Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 226
Cập nhật lúc: 2026-01-09 18:08:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghiêm lão quản sự thấy chuyện thành công, trong lòng vui vẻ, lập tức : "Tất cả."
Tôn thị hừ lạnh một tiếng: "Cũng sợ ăn tiêu."
"Ai chê tiền nhiều?" Tiết An vỗ tay lớn, đắc ý bắt đầu mong chờ bộ dạng hoảng hốt, lúng túng của Ôn Nhiễm Nhiễm.
" ." Tôn thị nhướng mắt, "Nói miệng bằng chứng, lỡ như lấy công thức đến, các đưa tiền thì ?"
Nghiêm lão quản sự đưa ba trăm lượng ngân phiếu chuẩn sẵn qua: "Đây là tiền đặt cọc, bảy trăm lượng còn lấy đồ đến đổi."
Tôn thị nhận lấy ngân phiếu, đáy mắt thoáng qua một tia . Nàng ngẩng đầu Nghiêm lão quản sự: "Đã bàn xong, các . Ta lát nữa sẽ , để tránh bắt gặp nghi ngờ."
"Ôn tam phu nhân suy nghĩ chu đáo, Nghiêm mỗ hổ thẹn dám nhận. Như , xin chờ tin của ngài." Nghiêm lão quản sự nịnh nọt vài câu, dẫn Tiết An lập tức dậy rời .
Tôn thị bóng lưng hai , đầy ẩn ý: Chậc...
A Lương đợi Tôn thị ở ngoài lâu, thấy nhà họ Tiết vội vàng lén lút trốn : Sao trùng hợp như ... họ cũng ở đây?
A Lương nấp cây cột hành lang, thấy nhà họ Tiết mặt mày hớn hở lên xe ngựa nghênh ngang rời mới dám bước .
Nàng theo hướng nhà họ Tiết rời , đang lúc nghi hoặc thì vai bỗng trầm xuống. A Lương đầu , thấy là Tôn thị.
"Chúng về thôi." Tôn thị cất ngân phiếu trong n.g.ự.c, nét mặt vui mừng hớn hở.
A Lương suy nghĩ một lát, mở miệng dò hỏi: "Thím, bàn xong mối ăn lớn nào ?"
Tôn thị nhớ tới cái gì, thu nụ mặt: "Làm gì mối ăn lớn nào? Chẳng qua là hộ gia đình mời Nhiễm Nhiễm tiệc, nhưng là kẻ keo kiệt bủn xỉn, đuổi ."
"Hóa là ..." A Lương mím môi, trong lòng vài phần thấp thỏm.
Tôn thị rũ mắt suy tư hồi lâu, với A Lương: "Hôm nay cửa hàng mới của Nhiễm Nhiễm khai trương, chắc hẳn là bận rộn ngơi tay, dù ở sạp cũng việc gì, qua chỗ con bé xem cần giúp ."
Dứt lời liền xoay về phía Ôn Nhiễm Nhiễm.
A Lương bóng lưng bà, thấy bước chân bà nhẹ nhàng vui vẻ, khỏi c.ắ.n môi: Nói là mối ăn lớn, nhưng dáng vẻ chẳng giống như thu hoạch gì...
Nàng lắc đầu, cảm thấy là do nghĩ nhiều: Đây chính là thím ruột của Nhiễm Nhiễm, dù thế nào cũng sẽ hãm hại nhà chứ?
A Lương suy nghĩ lung tung hồi lâu, ý niệm trong đầu d.a.o động dữ dội. Nàng thở dài, nghĩ thầm vẫn là đợi tối về hỏi qua hãy quyết định, ngàn vạn đừng oan uổng .
quan trọng nhất vẫn là nhắc nhở Nhiễm Nhiễm một tiếng, đề phòng một chút cũng thừa.
Chỉ mong là nàng đa nghi thôi.
*
Tiệm bánh ngọt của Ôn Nhiễm Nhiễm bận rộn vô cùng, còn náo nhiệt hơn cả lúc tiệm Ma Lạt Thang mới khai trương.
Nàng bận rộn trong ngoài, lấy nửa khắc rảnh rỗi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-226.html.]
Ôn Nhiễm Nhiễm bày Bánh Tiểu Bối Ruốc phủ đầy chà bông lên, còn kịp mở miệng giới thiệu đây là cái gì thì khách hàng quét sạch sành sanh.
