Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩn , bật thành tiếng: "Con oan quá! Hai vợ chồng các cãi còn lôi cả con , đúng là vạ lây mà!"
" đó!" Ôn Như Như ôm Ôn Nhiễm Nhiễm lòng, "Mẹ thật lý lẽ, bắt nạt tam !"
Tôn thị chọc tức đến bật , đưa tay điểm trán nàng mắng: "Xem nha đầu , bây giờ chỉ tam , đúng là uổng công thương nó !"
"Ai lý con giúp đó!" Ôn Như Như giọng nũng nịu, Ôn Nhiễm Nhiễm chỉ việc rúc lòng tỷ tỷ, vui vẻ họ.
Cả xe ha hả, khiến đêm tuyết thêm phần náo nhiệt.
Tề Diễn đang đ.á.n.h xe tiếng đùa phân lớn nhỏ bên trong, cơn gió lạnh buốt xung quanh bỗng chốc như thêm một luồng ấm.
Về đến nhà ánh trăng, Tề Diễn thấy vợ chồng Ôn Dật Lương chờ trong gió đêm rét buốt từ xa.
Từ khi đến, tối nào họ cũng chờ con gái về nhà như , ngày mưa ngày tuyết cũng thế, bỏ một ngày nào.
"A Hành họ về !" Thẩm thị trông thấy chiếc xe ngựa, tiếng vó ngựa và bánh xe lăn, nụ mặt cũng thêm phần tự hào.
Cả con ngõ nhà nào chiếc xe ngựa oai phong như , đây là do Nhiễm Nhiễm nhà bà tự kiếm ! Nhiễm Nhiễm nhà bà mới chỉ là một cô nương mười mấy tuổi, mà còn giỏi hơn nhiều đàn ông!
Ôn Dật Lương bưng khoai lang nướng nóng hổi, tiên nhét một củ tay Hoắc Hành: "Vừa mới bới từ chậu than, cầm lấy sưởi tay cho ấm , trời lạnh thế vất vả quá!"
Ông đón con gái .
Ôn Dật Lương chọn củ to nhất đưa cho Nhiễm Nhiễm, yêu thương : "Củ nướng chảy mật , là món con thích nhất."
Ôn Tuấn Lương lẳng lặng ghé : "Nhị ca, em thấy cả nhé, còn thiên vị thế, củ của em nhỏ nhất..."
Hắn còn xong Tôn thị kéo nhà, : "Lớn từng còn tranh đồ ăn vặt với bọn trẻ, mau nhà , đun nước cho ngươi ngâm chân, tiêu sưng, tối ngủ cũng ngon hơn."
Ôn Tuấn Lương đỡ cháu gái xuống, nhét cho nàng một củ khoai lang nướng to bằng củ của con gái , đều là loại chảy mật, ruột vàng óng, ngửi thơm ngọt: "Như Như chắc đói , mau ăn lúc còn nóng !"
Ôn Như Như vốn định gần đây đang giảm cân cùng A Diệp, bỏ bữa ăn khuya , nhưng thấy nhị bá cố ý cầm khoai lang nướng trong gió chờ, chỉ để họ ăn một miếng nóng hổi, mấp máy môi thôi.
Nàng bóc vỏ c.ắ.n một miếng khoai lang thơm mềm, nóng ngọt ngào phả thẳng mặt, lòng bàn tay lạnh cóng củ khoai nóng hổi sưởi cho ấm áp, cả cũng ấm lên.
"Cảm ơn nhị bá." Ôn Như Như với Ôn Dật Lương, "Khoai lang ngọt thật!"
Ôn Nhiễm Nhiễm cũng bẻ khoai lang nướng c.ắ.n một miếng, mềm mềm ngọt ngọt, thơm lắm!
Ôn Dật Lương đưa củ khoai lang nướng cuối cùng cho Thẩm thị, giọng dịu dàng, trong mắt ánh lên ý : "Củ là để dành cho nàng, to bằng của hai đứa con gái, đều chảy mật cả."
Thẩm thị đỏ mặt, đẩy tay ông : "Thôi ! Có bọn trẻ ở đây mà."
