Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 232

Cập nhật lúc: 2026-01-09 18:08:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng bà căng thẳng, vội vàng mở miệng: "Mọi ăn Ma Lạt Thang ?"

Ôn Tuấn Lương bộ dáng cấp thiết của bà chỉ cảm thấy hổ thôi với Ôn Nhiễm Nhiễm: Bà hỏi như rõ ràng chính là chột , sợ bọn họ thấu cái gì lôi bà !

Ôn Như Như vốn là tin tưởng , nhưng mắt thấy bà hành động như thoạt càng giống chột , phảng phất như là sợ bọn họ phát hiện cái gì.

Lương thị một nhà ba vài , đồng loạt thở dài.

Ôn Nhiễm Nhiễm vẫn cảm thấy chút đúng. Tam thẩm là từ phố tới, nghĩ đến nhất định là chuyện Ma Lạt Thang Tiết Ký.

lòng đầy căm phẫn lên án nhà họ Tiết bắt chước Ma Lạt Thang nhà , ước chừng là sớm ngày hôm nay; nhưng nếu thật là bà trộm công thức, bà thể lúc vui mừng hớn hở tới? Đó là tự đ.â.m đầu họng s.ú.n.g ?

Đang lúc Ôn Nhiễm Nhiễm manh mối, bên ngoài bỗng nhiên vang lên một trận tiếng bước chân dồn dập, giây tiếp theo liền thấy hỏa kế nhà mặt đầy tươi chạy :

"Đông gia, t.ửu lầu Tiết Ký xảy chuyện ! Người ăn qua Ma Lạt Thang đều tiêu chảy ngừng, nhiều đang ồn ào ở đó đòi công đạo, đang náo nhiệt lắm đấy!"

Tiêu chảy...

Ôn Nhiễm Nhiễm Tôn thị, giữa những tia lửa điện xẹt qua, trong nháy mắt liền hiểu rõ chuyện gì xảy .

Đại khái là Tam thẩm giả vờ phối hợp với nhà họ Tiết, đưa cho bọn họ công thức vấn đề.

Khoan ... từ từ! Ta cũng ăn Ma Lạt Thang đó !

Ôn Tuấn Lương nhà họ Tiết bên xảy chuyện, vui đến mức nhảy cẫng lên ba thước: "Ông trời mắt! Đám ranh con rốt cuộc cũng sét đ.á.n.h !"

"Làm nhiều việc bất nghĩa ắt tự chuốc lấy diệt vong." Ôn Chính Lương vỗ tay to, nỗi lòng u uất trong nháy mắt giải tỏa, sảng khoái thôi.

Ôn Như Như cũng vui mừng: "Nhà họ Tiết cũng là lòng đen tối, khách hàng ăn Ma Lạt Thang của bọn họ hỏng đường ruột, nhất định là do bọn họ dùng nguyên liệu ."

Lương thị tặc lưỡi hai tiếng: "Sau chuyện , e là còn ai dám đến t.ửu lầu Tiết Ký ăn cơm nữa."

Ôn Vinh dùng sức gật đầu: "Dù đổi là con, con cũng dám nữa. Lần là tiêu chảy, thể là cái mạng nhỏ còn !"

Tôn thị đặc biệt cao hứng, nhà họ Tiết hẳn là bao giờ ngóc đầu lên nữa.

Bà nhếch môi hai tiếng, cảm thấy thống khoái: "Đám nhà họ Tiết như lũ ruồi bọ thối rữa rốt cuộc cũng sắp xong đời ."

Ôn Nhiễm Nhiễm nắm lấy tay Tôn thị chút khẩn trương: "Tam thẩm, con ăn một miếng Ma Lạt Thang của Tiết Ký, con sẽ cũng..."

Nàng xong, nhà họ Ôn lập tức khẩn trương lên: " ! Nhiễm Nhiễm cũng ăn !"

Ôn Vinh vội vàng mời đại phu: "Tam mời đại phu tới, đừng sợ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-232.html.]

Tôn thị vội vàng ngăn : "Không cần mời đại phu, mới ăn một miếng chắc ."

Ôn Vinh sửng sốt: "Tam thẩm ?"

