà nội, đây là đầu tiên trong hai kiếp cô cảm nhận tình yêu thương vô điều kiện của bậc tiền bối, sống mũi khỏi cay cay.

 

Bà Thái Kim Hoa hiền từ : "Người một nhà cả, khách sáo gì."

 

Bát mì nước trong veo, sợi mì dai ngon, cải chíp xanh mướt, trứng lòng đào béo ngậy trông vô cùng bắt mắt.

 

Hai con đúng là đang đói, ăn lấy ăn để.

 

Khương Ninh Ninh tiếc lời khen ngợi: "Bà ơi, mì bà ngon tuyệt vời luôn."

 

"Ngon lắm ạ!" Hạ Hạ gật đầu lia lịa phụ họa.

 

Không hiểu , cô bé mạc danh chắc chắn rằng sở dĩ trai đòi theo bố lên công xã là vì sợ ăn cơm ở nhà bà cố?

 

A a a, trai đúng là khôn lỏi quá mà!!

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Bà Thái Kim Hoa mỉm rạng rỡ, đưa tay xoa má cô bé, lòng thầm trách chiêu đãi chu đáo, quyết định tối nay sẽ trổ tài xào riêng hai món ngon cho ba con.

 

Từ khi phân gia, bà nấu riêng cho ai cũng là chuyện danh chính ngôn thuận, dù tiền bạc đồ đạc đều là của riêng bà và ông cụ.

 

Bà Thái Kim Hoa bưng bát mì khỏi phòng phía nam, đối diện là phòng phía tây, thím hai đó với vẻ mặt lạnh lùng, lòng chút ghen tị.

 

Mấy năm nay cha chồng luôn hỗ trợ, giúp đỡ nhà con thứ, bà cảm thấy nên cảm xúc như .

 

"Ninh Ninh về quê gì thế ông?"

 

Chú hai Khương khựng một chút, tiếp tục rít điếu t.h.u.ố.c lào, giọng ồm ồm: "Đưa về, sẵn tiện tảo mộ cho cả chị dâu."

 

Thím hai bán tín bán nghi: "Thật ? Mười năm qua một cũng chẳng thèm về, hồi đó còn hợp sức với hàng xóm đuổi chúng , tự dưng đổi tính thế? Còn nữa, hồi đó ông suýt đội bảo vệ nhà máy dệt đ.á.n.h gãy chân..."

 

Nhắc chuyện , thím hai vẫn còn ấm ức.

 

Chú hai Khương phả khói: "Hồi đó Ninh Ninh còn nhỏ, ông xưởng trưởng cũ che mắt, lên quân khu giải tỏa hiểu lầm với nó ."

 

"Dù Ninh Ninh cũng là huyết mạch duy nhất của cả, một nhà thù hằn mãi ? Huống hồ hôm đó nó xin mặt ."

 

Sống với mấy chục năm, chú hiểu tính vợ , chỉ là nhà ngoại trọng nam khinh nữ nên từ nhỏ chịu nhiều thiệt thòi.

 

Nhà họ Khương điều kiện , chồng hiểu chuyện nên bà mới hưởng phước như bây giờ.

 

chỉ lo bà Thái Kim Hoa chỉ với nhà con cả mà bỏ bê nhà con thứ nên mới thấy chênh vênh thôi.

 

"Ninh Ninh về chỉ ở vài ngày, vả thiết với chúng , coi trọng chúng chẳng , nếu chẳng thèm mua kem dưỡng da cho bà."

 

Trong làng chỉ cô thanh niên trí thức Tần từ Kinh Thị xuống mới dùng kem dưỡng da, mua ở cửa hàng bách hóa thành phố mới .

 

Thím hai nhoẻn miệng , nỗi bất an về thành viên mới trong nhà cũng vơi ít nhiều.

 

Chiều lúc , thím cố tình bôi kem lên mặt, cứ như con công xòe đuôi, một vòng mặt đám đàn bà trong làng.

 

Chẳng mấy chốc, cả làng đều con gái Khương Minh giàu lắm, mua kem dưỡng da cho tất cả phụ nữ nhà họ Khương.

 

"Cái gì cơ?"

 

Vô tình thấy tin ở đầu làng, Hoắc Vệ Quốc tức đến nổ phổi.

 

Ông còn Khương Ninh Ninh việc , cứ ngỡ cô tiêu tiền trợ cấp của con trai cả, còn cả 60 đồng tiền lương của ông nữa!

 

Con dâu cả một mặt vung tiền như rác để lấy lòng nhà ngoại, mặt khác đ.â.m chọc khiến con trai cả đến nhà cũng thèm về.

 

Lòng ông dâng lên một nỗi oán hận độc địa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/be-con-dan-di-dat-me-diu-dang-di-tuy-quan/chuong-184-hoac-ve-quoc-hung-ho-keo-den.html.]

Lần ông chỉ kéo lòng con trai cả về, mà còn mượn cơ hội chia rẽ tình cảm vợ chồng chúng, khiến con trai cả bỏ vợ.

