Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/KbLAQ5oZQq
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mỗi một câu, Khương Trà đều cố ý mở to mắt, lộ vẻ kinh ngạc, như thể bị nói trúng tim đen. Nàng biết lão già đang dò xét phản ứng của mình để điều chỉnh lời bói toán cho hợp lý.
Cảm giác nắm được tâm lý người khác khiến Lý Đại Xuân càng hăng hái, thao thao bất tuyệt. Nói xong, ông ta buông tay Khương Trà, vuốt râu, đắc ý hỏi: "Thế nào? Ta đoán đúng rồi chứ?"
Khương Trà cười nhạt, ánh mắt mang theo chút trêu chọc: "Ông tên Lý Đại Xuân, năm nay sáu mươi tám tuổi. Cụ tổ từng học bói toán nhưng không thành, chỉ biết chút da lông. Nhờ cái miệng dẻo, đoán đúng vài lần nên được người ta tâng bốc thành thầy. Đến đời cha ông thì nghề này coi như thất truyền. Sau đó, ông nhặt được một cuốn sách tâm lý học, học cách quan sát biểu cảm mà đoán chuyện, rồi dấn thân vào con đường lừa đảo."
Lý Đại Xuân sững người, kinh hãi đến mức không thốt lên lời.
Từ khi cô gái này mở miệng gọi tên ông ta, ông đã cảm thấy có gì đó không ổn. Nhưng đến khi nàng nói rõ cả lai lịch tổ tiên nhà mình, Lý Đại Xuân chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát. Những chuyện này, ngoài người thân trong nhà, chưa từng có ai biết!
"Cô... cô nói linh tinh gì thế?" Lý Đại Xuân cố gắng trấn tĩnh, nhưng giọng đã có chút run run. Xung quanh, người xem càng lúc càng đông.
"Ông lừa người kiếm tiền, nhưng nhờ vậy cũng giúp không ít kẻ tỉnh ngộ, xem như tích chút công đức, cũng không gây họa lớn." Khương Trà bình thản nói, không hề có ý vạch trần hay làm khó ông ta.
Lý Đại Xuân nghe mà trợn tròn mắt, không tin nổi một cô bé trẻ tuổi lại có thể nhìn thấu cả đời ông.
Nhưng chưa dừng lại ở đó, Khương Trà đi đến xe ba gác, giương cao lá cờ, hai chữ "Xem bói" hiện rõ ràng trong ánh đèn đường.
Đám đông xôn xao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-nap-quan-tai-song-lai-thien-kim-gia-bay-quan-doan-menh/438.html.]
"Nhóc con này thật sự biết xem bói sao?"
"Mấy lời ban nãy có đúng thật không?" Một người tò mò hỏi.
"Nhìn mặt lão già kia mà xem, nếu không đúng, ông ta có lộ vẻ này không?"
"Không ngờ tuổi nhỏ vậy mà lợi hại ghê."
Khương Trà không để ý đến những lời bàn tán, chỉ lặng lẽ đẩy xe ba gác tới bên cạnh sạp của Lý Đại Xuân, lấy ra một tấm bảng gỗ, trên đó viết y hệt dòng chữ trên lá cờ: Mỗi ngày ba quẻ, tiền quẻ tùy duyên.
Lý Đại Xuân: "..."
Vừa rồi còn là đối thủ, bây giờ thành hàng xóm?
Ông ta nhìn chằm chằm Khương Trà, ánh mắt phức tạp. Do dự một lát, cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi: "Cô... rốt cuộc bao nhiêu tuổi?"
Khương Trà giơ tay chỉ vào bảng gỗ: "Mỗi ngày ba quẻ, tiền quẻ tùy duyên. Ông thật sự muốn xem?"
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Lý Đại Xuân vuốt râu, chần chừ.