Nàng vỗ nhẹ lên chân hắn, giọng điệu như dỗ trẻ con: "Phải kiên trì đó."
Nói xong, Khương Trà nhích người tìm tư thế thoải mái hơn, bàn tay đặt lên chân hắn, ấn bóp nhẹ nhàng.
Chân Tạ Cửu Đường đã có lại cảm giác, tuy chưa thể đứng lên, nhưng có thể cảm nhận được rõ ràng.
Khương Trà ấn bóp với lực vừa phải, hơi ngứa, nhưng cũng rất dễ chịu.
Cơ bắp Tạ Cửu Đường theo bản năng căng lên, đường nét rắn chắc hiện rõ.
Trong lúc bầu không khí đang yên tĩnh, quản gia từ trong nhà chạy vội ra, trên tay cầm theo điện thoại.
Ông chạy có phần gấp gáp, giẫm trúng mặt bể bơi bị nước b.ắ.n lên từ Thập Bát, suýt chút nữa trượt ngã.
Khương Trà nhanh tay b.ắ.n ra một tia linh khí, kéo ông lại, nhờ đó mà ông mới tránh được cú ngã nguy hiểm.
Quản gia vỗ vỗ ngực, trấn an nhịp tim rồi đi thẳng tới trước mặt Tạ Cửu Đường, nói: "Cửu gia, Vinh An thiếu gia gặp chuyện rồi."
Tạ Cửu Đường nhíu mày: "Xảy ra chuyện gì?"
Khương Trà bấm đốt ngón tay tính toán, sau đó hờ hững nói: "Khi quay phim, dây cáp bị đứt thôi, không ai bị thương, không có vấn đề lớn."
Quản gia còn chưa kịp mở miệng giải thích, lập tức sững người: "..."
Khương tiểu thư quả nhiên là thần cơ diệu toán.
Bái phục! Bái phục!
Khương Trà xòe tay về phía quản gia. "Cho ta mượn điện thoại."
Quản gia lập tức đưa điện thoại cho nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-nap-quan-tai-song-lai-thien-kim-gia-bay-quan-doan-menh/172.html.]
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Nàng nhận lấy, áp vào tai. "Alo."
Ngay lập tức, đầu dây bên kia vang lên giọng nói thất thanh của Tạ Vinh An: "Ngọa Tào! Cha ơi, cứu mạng!"
Hôm nay, hắn có cảnh quay cần treo dây khi thực hiện một phân đoạn hành động. Trước đó, tất cả đều ổn, thiết bị đã được kiểm tra kỹ lưỡng, người phụ trách đạo cụ cũng là người chuyên nghiệp, cẩn thận từng chút một. Thậm chí, trước uy áp của Tạ Vinh An, thầy đạo cụ còn kiểm tra lại lần cuối, không phát hiện vấn đề gì.
Vậy mà khi quay, hắn vừa bị kéo lên không trung thì dây thừng bắt đầu đứt lìa.
Khoảnh khắc nguy hiểm trong gang tấc, lá bùa hộ thân mà Khương Trà từng đưa hắn đột nhiên phát huy tác dụng. Khi hắn rơi xuống, lá bùa giúp nâng cơ thể hắn lên một chút, đổi hướng rơi, giúp hắn hạ xuống an toàn trên lưới bảo hộ.
Tạ Vinh An vẫn chưa hết hoảng sợ, giọng run rẩy: "Nếu không nhờ lá bùa ngươi cho, ta c.h.ế.t chắc rồi!"
Khương Trà lạnh nhạt: "Lá bùa chỉ có thể bảo vệ ngươi một lần. Hiện tại đã hết hiệu lực. Ngươi lập tức đến tìm ta đi."
Tạ Vinh An còn sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, gật đầu như gà mổ thóc: "Ta đang trên đường về rồi!"
Khương Trà hờ hững hỏi: "Ai lái xe?"
"Trợ lý của ta."
Nàng lập tức ngồi thẳng dậy. "Bây giờ đi đến đâu rồi?"
"Sắp lên cao tốc rồi."
"Đừng lên cao tốc, đi đường khác."
Tạ Vinh An chần chừ: "Nhưng đường khác là đường nhỏ, phải mất gần hai tiếng mới đến nơi."
"Không sao. Cứ đi đường đó. Nói với trợ lý của ngươi, trời tối mắt kém, trên đường nhìn thấy gì cũng không được dừng xe, cứ đi thẳng một mạch."
Câu nói này khiến sau gáy Tạ Vinh An lập tức tê rần, cả người lạnh toát. "Ngươi... ngươi nói vậy là có ý gì?"