"A Hành thấy vỡ bát trong lòng hổ, giúp quét sân, đó cái chổi cũng gãy..."
Ôn Nhiễm Nhiễm mà nhướng mày: "Ờ... thế thì vẫn để A Hành ở nhà ạ."
Đừng đập quán của con, con cũng dễ dàng gì...
Tề Diễn trong phòng khóe môi cứng đờ: "..."
*
Sáng sớm hôm , Ôn Nhiễm Nhiễm đẩy cửa thấy Hoắc Hành xách rìu ngoài, mặc cho nàng gọi thế nào cũng để ý.
Nhiễm Nhiễm vẻ mặt khó hiểu: Ai chọc giận thế...
Nàng mím môi, vươn vai về phía cửa tiệm nhà .
Chỉ cần nghĩ đến giờ là cửa tiệm, bước chân liền vui vẻ nhảy nhót, trong lòng kìm vui sướng.
Quán Ma Lạt Thang còn đắt hàng hơn hôm qua, lúc giữa trưa, khách chờ bên ngoài chen chúc chật ních. Ôn Nhiễm Nhiễm ngoài, cảm thấy nên thêm ít bàn ghế nữa, thế đủ !
Có một hán t.ử dính đất sét xoa cái eo đau nhức, theo vị trí tối qua Anh nương tìm quán Ma Lạt Thang .
Cũng khó tìm, quán nào cửa đông nhất, bắt mắt nhất chính là nó.
Hán t.ử đám vây quanh bên ngoài chút ngẩn ngơ, nhất thời tìm thấy cửa tiệm ở .
Trời đất! Trên phố chỉ nhà là đông nhất!
Hắn ngẩng đầu tấm biển hiệu khí phái , nếu Anh nương với mười lăm văn một bát, ngày thường qua quán thế cũng dám trong.
Hán t.ử mà tặc lưỡi, đút tay tay áo xếp ở phía , nhỏ giọng lầm bầm một câu: "Tiểu nương t.ử trong thành Biện Kinh lắm trò thật, dọa phết!"
Phía một đàn ông vóc dáng trung bình đầu một cái, chờ cũng chán, bèn bắt chuyện giải khuây: "Huynh mới tới ?"
Hán t.ử gật đầu, cục súc.
"Vậy đến đúng chỗ ! đảm bảo ăn một ăn hai!"
Hán t.ử mím môi mở miệng, khẽ lắc đầu: Người chắc chắn là do chủ quán thuê đến lừa ! Người thành Biện Kinh gian xảo lắm!
Nhiều trò thế , mùi vị chắc chẳng .
Hả? Mùi gì thế ! Sao thơm thế!
Hán t.ử mùi thơm bay từ trong tiệm câu dẫn đến đói cồn cào, ban đầu khinh thường, giờ ngóng trông, mong nhanh đến lượt .
Khó khăn lắm mới tiệm, mùi thơm cay nồng nàn thèm nhỏ dãi.
Hán t.ử cầm cái giỏ nhỏ, học theo dáng vẻ khác nhặt mấy món thích gắp đầy, nhớ kỹ là sáu mươi ba lon ton đưa sang bên cạnh, tìm chỗ trống chờ.
Hắn chờ khác ăn, từng bát Ma Lạt Thang nổi đầy dầu đỏ mắt cứ dán c.h.ặ.t , theo bản năng nuốt nước miếng.
Thơm thật đấy! Trời lạnh thế ăn một miếng nóng hổi thế , đúng là sướng hơn thần tiên!
"Số sáu mươi ba!"
Một giọng nữ lanh lảnh vang lên, hán t.ử vội vàng dậy qua, tràn đầy mong chờ, thậm chí kìm xoa tay, quên mất lúc mới đến coi thường quán ăn thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-168.html.]
"Có ăn tỏi ? Cay ít cay cay nhiều thêm tê thêm cay?"
Hán t.ử theo tiếng , chỉ thấy là một cô em giống như tiên nữ, giọng còn hơn chim hoàng oanh, đang híp mắt . Hắn sững sờ, vội vàng mở miệng: "Ăn, thêm tê thêm cay!"
