Bé con dạn dĩ dắt mẹ dịu dàng đi tùy quân - Chương 120: Cơn giận
Cập nhật lúc: 2026-01-11 03:16:53
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy ngày nay, vì mới chỉ vẽ xong phần khung nên ít lời tiếng .
Người thì bảo cô vẽ hươu vẽ vượn, kẻ bảo cô cố tình màu, những tiếng ủng hộ cô nhanh ch.óng vùi lấp.
Cũng tại Khương Ninh Ninh quá nổi bật, giỏi giang gì cũng thiên hạ soi mói.
Chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ kẻ nhảy : "Thấy , đây cô chỉ gặp may thôi."
Nguyên nhân sâu xa vẫn là do việc tuyển dụng của Ban tuyên truyền.
Ai cũng Khương Ninh Ninh là nhờ "quan hệ", trong khi họ cạnh tranh với hàng trăm khác, nên nảy sinh tâm lý đố kỵ là chuyện thường.
Thông báo tuyển dụng của Ban tuyên truyền khắt khe, yêu cầu tối thiểu bằng cấp ba.
Vòng thi đầu tiên, ngoài các kỹ năng , còn khảo sát cả năng khiếu hội họa.
Đến vòng phỏng vấn thứ hai, giáo sư Tiết sẽ trực tiếp giám khảo, điều thì ai cũng phục.
tại trong ban giám khảo cả Khương Ninh Ninh?
Dù nhiều nghi ngờ nhưng chẳng ai dám mặt thẳng với cô.
Đặc biệt là ở khu tập thể.
Ngày nào chị Lư cũng vác chổi tuần tra khắp nơi, hễ thấy bà nào lảm nhảm cô là chị ngần ngại vung chổi lên ngay.
Chẳng khác gì một "vệ sĩ" hung hãn!
Chuyện ầm ĩ đến mức chị Lâm Hiểu Yến ở bên đội hậu cần cũng thấy. Sợ bạn bắt nạt, chị xin phép nghỉ, vác cả cái chày cán bột sang "trấn thủ".
Chị Lư ở khu tập thể, chị Lâm ở cổng căn cứ.
Hai "vệ sĩ" song kiếm hợp bích.
Nhờ , Khương Ninh Ninh ảnh hưởng, cô dồn hết tâm trí bức vẽ dài hai mét .
Mãi đến khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ lá cờ cột buồm, kéo dài bóng dáng mảnh khảnh của cô, bụi phấn rơi đầy tóc, viên phấn xanh cuối cùng cũng thành nét vẽ chiếc túi cứu thương của nữ bác sĩ.
Mọi việc tất!
Không gian xung quanh im phăng phắc, đến tiếng kim rơi cũng thể thấy.
Đám đông tụ tập từ lúc nào .
Vẻ mặt họ chuyển từ tò mò sang kinh ngạc tột độ.
Họ sững sờ bức tranh mắt.
Bức họa khổng lồ ngay lập tức kéo họ trở cuộc cứu hộ kinh tâm động phách năm .
Chiếc trực thăng lơ lửng giữa sóng dữ, những giọt nước b.ắ.n từ cánh quạt ẩn hiện dòng chữ nhỏ: "Nhân định thắng thiên".
Người quân nhân trong bộ quân phục xanh thẫm đang lao xuống, cơ bắp cuồn cuộn như gốc tùng già.
Vạt áo quân phục tung bay như cánh chim ưng, sợi dây cứu hộ xoắn trong cơn bão, phía cuối là cuốn "Mao tuyển" rực cháy giữa màn mưa như một ngọn lửa bao giờ tắt.
Toàn bộ bức tranh viền bằng họa tiết lá chuối xanh mướt, phần vẽ theo phong cách tranh thủy mặc tinh tế.
Góc bên trái là ba chiến sĩ đang vác bao cát, một xắn quần quá gối lộ bắp chân đầy vết sẹo; một gió thổi bay nón lá; một chiếc bình tông móp méo bên hông.
Ở góc bên trái, một nhân viên y tế đang quỳ xuống cấp cứu, túi cứu thương lấm lem bùn đất, băng gạc ghi nhóm m.á.u bằng b.út mực.
Nhìn xuống góc bên , những chiếc xe tải Giải Phóng đang lội nước chở nhu yếu phẩm, vết nứt kính chắn gió tạo thành hình ngôi năm cánh.
Góc bên là cô nhân viên tổng đài đang che chắn cho ba chiếc máy điện thoại, vị chỉ huy thì kẹp b.út chì vành tai.
Phía cùng là những hình ảnh nhỏ mô tả cảnh đội hậu cần nấu canh gừng bằng nồi hành quân, dân dùng chiêng phao cứu sinh, trẻ em gấp thuyền giấy chở bánh quy.
