Gia đình Xuyên T.ử đều là , Ôn Nhiễm Nhiễm vui lòng giúp đỡ họ.
*
Sáng sớm hôm , trời lác đác vài bông tuyết.
Ôn Nhiễm Nhiễm xuống xe ngựa hàng dài dằng dặc cửa quán cho kinh ngạc đến trợn mắt: "Hôm nay đến sớm thế? Không còn tưởng nhà là quán cháo, quán bánh bao!"
"Còn là vì món cá phi lê sốt cay ?"
"Đến muộn e là đến xương cá cũng ăn !"
"Những đó đến sớm quá..." Ôn Nhiễm Nhiễm bất lực đỡ trán, "Cá đặt vẫn giao đến."
"Không , , chúng đợi là ! Ôn tiểu thư cô cứ việc của , cần quan tâm đến chúng !"
" đúng."
"Dù cũng rảnh rỗi việc gì , chúng tụ tập chuyện phiếm cũng vui!"
Ôn Nhiễm
Nhiễm họ , đầu bảo Ôn Vinh bày chậu than và hoa quả, sắp xếp thỏa mới quán.
"Ôn tiểu thư!"
Ôn Nhiễm Nhiễm đang định cửa thì thấy một giọng quen thuộc, nàng đầu , thấy là ông chủ tiệm rượu.
Ông chủ tiệm rượu cầm một chồng giấy tờ, vui vẻ chạy tới: "Ôn tiểu thư, chúng khi nào thể ký tên, đóng dấu?"
Ôn Nhiễm Nhiễm bộ dạng vui mừng như giải thoát của ông , mấp máy môi, cuối cùng vẫn nuốt câu "Bây giờ thể".
Nàng kéo sang một bên, nhỏ giọng : "Cung giương thể thu , lỡ như một thời gian nữa việc buôn bán rượu lên thì ?"
Ông chủ tiệm rượu lập tức xua tay: "Tốt cũng nữa, dạo lỗ ít tiền, một ngày cũng trụ nổi nữa!"
Ôn Nhiễm Nhiễm , vội vàng rạng rỡ mời trong: "Vậy chúng ký ngay bây giờ!"
Con vịt bay bay về!!!
Tết đến gần, nhà nhà đều ngoài mua sắm đồ Tết, ai nấy đều mặt mày vui vẻ, phố náo nhiệt, vui mừng.
Các quầy hàng ven đường tấp nập, bán tranh Tết, câu đối, kẹo bánh, pháo... đủ loại đồ dùng ngày Tết. Các chủ quầy thấy liền chúc Tết, chào hàng, vui vẻ những lời may mắn. Người đường tay xách nách mang đầy thịt, rau, hoa quả, trẻ con vui vẻ ôm hộp bánh kẹo, tranh giành với lớn lấy pháo... khắp nơi đều là tiếng vui vẻ.
náo nhiệt nhất cả Đông Thị chính là tiệm bánh ngọt Ôn Ký mới mở của Ôn Nhiễm Nhiễm. Trong và ngoài quán vây kín mấy lớp , ồn ào náo nhiệt!
Trên phố thoang thoảng mùi thơm sữa ngọt ngào, ấm áp, các thực khách tiếng mà đến chen chúc trong quán, ngó nghiêng xung quanh, chỉ thấy trong quán màu vàng nhạt kết hợp với màu xanh mù tạt thanh đạm, ở trong đó như thể ngửi thấy một làn gió xuân trong lành, cả cửa hàng trông mắt.
"Cửa hàng của Ôn tiểu thư sửa sang thật !"
" ! Trên phố tiệm bánh nào cũng cũ kỹ, chỉ để tạo cho cái danh trăm năm lịch sử, thực ăn cũng chỉ thế thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-222.html.]
"Nhà nào cũng là tiệm trăm năm, nhưng ăn đều một vị, gì mới mẻ!"
"Ôn tiểu thư ? Lâu thấy cô !"
"Mấy hôm ăn Ma Lạt Thang hỏi một câu, chú ba của cô Ôn tiểu thư vẫn đang bận rộn nghiên cứu món mới cho tiệm bánh ngọt."