Ôn Nhiễm Nhiễm hì hì ghé : "Cha coi như con gái mà thương đó!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-197.html.]
Thẩm thị mặt càng đỏ hơn, hổ lườm Nhiễm Nhiễm, véo má nàng trách yêu: "Con bé , linh tinh gì thế!"
Ôn Nhiễm Nhiễm hì hì trốn lưng cha: "Cha đến khoai lang cũng cho cầm, sợ nóng, sợ mệt, cẩn thận như là coi như con gái mà chăm sóc bảo vệ !"
Thẩm thị hổ đỏ bừng mặt, nhưng giữa đôi mày tràn đầy nụ dịu dàng.
Ôn Nhiễm Nhiễm một tay kéo cha, một tay kéo , bên trái , bên vẫn .
Nàng xuyên đến đây, điều nhất gặp chính là cha như .
Tề Diễn bên cạnh xe ngựa, ngắm gia đình ba đang đùa, trong mắt cũng bất giác ánh lên vài phần ý và khao khát.
Tuy cả cha lẫn , còn ông bà nội chăm sóc dạy dỗ, nhưng những ngày vui vẻ như thế từng .
Trong nhà lớn, Lương thị dỏng tai ngóng động tĩnh bên ngoài, hé một khe cửa sổ nhỏ . Thấy họ náo nhiệt, vui vẻ, cảm thấy bản suốt ngày ru rú trong nhà thật vô vị.
"Mẹ! Mẹ gì thế!" Ôn Vinh ngoài thăm tam , về thì thấy đang bám cửa sổ ngoài, "Gió lạnh thế , bệnh của mới đỡ. Nếu nhớ tam và , con gọi họ qua chuyện. Con hôm nay tam món gà rán và một món gọi là Mao Huyết Vượng, ưa chuộng! Hôm nay kiếm ít tiền !"
Lương thị lườm hai cái, "cạch" một tiếng đóng cửa sổ , ngượng ngùng hừ lạnh: "Ai thèm nhớ họ? Nhớ họ gì, đủ để lo lắng . Ta chỉ là buồn quá, mở cửa sổ cho thoáng khí, cả phòng mùi t.h.u.ố.c, ngửi lâu cũng sảng khoái."
"Vậy ngày mai con đưa ngoài dạo một vòng!"
Lương thị thoáng động lòng, nhưng vẫn vô thức ngoài cửa sổ.
Lâu như , bà vẫn thấy cửa hàng của nhà nhị , trông như thế nào...
*
Sáng sớm gió lạnh buốt xương, cả nhà co ro xe ngựa vội vã đến quán.
Dù trong xe đốt chậu than, nhưng gió lạnh vẫn lùa qua rèm chui xe, cảm thấy lạnh.
Hôm nay là Ôn Tuấn Lương đ.á.n.h xe, Ôn Nhiễm Nhiễm ở trong run rẩy c.h.ử.i trời mắng đất suốt cả đường, chọc cho ngớt.
Đâu còn là lúc kết bái với trời đất nữa, lúc đó lạy quỳ, bây giờ thì , c.h.ử.i suốt cả đường câu nào trùng lặp.
"Nếu Nhiễm Nhiễm mua xe ngựa, chúng chịu đựng thế nào nữa!" Tôn thị sưởi lửa .
Ôn Nhiễm Nhiễm nắm lấy tay Tôn thị: "Gần đây ngày càng lạnh, vất vả nhất chính là thím ba. Ngoài trời lạnh giá, thím còn giúp con trông coi quầy hàng... Con với chú Trình , nếu thím chịu nổi thì cứ đến chỗ chú , sân phòng, thím cứ việc nghỉ ngơi."
"Thế ?" Tôn thị huơ tay, "Quầy hàng của chúng mỗi ngày thu ít tiền ! Ta tự trông coi thì yên tâm. Hơn nữa, cũng lạnh đến mức đó, mặc nhiều, túi sưởi cũng thường xuyên, lạnh. Phía bắc hơn còn , thế là gì!"
"Tam nha đầu! Thím ba con da dày lắm, chịu lạnh ! Con thời gian đó thì quan tâm đến chú ba con đây !"