"Được !" Ôn Nhiễm Nhiễm đáp, thành thạo bỏ gia vị bát, múc một muỗng hai muỗng nước dùng rưới lên , dầu ớt đỏ tươi nổi một lớp dày, thôi khiến kìm chảy nước miếng.
Hán t.ử bưng bát lớn, vui như tết: Anh nương quả nhiên là thật! Bát to thế mới mười lăm văn, thật sự quá hời!
Hơi nước mang theo mùi thơm cay phả thẳng mặt, xoay chợt thấy trong bát giấu ba viên thịt tròn vo.
Hán t.ử theo bản năng bảng giá tường, ngay đó liền hiểu thủ đoạn của chủ quán . Hắn mặt đầy giận dữ , đặt bát "cạch" một cái lên bàn: "Bát của , gọi viên thịt!"
Rõ ràng là cố ý giấu viên thịt rau, đợi ăn thì thể trả , chỉ thể bù tiền viên thịt đó chịu thiệt thòi, đúng là tính toán giỏi!
ông đây ăn cái trò !
Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu một cái, thấy là khách mới giải thích: "Quán nhỏ mới khai trương, ba ngày đầu mỗi phần đều tặng ba viên gà, ngài khéo gặp may đấy ạ!"
"Hả?" Hán t.ử như pháo xịt ngòi, lập tức xìu xuống, "Tặng, tặng ? Thật sự lấy tiền?"
"Không lấy tiền!" Ôn Nhiễm Nhiễm cong mắt, vô cùng kiên nhẫn , " qua ngày mai ăn viên thịt thì tính tiền riêng ."
Nàng , tránh sang bên cạnh, chỉ Ôn Tuấn Lương đang sức giã thịt viên bên trong: "Cũng đắt , mỗi ngày đều do chú ba nhà giã tay, thịt nạc, bao nhiêu bột !"
Ôn Nhiễm Nhiễm cố ý đập thông bếp và đại sảnh, như bên ngoài thể thấy bên trong đồ ăn thế nào, ăn cũng yên tâm.
Ngoài , cũng tiện cho nàng giám sát mấy tiểu công mới tới, chỗ sai sót dễ chỉ .
Hán t.ử trong, bếp rộng lớn cực kỳ gọn gàng, còn sạch hơn cả nhà !
Hắn thấy đàn ông trong bếp sức giã thịt viên, dám tưởng tượng viên thịt như sẽ ngon đến mức nào!
"Có thể thêm một phần bò viên ?" Hán t.ử ma xui quỷ khiến mở miệng.
"Được chứ!" Ôn Nhiễm Nhiễm nhanh nhẹn thêm cho một phần bò viên, "Thu thêm mười lăm văn."
Bò viên là nàng cải tiến, ở giữa thêm miếng thạch, lúc ăn nước thịt càng nhiều, vị càng tươi ngon!
Nàng híp mắt, nhớ tới mấy hôm xong cho bà nội ăn, bà cụ nước thịt dọa giật đấy!
Hán t.ử lúc trả tiền chút đau ví, nhưng ba viên bò to đùng trong bát lập tức cảm thấy tiền tiêu lỗ chút nào.
Thịt bò bây giờ đắt lắm! Một cân hơn trăm văn đấy!
Hán t.ử bưng Ma Lạt Thang , kịp chờ đợi trộn hai cái, gắp bò viên nhét cả miệng c.ắ.n một cái, lập tức nước thịt "xịt" một cái b.ắ.n văng lên bàn.
Hắn vội vàng dọn bàn, luống cuống tay chân xin . Người đàn ông bên cạnh là thô kệch, quan tâm xua tay: " đầu ăn cũng giống ! Tươi chứ?"
"Tươi thật! Lần đầu ăn bò viên ngon thế !"
"Chứ ? Cũng xem đầu bếp là ai? Đó chính là Ôn tiểu nương t.ử!"
Hán t.ử dọn sạch bàn, gắp một đũa miến nhỏ bỏ miệng. Sợi miến dai mềm bọc đầy sốt mè và dầu ớt, một miếng xuống bụng cay nóng thơm nồng, ngon tả xiết!