Chưa đi được bao xa, Khương Trà lại thấy hai đứa trẻ con, gương mặt tái nhợt, lướt qua tường như không trọng lượng, ríu rít đuổi bắt nhau.
Một nam quỷ đột nhiên chắn trước mặt nàng, gương mặt đầy bối rối:
"Xin chào, cô có thấy chân tôi đâu không?"
Người này rõ ràng là một vong hồn mất một chân, vẫn chưa nhận thức được cái c.h.ế.t của mình.
Khương Trà chọn cách làm ngơ, tiếp tục bước đi.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Những hồn ma này chỉ là những linh hồn lạc lối, trước khi quỷ sai đến, họ sẽ cứ thế lang thang mãi trong bệnh viện. Chỉ đến khi bị câu hồn, họ mới thực sự nhận ra rằng mình đã chết.
Phần lớn bọn họ đều vô hại.
Cuối cùng, Khương Trà theo Lý Kiệt Phong bước vào một phòng bệnh.
Bên trong có một đôi vợ chồng trung niên đang canh chừng bên giường bệnh. Trên gương mặt họ lộ rõ vẻ mệt mỏi và tiều tụy, ánh mắt dường như đã mất hết hy vọng.
Khi Lý Kiệt Phong xuất hiện, họ chỉ liếc nhìn qua Khương Trà, sau đó nhanh chóng thu hồi ánh mắt, không để tâm quá nhiều.
Có lẽ, họ đã trải qua quá nhiều thất bại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-nap-quan-tai-song-lai-thien-kim-gia-bay-quan-doan-menh/222.html.]
Hơn nữa… Khương Trà quá trẻ, quá xinh đẹp. Một người như vậy, làm sao có thể khiến họ tin tưởng?
Quần áo trên người nàng toàn là hàng hiệu, nhưng dưới chân lại chỉ đi một đôi dép lê đơn giản. Bộ dáng này khiến họ cảm thấy có chút khác xa với hình tượng “đại sư” trong suy nghĩ của họ.
Họ nghĩ, có lẽ Lý Kiệt Phong đã quá tuyệt vọng, đến mức ai nói có cách cứu con trai, hắn cũng tin mà thử. Nhưng dù gì thì người ta cũng có lòng giúp đỡ, họ không nỡ phản đối, chỉ thầm nghĩ nếu lần này vẫn vô ích, thì xem như Lý Kiệt Phong bị lừa một lần nữa.
Lý Kiệt Phong dẫn Khương Trà vào phòng bệnh, giới thiệu với anh trai và chị dâu:
"Anh cả, chị dâu, đây là vị đại sư mà em đã nhắc đến trước đây. Cô ấy thực sự rất lợi hại! Chính mắt em đã thấy cô ấy giúp một cô gái tìm lại người em bị mất tích."
Anh trai Lý Kiệt Thừa và chị dâu Tô Phương Phương nghe vậy, ánh mắt vẫn không thay đổi quá nhiều. Họ đã tìm quá nhiều người tự xưng là “đại sư”, làm đủ mọi cách chiêu hồn, trừ tà, nhưng tất cả chỉ là lừa đảo, tiền mất mà con trai họ vẫn hôn mê bất tỉnh.
Bây giờ, khi nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi như vậy, họ chỉ nghĩ thêm một kẻ lừa đảo nữa mà thôi. Vì vậy, thái độ của họ với Khương Trà không quá nhiệt tình, thậm chí còn có phần lạnh nhạt.
Nhưng Khương Trà không để ý. Nàng hiểu rõ nỗi khổ của họ và cũng biết họ đã chịu đựng những gì. Vì thế, nàng không trách móc, chỉ lặng lẽ gật đầu chào, sau đó tiến lại gần giường bệnh.
Người thanh niên trên giường trông còn rất trẻ, có lẽ mới tốt nghiệp đại học không lâu. Trên khuôn mặt hắn vẫn còn chút non nớt, chưa từng bị cuộc sống vùi dập. Đôi mắt nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt, hơi thở mong manh.
Khương Trà đứng bên giường, bình tĩnh hỏi:
"Bát tự của cậu ấy là gì?"