"Hê hê, chiếc xe tải biển Giang B-765543 là lái đấy. Đêm đó đang thì sét đ.á.n.h đổ cây, đ.â.m sầm kính chắn gió, va mũi vô lăng chảy bao nhiêu là m.á.u."
"Lão Lý xem kìa, lính hậu cần bên trái giống chúng quá. Gọt khoai tây mấy ngày liền đến tê cả tay, vệ sinh suýt nữa kéo nổi quần, ha ha ha."
...
Ánh Trăng Dẫn Lối
Mỗi đó đều tìm thấy hình bóng của chính trong bức tranh!
nổi bật nhất vẫn là quân nhân ở chính giữa, chiếm một phần ba bức họa, gương mặt vẽ rõ nét nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/be-con-dan-di-dat-me-diu-dang-di-tuy-quan/chuong-120-con-gian.html.]
Đôi mắt đen sắc lẹm như d.a.o, lạnh lùng như băng giá, như đang thấu tâm can của tất cả , khiến ai nấy đều thấy gai .
nếu kỹ, sẽ thấy trong con ngươi một ngôi năm cánh, tượng trưng cho ý chí kiên định của lính.
Chuyện Hoắc Đông Lâm nhảy xuống máy bay để cứu cuốn sổ tay của giáo sư Mạnh và sợi dây thừng cứa đứt tay vốn là chuyện nội bộ cần bảo mật.
Hầu như ai suýt mất mạng vì việc đó.
Khương Ninh Ninh nhớ rõ.
Hai đứa nhỏ cũng nhớ rõ.
Vì thế, khi Hoắc Đông Lâm kết thúc ngày việc trở về nhà, đầu tiên nhận sự chào đón nồng nhiệt từ hai con.
"Bố ơi!"
Mãn Mãn gọi một tiếng đầy chân thành, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và kính trọng dành cho bố.
Cơn bão dữ dội, những con sóng cao bằng tòa nhà hai tầng, bố vẫn sẵn sàng nhảy xuống.
Trong lòng Mãn Mãn, bố chính là hình mẫu lính vĩ đại và quên .
Giờ đây, trong mắt bé, bờ vai bố thật rộng lớn, đôi chân bố thật mạnh mẽ, ngay cả mái tóc cũng toát lên vẻ phong trần, oai phong.
Mãn Mãn thề, bé hề "kịch bản" nào cả.
Tuy nhiên...
Bị lừa quá nhiều .
Hoắc Đông Lâm đặt tay lên vai con trai, giữ c.h.ặ.t bé nheo mắt cảnh giác: "Con trai, con định bày trò gì đấy, thẳng ."
"Con cứ gọi bố ngọt xớt thế bố thấy lo lo."
"Con chân thành mà bố!"
Mãn Mãn: "..."
Cậu bé giơ tay vỗ bộp một cái cái mặt "đa nghi tào tháo" của bố, cảm thấy thật là "đàn gảy tai trâu", liền ngoắt tìm .
Hạ Hạ thấy trai buồn bã, cũng dừng bước, hứ một tiếng bỏ mặc bố đó.
Trong lòng Hạ Hạ: Mẹ là nhất, trai là nhì, thầy Văn là ba... bố Hắc Đản tạm thời xếp cuối bảng.
Hừ! Bố Hắc Đản bắt nạt trai, cô bé sẽ thèm chơi với bố nữa.
"..."
Hoắc Đông Lâm càng tin chắc rằng thằng nhóc định "dắt mũi" .
Anh hai đứa nhỏ đang quan tâm nhất đến hai việc: đặt tên và ngày khai giảng!
Nghĩ , vỗ vỗ túi áo, hớn hở bước bếp giúp vợ.
Tối nay, nhất định khiến hai đứa nhỏ tâm phục khẩu phục gọi một tiếng "Bố"!
Hoắc Đông Lâm tràn đầy quyết tâm và tự tin.
Dù trong bữa tối, hai nhóc tì cứ bám c.h.ặ.t lấy Khương Ninh Ninh, cách xa nhất thể.
Anh vẫn hề nao núng.
Khương Ninh Ninh đầy thắc mắc: Ba bố con giận dỗi gì thế?
Cô nhớ lúc cô mới về, lũ trẻ còn ngưỡng mộ bố chúng lắm mà.
"Khụ khụ..." Thấy vợ giục, Hoắc Đông Lâm vòng vo nữa, rút tờ giấy đưa qua.
"Đây là tên bố chọn cho các con!"
Hoắc Đông Lâm ưỡn n.g.ự.c, chờ đợi ánh mắt ngưỡng mộ từ các con.
thực tế thì...
Hai nhóc tì vẫn thản nhiên ăn cơm, chẳng thèm liếc tờ giấy lấy một cái.
Hoắc Đông Lâm: ?