Thực khách trả tiền xong liền kịp chờ đợi mà bỏ miệng, cái cảm giác xốp mềm bông mịn phối hợp với chà bông mằn mặn giòn tan, kinh ngạc đến mức khiến trừng lớn mắt nên lời.
Nhấm nháp kỹ còn mùi trứng gà nồng đậm, loại sốt trắng ở giữa cũng là từ cái gì, sền sệt trơn bóng, trong vị sữa mang theo chút vị chua nhẹ, khiến cho hương vị của món điểm tâm càng thêm phong phú, nhiều tầng lớp.
Khách hàng ăn một miếng một miếng, cho đến khi ăn hết cả một phần vẫn cảm thấy thèm.
"Ôn tiểu nương t.ử! Món điểm tâm tên là gì ? Hợp khẩu vị của nhất!"
Ôn Nhiễm Nhiễm : "Cái gọi là Bánh Tiểu Bối Ruốc, còn Bánh Tiểu Bối Khoai Môn Ruốc nữa, lát nữa sẽ bưng lên!"
Vị khách xong mắt sáng rực, lập tức mong chờ.
Ôn Nhiễm Nhiễm tính toán thời gian, ước chừng các hỏa kế cũng sắp xong Bánh Tiểu Bối Khoai Môn , xoay đang định bưng thì chợt liếc thấy Tôn thị mặt đầy ý : "Tam thẩm!"
Tôn thị tuy dự liệu việc buôn bán của cửa hàng mới nhất định sẽ hồng hỏa, nhưng ngờ hồng hỏa đến mức độ . Trước cửa khách khứa chen chúc xô đẩy, cứ như thể của cả khu chợ phía Đông đều tụ tập về đây , một đám đông nghìn nghịt, mà hoa cả mắt.
Tôn thị kinh ngạc tặc lưỡi: Trời đất ơi, chỗ kiếm bao nhiêu bạc a!
Bà cảnh tượng thịnh vượng mắt, khỏi nhớ tới quang cảnh lúc giao mùa hạ thu theo Nhiễm Nhiễm ngoài bày sạp.
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy bà ngẩn , gọi bà một câu: "Tam thẩm mau !"
Tôn thị hồn , chọn tới chọn lui tìm một khe hở rộng rãi chút để chen , chen : "Nhường đường, nhường đường chút, là thím ba của Ôn tiểu nương t.ử, cho ..."
Bà cao giọng hô cả một đường, nhích từng bước một, vô cùng gian nan.
"Chỗ... chỗ cũng đông quá ..." Tôn thị vất vả lắm mới chen , giữa mùa đông lạnh giá mà toát cả một mồ hôi nóng.
"Sao Tam thẩm tới đây?"
Bên ngoài đông ồn ào, Ôn Nhiễm Nhiễm kéo Tôn thị nhà bếp phía chuyện.
Tôn thị : "Ở sạp bận, qua đây xem chỗ nào giúp một tay ."
"Không cần theo bận rộn ." Ôn Nhiễm Nhiễm chỉ chỉ nhà bếp trật tự ngăn nắp, cong cong đôi mắt, là hài lòng đắc ý, "Tam thẩm xem, nhân thủ đủ dùng!"
"Hơn nữa... ước chừng là bận tới buổi chiều đóng cửa ." Ôn Nhiễm Nhiễm mặt mày hồng hào, "Số nguyên liệu con chuẩn đều dùng hết ."
"Cái gì!" Tôn thị đột nhiên giật , trong nháy mắt trừng lớn mắt, "Chúng dùng xe ngựa chở hai ba chuyến đồ mà... mà đều dùng hết á? Đó chính là lượng con chuẩn cho ba ngày đấy!"
Ôn Nhiễm Nhiễm hớn hở gật đầu, tình cảnh , nàng thật mở một bài "Ngày Tết Quê Em" cho náo nhiệt!
Phát vòng lặp tám trăm !
Tôn thị kinh ngạc ngẩn nửa ngày. Lúc đầu bà cảm thấy cái gì mà "mua năm tặng một" của Ôn Nhiễm Nhiễm sẽ lỗ vốn, liên tục khuyên bảo hồi lâu, chỉ thiếu nước dọn phòng nàng ở để khuyên. Dù Nhiễm Nhiễm cũng thật thà, nguyên liệu đồ ăn đều là đồ , nhà dùng cái gì, trong tiệm dùng cái đó, tặng thì nghĩ thế nào cũng thấy lời, chi bằng hạ giá xuống một chút, như cũng là thực tế.