Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-01-08 16:31:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9fEWhV2ir9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Dật Lương đặt sách xuống, nhận lấy cốc nước trong tay Thẩm thị đưa cho Đông thúc, ngại ngùng : "Thật sự xin ngài ."
"Đừng ." Đông thúc vội vàng lau tay, dậy nhận lấy cốc, "Đều là do đến đúng lúc, còn phiền nhà ngài cãi một trận."
"Đâu do ngài phiền? Nhà ba ngày hai bữa cãi một , ngài đừng chê." Ôn Nhiễm Nhiễm an ủi, "Đại bá mẫu thấy kiếm chút tiền nên ghen tị, mắt mấy ngày nay , hôm nay cũng đều là nhắm , ngài vô cớ mắng một trận, đáng lẽ là phiền ngài mới đúng. xin ngài, ngàn vạn đừng để trong lòng."
Đông thúc xuề xòa gãi đầu: "Ôn tiểu nương t.ử gì ? xem giúp cô vị trí xây lò nướng, xem ở thì hợp."
Ôn Nhiễm Nhiễm ha hả gật đầu: "Được, Đông thúc ngài là trong nghề, cứ tự nhiên xem trong sân , nấu cơm."
"Lò nướng?" Ôn Tuấn Lương mắt sáng rực, lóc cóc theo Ôn Nhiễm Nhiễm, "Tam nha đầu nghĩ món gì ngon nữa đây?"
"Muốn chút đồ ngọt." Ôn Nhiễm Nhiễm đang bận thái thịt, tươi Ôn Tuấn Lương, "Ngày mai đợi Đông thúc xây xong lò, con sẽ cho chú nếm thử."
Ôn Tuấn Lương vỗ đùi toe toét: "Vậy chờ đó!"
Ôn Nhiễm Nhiễm Đông thúc bận rộn, đầu cha đang giúp rửa nồi niêu xoong chảo, ngay cả tam thím lười biếng cũng đang bận rộn cho gà ăn nhặt trứng, cuộc sống ngày càng hy vọng!
Đông thúc xem xong vị trí, trong lòng hình dung sơ bộ, liền đến bàn bạc với Ôn Nhiễm Nhiễm: "Ôn tiểu nương t.ử, thấy đặt ở phía tây nhà bếp là , đất trống rộng rãi, lò nướng cũng thể xây lớn hơn, cô kinh doanh cũng đủ dùng. Nếu cô ý kiến gì, lấy vật liệu ngay, hôm nay ngày mai là thể xong. Phơi thêm hai ba ngày nữa là thể dùng ."
"Được!" Ôn Nhiễm Nhiễm lau tay, đưa túi tiền chuẩn sẵn cho ông, "Việc lò nướng cứ giao cho ngài quyền xử lý, chỉ lo nấu nướng thôi."
Đông thúc thấy cô sảng khoái như , giơ ngón tay cái lên với cô: "Cô mà kiếm tiền thì đúng là vô lý!"
Ôn Nhiễm Nhiễm xử lý miếng thịt ba chỉ ngon lành tay, khẽ : "Đông thúc ngài lấy vật liệu, lúc về kịp ăn cơm."
"Được thôi!"
Đông thúc cũng là sảng khoái, nhận lời ngay, chậm trễ một khắc.
Ôn Nhiễm Nhiễm cho thịt ba chỉ xử lý nồi nước lạnh, cho thêm hành, gừng, hoa hồi và rượu vàng, cuối cùng cho muối, luộc thịt đến khi chín tới thì vớt , đợi nguội phết một lớp rượu vàng mỏng lên da, như lát nữa chiên mới dễ lên màu.
Cô đun nóng dầu, xách miếng thịt cho chảo, lập tức vang lên tiếng xèo xèo, bên cạnh nồi bốc trắng, mùi thịt thơm lừng khắp sân.
Đợi thịt chiên gần xong, Ôn Nhiễm Nhiễm vớt thịt , da thịt chiên vàng giòn, lửa đúng. Cô cắt thịt thành từng miếng vuông ba bốn centimet để dùng .
Bắc chảo lên bếp, đun nóng dầu, Ôn Nhiễm Nhiễm cho hoa hồi, quế, đậu khấu, thảo quả xào, mùi thơm của gia vị theo nhiệt độ tăng cao bay hòa quyện, tỏa mùi thơm độc đáo. Cô thấy lửa đủ, cho thêm một ít đường phèn xào cho lên màu đổ thịt .