Ôn Nhiễm Nhiễm lúc thở phào nhẹ nhõm, nhịn mở miệng hỏi: "Tam thẩm, bây giờ nên thật với chúng con chứ?"

Nói thật? Cả nhà , ngơ ngác về phía Tôn thị.

Lương thị phản ứng đầu tiên, trừng mắt hỏi: "Tam , chuyện là cô ?"

Tôn thị đắc ý gật đầu, ngay đó xuống : "Là !"

"Tiết An và Nghiêm lão quản sự mấy hôm tìm qua, hứa hẹn trọng kim trộm công thức. Ta giả vờ đồng ý, đưa một tờ công thức giả động tay động chân." Bà xong trào phúng một cái, "Người nhà họ Tiết cũng là đồ ngu xuẩn, cái gì thì tin cái đó, bọn họ thế mà thật sự cho rằng đưa là công thức mới Nhiễm Nhiễm nghiên cứu , còn đang giấc mộng giành một bước phát đại tài đấy!"

Thím Liễu ở một bên bừng tỉnh đại ngộ, áy náy cúi đầu gì cho .

"Hóa là như ." Ôn Chính Lương vuốt râu .

"Cách tồi." Lương thị khen ngợi, "Như , nhà họ Tiết cũng chỉ thể ngậm bồ hòn ngọt, bọn họ cũng tiện khắp nơi rêu rao chuyện trộm công thức chứ?"

"Nghĩ đến bộ dáng bọn họ khổ nên lời liền cảm thấy thống khoái!" Ôn Vinh sảng khoái đập bàn bôm bốp, chút nào cảm thấy đau tay.

Ôn Tuấn Lương Tôn thị mặt đầy đắc ý chỉ cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, còn là bộ dáng con chim cút gục đầu nữa, ngược ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c lên.

Ôn Nhiễm Nhiễm thẳng thắn : "Con tuy là chút nghi ngờ, nhưng luôn cảm thấy đúng lắm. Tam thẩm tới học điểm tâm, nhưng nửa điểm dáng vẻ học tập, xem một lát liền ngủ gật, hận thể kê cái giường ở bếp ngủ, trộm công thức cũng kiểu trộm như . Đặt cảnh khác mà nghĩ, nếu con trộm công thức, nhất định sẽ tỉ mỉ lưu ý khắp nơi, tuyệt đối sẽ qua loa như ."

"Cho nên con nghĩ lẽ là ẩn tình khác." Ôn Nhiễm Nhiễm qua nắm tay Tam thẩm, ngượng ngùng , "Dù thế nào, con đều nảy sinh tâm tư nghi ngờ , Tam thẩm đừng giận con."

"Chuyện gì đáng để giận?" Tôn thị xua tay, "Ta báo chuyện cho con một tiếng, còn tự ý lấy công thức, hẳn là xin con mới đúng."

Ôn Như Như thấy quả nhiên phản bội Tam , nhào trong lòng nước mắt rơi lã chã: "Mẹ con sợ c.h.ế.t!"

Ôn Tuấn Lương chột sờ sờ gáy: "Bà xem, giao công thức giả thì giao ! Hà tất dạo lén la lén lút, hổ hận thể chui xuống đất, cũng còn mặt mũi gặp ..."

Tôn thị nhạo một tiếng: "Động não mấy lạng thịt trong đầu ông ! Ta nếu thật một chút, nhà họ Tiết thể tin ? Ông tưởng bọn họ đều là loại đầu óc trống rỗng ngốc nghếch như ông ?"

"Bà bậy!" Ôn Tuấn Lương bĩu môi, vui lắm lầm bầm, "Ít nhất tên Tiết An đầu óc rỗng hơn !"

Tôn thị về phía Ôn Nhiễm Nhiễm giải thích: "Sở dĩ thương lượng với nhà, là bởi vì..."

"Con đều hiểu." Ôn Nhiễm Nhiễm hì hì ôm cánh tay Tôn thị, "Không thương lượng mới tương đối thật mà, nhà họ Tiết cũng dễ dàng tin tưởng Tam thẩm hơn!"

 

 

Loading...