"Thật trùng hợp, hôm đó cũng ở đó. Đại bá mẫu của Ôn tiểu thư còn nghiên cứu hơn mười loại điểm tâm, cả mặn và ngọt, đảm bảo đều là kiểu dáng mới, các tiệm bánh khác tuyệt đối !"
"Hơn mười loại?"
Mọi mắt sáng rực, mong chờ xoa tay.
"Đến , đến !"
Ôn Nhiễm Nhiễm bưng chiếc bánh sừng bò bơ tỏi mới lò, mùi tỏi thơm lừng kết hợp với mùi sữa béo ngậy của bơ hòa quyện một cách bất ngờ, khiến đồng loạt sáng mắt.
Các tiểu nhị khác cũng bưng những chiếc khay lớn theo Ôn Nhiễm Nhiễm, bày những chiếc bánh còn bốc nóng thành từng hàng theo loại.
Mùi sữa thơm ngọt ngào, mùi thịt xông khói mằn mặn, mùi thanh mát đắng... nhiều mùi vị hòa quyện , khiến "ùng ục" nuốt nước bọt.
Các thực khách chăm chú những loại điểm tâm kệ, mắt đến ngây . Đủ loại điểm tâm khiến hoa cả mắt, đều là những món mới lạ mà họ từng thấy!
"Ôn tiểu thư, đây là những loại điểm tâm gì ?"
Ôn Nhiễm Nhiễm cầm tấm biển giá đặt riêng , đặt giới thiệu với : "Đây là bánh sừng bò bơ tỏi, bên cạnh là bánh sừng bò rong biển ruốc thịt, bánh sừng bò giăm bông, bánh sừng bò sữa trân châu, bánh sừng bò pudding khoai môn, bánh sừng bò pudding xanh... bên cạnh là các loại soufflé, bánh cuộn ngàn lớp, mochi..."
Các vị thực khách qua một lượt, chỉ cảm thấy nhất thời thể lựa chọn, món nào cũng ăn.
Ôn Nhiễm Nhiễm giới thiệu một lượt các loại bánh mì, đồ ngọt trong quán, vui vẻ cao giọng : "Hôm nay bộ cửa hàng chọn năm phần bất kỳ sẽ tặng một phần bánh quy, lượng hạn, ai đến !"
Vừa đồ tặng miễn phí, đều phấn khích.
"Hả? Bánh quy là 'Xuân Kiến' và 'Hoàng Hoa Khúc' mà quầy của Ôn tiểu thư bán ! Mấy hôm còn mua, ba mươi mấy văn một phần đấy!"
"Hô! Ôn tiểu thư hào phóng như !"
"Mua gì cũng tặng bánh quy? Mua năm phần mochi rẻ nhất cũng tặng một phần bánh quy ?"
Ôn Nhiễm Nhiễm hì hì gật đầu: " , mua năm tặng một phần bánh quy, bánh quy ba vị vừng đen, óc ch.ó, táo đỏ, thích vị nào thì lấy vị đó. Mỗi phần tám miếng, lấy may mắn, chúc năm mới phát tài, tài lộc dồi dào, vàng bạc đầy nhà!"
Mọi thấy lời chúc may mắn vui, lập tức tranh mua, như thể ai lấy phần bánh quy đó là thể phát tài!
Tiểu nhị mới đến cảnh tượng dọa cho một phen, sớm Ôn tiểu thư tay nghề cao, ăn cũng bài bản, nhưng ngờ nhiều đến ủng hộ như . Ngẩn một lúc mới lo lắng chạy tới giúp gói đồ, ban đầu chút lúng túng, đó cũng dần dần thành thạo.
Có nhiều thực khách cần gói, ăn ngay tại chỗ, tiếng kinh ngạc, khen ngợi vang lên ngớt.
Một phụ nữ cầm chiếc bánh soufflé sữa trân châu, hưởng thụ đến mức híp mắt, cảm thấy hương vị thật tuyệt vời. Mềm mịn, nhẹ nhàng, như thể c.ắ.n một miếng mây. Trân châu mềm dai tăng thêm một tầng hương vị.