Một tiếng "xèo", khói trắng bốc lên, những miếng thịt theo động tác xào dần dần nhuốm màu nâu đỏ hấp dẫn. Cho đến khi tất cả các miếng thịt đều đổi màu, Ôn Nhiễm Nhiễm đổ nước nóng , cho thêm một ít lá thơm, hành, gừng, cuối cùng cho muối để nêm nếm.
Lửa lớn khiến nước dùng thịt sôi sùng sục, mùi thịt đậm đà khiến thể rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-39.html.]
Ôn Nhiễm Nhiễm đậy nắp nồi, đun nhỏ lửa, ngay cả cô cũng mùi thơm cho mê mẩn.
Đây là món thịt kho tàu đầu tiên cô ăn khi xuyên !
"Ối! Hầm món gì mà thơm thế!"
Đông thúc đẩy chiếc xe đầy gạch đá sỏi, ngửi thấy mùi thịt , tinh thần phấn chấn bước cửa.
"Đông thúc ngài về đúng lúc quá, thịt kho tàu sắp xong !" Ôn Nhiễm Nhiễm thấy Đông thúc, thu nước sốt chào hỏi ông.
Thẩm thị cũng nhiệt tình mời ông rửa tay xuống nghỉ ngơi, chỉ chờ ăn cơm là .
Ôn Nhiễm Nhiễm tay ngừng , nước thịt thu đỏ óng, sệt thì rưới lên những miếng thịt xếp ngay ngắn, dầu mỡ đậm đà, nước sốt đỏ au, thơm nức mũi.
Cô nhanh ch.óng xào một đĩa đậu phụ quê, cùng bưng lên bàn.
Đông thúc đĩa thịt to đầy ụ, run rẩy, bóng loáng, béo ngậy, thèm đến mức nuốt nước bọt. Ông dám tưởng tượng ăn một miếng sẽ sung sướng đến mức nào!
Cả nhà quây quần xuống, Ôn Nhiễm Nhiễm : "Đông thúc ngài cứ như ở nhà , ngàn vạn đừng khách sáo."
Ôn Dật Lương cũng theo: "Ngài mấy ngày nay chăm sóc Nhiễm Nhiễm ít, mau ăn nhiều một chút!"
" đúng đúng, ăn nhiều , tự gắp !" Ôn Tuấn Lương thưởng thức miếng thịt kho tàu tan trong miệng, lí nhí vài câu nữa, chỉ cúi đầu ăn thịt.
"Ai!" Đông thúc gật đầu, gắp một miếng thịt kho tàu cho miệng ngẩn .
Trời ơi! Sao món thịt kho tàu thơm đến !
Thịt mỡ chạm tan trong miệng, chỉ mùi thơm của thịt, hề chút mỡ ngấy mùi tanh. Thịt nạc bao bọc bởi lớp nước sốt bóng loáng, mặn thơm miệng, mềm mượt nhiều nước, hề khô.
Ông đưa đũa về phía đĩa đậu phụ đỏ óng, gắp một miếng c.ắ.n một miếng, vị cay nồng đậm đà lập tức bùng nổ trong miệng, vị ngọt thơm đặc trưng của đậu phụ hòa quyện với vị tươi của nấm và măng, lớp vỏ ngoài vàng óng của đậu phụ còn thoang thoảng mùi thơm cháy, các loại hương vị hòa quyện, cảm động đến mức ông rưng rưng nước mắt.
Trời ơi! Sao món đậu phụ thơm hơn cả thịt !
Ôn Nhiễm Nhiễm những viên gạch xe đẩy, như điều suy nghĩ. Hai ngày nữa lò nướng xây xong, cô t.ửu lầu, lầu kinh doanh, e là thời gian để lo cho gánh hàng rong ở chợ đêm nữa.
Cô những bàn, cha sách, quá hiền lành thật thà hợp với nghề ... Ánh mắt Ôn Nhiễm Nhiễm chuyển động, cuối cùng dừng ở chú Ba đang ngấu nghiến và thím Ba thông minh, tháo vát.
Cô suy nghĩ hồi lâu, chậm rãi lên tiếng: "Tam thúc, tam thím, thể nhờ hai giúp con một việc ?"