 

Hoắc Vệ Quốc hiệu cho vợ, , bà vợ vẫn cứ ngơ ngác cúi đầu, im lặng tiếng đang nghĩ gì.

 

Từ ông đ.á.n.h, đầu óc bà dường như càng thêm mụ mị. Ở nhà cũng chẳng lời nào, ngay cả đứa con út mà bà coi như bảo bối cũng chẳng màng tới.

 

Nếu thấy bà còn chút giá trị lợi dụng, Hoắc Vệ Quốc đời nào thèm đưa bà ngoài mặt .

 

Còn về thằng út Kiến Quân, càng chẳng trông mong gì .

 

Bất đắc dĩ, ông đành nặn một nụ tiến lên hỏi đường: "Chào bà, cho hỏi nhà Khương Minh lối nào ạ?"

 

Hoắc Vệ Quốc mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn, cặp kính gọng đen là khuôn mặt ôn hòa, trông đúng chất một trí thức hiền lành.

 

Khác hẳn với những ông nông dân da đen nhẻm vì nắng gió ở quê.

 

Bà cụ hỏi đường đỏ mặt, chỉ tay trong làng: "Ông cứ thẳng đường , căn nhà nào xây nhất chính là nhà họ đấy."

 

"Cảm ơn bà nhiều lắm." Hoắc Vệ Quốc chân thành cảm ơn.

 

Hành động chiếm cảm tình của ít xung quanh.

 

Điền Thúy Phân bĩu môi, đồ giả tạo, lão già lòng đen tối lắm.

 

Đôi vợ chồng chung sống bao năm giờ trở thành kẻ thù, giờ đây thôi cũng thấy ngứa mắt.

 

"Ông tìm nhà họ Khương việc gì thế?" Một bà lão tò mò hỏi.

 

Nhà họ Khương bây giờ đang là đề tài nóng hổi nhất đại đội 6.

 

"Con gái Khương Minh gả cho con trai cả nhà , tính chúng là thông gia." Hoắc Vệ Quốc thở dài thườn thượt: "Nghe con trai cả và hai đứa cháu nội của về Cù huyện, nhiều năm gặp, lặn lội đường xa đến thăm chúng."

 

Một câu lập tức thắp lên ngọn lửa hóng hớt của .

 

Gì cơ?

 

Con trai cả về quê về thăm bố đẻ mà chạy sang nhà ngoại nịnh bợ... Nghe chừng chuyện gì đó uẩn khúc đây!

 

Bà lão liền hỏi tới: "Có chuyện gì ông? Sao đoàn trưởng Hoắc về nhà mà để các ông bà lặn lội thế ?"

 

Hoắc Vệ Quốc chuẩn tâm lý nửa ngày, cuối cùng cũng chờ câu hỏi , mắt ông rưng rưng lệ: "Chuyện trách Ninh Ninh, cũng trách vợ . Đều tại bận công tác quá, kịp thời phát hiện vợ mắc bệnh tâm thần, dẫn đến việc bà nhiều chuyện tổn thương con chúng..."

 

"Hu hu!"

 

Câu chuyện đẫm nước mắt dứt, một đám phụ nữ trẻ già xung quanh cũng sụt sùi theo.

 

Không ngờ giữa họ hiểu lầm sâu sắc đến .

 

Và nguồn cơn của hiểu lầm là do bà Điền Thúy Phân mắc chứng bệnh điên khùng rõ nguyên do.

 

Trong phút chốc, những ánh mắt thương hại mỉa mai đổ dồn về phía Điền Thúy Phân, trông bà chẳng khác gì một phụ nữ thành thị bình thường.

 

Nếu Hoắc Vệ Quốc khẳng định chắc nịch, còn đưa cả giấy chẩn đoán của quân y, thì chẳng ai nhận bình thường.

 

Người điên thì vốn chẳng kiểm soát hành vi, việc trách cứ Khương Ninh Ninh con lẽ thực sự ý của bà .

 

Tất nhiên vô tội nhất chính là Hoắc Vệ Quốc, bỗng dưng con dâu cả oán hận, còn thổi gió bên gối khiến con trai cả cắt đứt quan hệ với .

 

Khương Ninh Ninh hóa nhỏ nhen độc ác đến thế ?

 

Hai ngày nay ngưỡng mộ nhà họ Khương bao nhiêu thì giờ đây hả hê bấy nhiêu, chỉ chực chờ xem kịch của nhà họ.

 

Đó chính là thói đời.

 

"Chúng đưa ông đến nhà họ Khương!" Có hô lên một tiếng.

 

Những khác lập tức hưởng ứng, kéo xem náo nhiệt.

 

Bà Chu Hoa, vốn thiết với bà Thái Kim Hoa, lén lút lối tắt, khi cách xa đám đông, bà vắt chân lên cổ chạy về phía cánh đồng.

 

"Kim Hoa ơi, hỏng ! Có đến nhà bà gây chuyện kìa —"

 

 

Loading...