Sau đó, Tống Vân Sâm đã mua một phần đất nghĩa trang để an táng Cố Thải Liên và con trai cô.
Hôm hạ táng, Khương Trà cũng đến, cùng với Thẩm Tinh Kỳ.
Nhìn ngôi mộ mới đắp, Thẩm Tinh Kỳ nghẹn ngào nói với Cố Thải Liên:
"Cuối cùng, bọn chúng cũng bị xét xử! Tống Hữu Phúc và Tống Vân Lan đều lãnh án chung thân. Lúc tuyên án, Tống Hữu Phúc bị trúng gió. Hắn vốn bị thương ở chân, giờ thì liệt hẳn, đại tiểu tiện không tự chủ được. Dù được cho tại ngoại chữa trị, nhưng mày biết ai chăm sóc hắn không? Chính là người năm đó bị hắn đẩy ra gánh tội thay! Người đó hận hắn đến tận xương tủy, chẳng buồn chăm sóc, để mặc hắn sống trong cảnh bẩn thỉu, bị y tá đánh đập hàng ngày. Cả đời sung sướng, cuối cùng lại c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn như vậy!"
Nói đến đây, Thẩm Tinh Kỳ cười lạnh, rồi nghiến răng nói tiếp:
"Còn Tống Vân Lan thì thảm hại hơn! Gân chân bị đứt, bây giờ ngồi xe lăn trong tù, nhưng cái kia vẫn còn dùng được! Bên trong đám tù nhân, bọn chúng xếp hàng chờ đến lượt! Mày biết một lần nhiều nhất là bao nhiêu không?"
Cô ta giơ cả hai tay lên, mở rộng mười ngón, mắt sáng rực:
"Nhiều như thế này! Tao còn cố ý vào trại giam xem hắn thê thảm thế nào. Phía dưới của hắn m.á.u me be bét, đúng là hả dạ vô cùng!"
Nghe xong, khóe môi Cố Thải Liên khẽ cong lên.
Nàng cúi xuống, nhẹ nhàng vuốt ve gò má con trai đang ngủ say trong lòng, giọng dịu dàng:
"Từ lúc biết mình có Tiểu Bảo, ta vẫn mong có một ngày được ôm con vào lòng. Đợi suốt ba năm, cuối cùng ước nguyện này cũng thành hiện thực."
Thẩm Tinh Kỳ ôm lấy nàng, giọng nghẹn lại:
"Kiếp sau, mong chúng ta vẫn là chị em tốt!"
Cố Thải Liên gật đầu, sau đó cùng Thẩm Tinh Kỳ bước đến chỗ Khương Trà.
Lúc này, Khương Trà đang chia bim bim cay với Tiểu Hắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-nap-quan-tai-song-lai-thien-kim-gia-bay-quan-doan-menh/168.html.]
Cố Thải Liên cảm kích nhìn nàng:
"Khương Trà, thật lòng cảm ơn cô. Nếu không có cô, ta có lẽ mãi mãi không thể gặp lại Tiểu Bảo, cũng không thể báo thù."
Khương Trà không nói nhiều, chỉ xoay người kéo ra một bao tải lớn, miệng túi mở toang.
Bên trong là tiền âm phủ, giấy vàng mã, quần áo cho người lớn và trẻ con, tất cả đều mới tinh.
Trên bao tải, nàng còn viết rõ ràng: Cố Thải Liên & Cố Tiểu Bảo nhận!
Dùng đầu ngón tay mồi lửa, ngọn lửa nhanh chóng bốc lên, thiêu rụi tất cả.
Chỉ trong chớp mắt, bao tải cháy hết, biến thành một bản sao y xuất hiện bên cạnh Cố Thải Liên.
Nàng sửng sốt nhìn món quà từ nhân gian truyền đến.
Khương Trà thản nhiên nói:
"Ta đã tính toán thời gian, các ngươi chưa thể đầu thai ngay, vẫn phải ở dưới đó một thời gian nữa. Số tiền này cùng đồ dùng đủ để hai mẹ con sinh hoạt thoải mái. Nếu sau này không đủ, cứ tìm cách báo mộng cho ta."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Cố Thải Liên cảm động đến rơi nước mắt, nghẹn ngào:
"Cảm ơn... Thật sự cảm ơn cô! Cô đã giúp tôi quá nhiều rồi..."
Khương Trà nhếch môi cười nhẹ:
"Không cần cảm ơn. Đôi bên đều có lợi. Trừng ác dương thiện giúp ta tích công đức, mà công đức thì giúp ta hồi phục nhanh hơn."
Cố Thải Liên không hiểu lắm về "công đức", nhưng nàng biết ân tình này suốt đời không quên được.
Trước khi rời đi, Khương Trà nhẹ nhàng đặt một tia linh khí vào mi tâm Cố Tiểu Bảo.