Quả xoài to gần bằng nắm tay của một người đàn ông trưởng thành.
Khương Trà cắn một miếng lớn, hương vị ngọt lịm tan trong miệng.
Tiểu Hắc cũng cuộn tròn, cắn lấy xoài mà ăn ngon lành.
Bên ngoài phòng phát sóng trực tiếp, bình luận nổ tung.
"Ta không nhìn nhầm chứ? Trà cha nuôi con rắn mà nó lại ăn xoài sao?"
"Sống lâu thấy lạ, đầu năm nay còn thấy rắn ăn xoài nữa!"
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
"Không thể tưởng tượng nổi, nhưng mà nghĩ lại thì đây là thú cưng của Trà cha, chắc chắn không giống bình thường rồi."
"Mọi người không thấy con rắn này rất kỳ lạ sao? Ta tìm khắp trên mạng, cũng không thấy thông tin gì về nó, ngay cả tên cũng không có!"
"Tiểu Trà Trà giỏi nhất, đương nhiên thú cưng của nàng cũng giỏi nhất!"
"Xoài còn lớn hơn cả con rắn, nó nuốt kiểu gì vậy trời?"
"Sao Trà cha còn chưa đi tìm bóng vải?"
"Việc của Trà cha, ngươi bớt lo đi!"
Khương Trà ăn xong xoài, thuần thục nhảy từ trên cây xuống, đi tới vòi nước trong ký túc xá rửa tay, sau đó thoải mái ngồi xếp bằng trên giường tầng dưới, nhắm mắt dưỡng thần.
Tiểu Hắc cuộn lại thành một cục tròn vo trên đầu nàng, lười biếng không muốn nhúc nhích.
"Ha ha ha! Hắc cục cưng!"
"Trông như cái mũ lông mềm mềm ấy!"
Bình luận trên khung chat không ngừng sôi nổi, nhiều người xem lo lắng:
"Tại sao Trà cha còn chưa hành động?"
"Chẳng lẽ nàng cảm thấy ở cùng ai cũng không quan trọng nên dứt khoát không đi tìm?"
"Không phải đâu! Lẽ nào nàng không lo bị ở chung với Khương Tịch Đồng sao? Hai người đó không hợp nhau, hơn nữa trước đây ở cùng nhau toàn gặp xui xẻo."
"Chắc chắn Tiểu Trà Trà có tính toán riêng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-nap-quan-tai-song-lai-thien-kim-gia-bay-quan-doan-menh/353.html.]
Một lát sau, những người khác cũng lần lượt quay về.
Người đầu tiên xuất hiện là Hàn đội trưởng.
Hắn là người duy nhất, ngoài Cơ Mộc, không bị bất kỳ con quỷ nào cướp mất bóng vải. Quỷ không dám đến gần hắn.
Hàn đội trưởng vừa vào ký túc xá, liền lấy một lá bùa trong túi ra, dùng bật lửa đốt nó. Tro tàn rơi xuống, hắn không nói gì, bước về phía Khương Trà.
Khương Trà đã sớm nghe thấy tiếng bước chân, mở mắt nhìn hắn.
"Anh có chuyện gì?"
Hàn đội trưởng cao hơn một mét tám, một tay chống lên giường, lộ ra bắp tay rắn chắc. Hắn nhìn chằm chằm vào nàng, đôi mắt sắc bén:
"Mấy con quỷ bên ngoài chạy lung tung, cướp bóng của người chơi, có phải là do cô chỉ điểm không?"
Khương Trà chớp mắt, vẻ mặt vô tội:
"Anh đang nói gì vậy? Tôi chẳng hiểu gì cả."
Hàn đội trưởng nở một nụ cười nhạt:
"Ta đã điều tra về cô, cũng xem lại tất cả video trước đây của cô. Từ sau khi cô sống lại sau vụ tai nạn xe cộ, cô đã hoàn toàn thay đổi, giống như biến thành một người khác..."
Ánh mắt hắn chợt trở nên sắc bén hơn:
"Rốt cuộc cô là ai?"
Khương Trà cười khẽ, đôi mắt trong veo, vô tội:
"Ta là Khương Trà, ừm, Khương Trà của Hồng Đường Khương Trà."
Hàn đội trưởng nhíu mày:
"Cô biết ta không hỏi tên cô."
Khương Trà nhún vai, thản nhiên nói:
"Ta thật sự chính là Khương Trà."
Hàn đội trưởng nheo mắt:
"Làm sao một người có thể đột nhiên biết nhiều thứ như vậy được?"