Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 143
Cập nhật lúc: 2026-01-09 12:45:55
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Nhiễm Nhiễm Nguyệt Sinh dần guồng, trong lòng dâng lên chút tự hào.
Hóa đây là niềm vui của việc đào tạo nhân tài !
Thịt gà trong chậu đều biến thành những viên tròn vo, Ôn Nhiễm Nhiễm đun lửa cho đến khi sôi lăn tăn, lập tức vớt viên thịt ngâm qua nước đá một lượt, đó thả nước sôi luộc chín.
Ôn Nhiễm Nhiễm để viên gà xong sang một bên, đang định bắt tay bò viên thì Tôn thị dẫn Ôn Như Như vui vẻ trở , phía còn mấy gia đinh tiểu tư theo.
Nàng ngước mắt , thấy một sọt đầy các loại đao kiếm.
Ôn Nhiễm Nhiễm giật nảy , vội vàng bước tới: "Sao thím ba mang nhiều thế ? Quan phủ thấy sẽ sinh nghi mất!"
"Không sợ, thím nhờ cha báo cáo ." Tôn thị , "Hơn nữa triều đại cái quy định thối nát cấm dân chúng sở hữu v.ũ k.h.í và cấm dân gian tập võ như tiền triều."
"Chỉ như , khi vó ngựa quân thù xâm phạm, chúng mới giống như những bá tánh vô tội của tiền triều, bắt dê hai chân!"
" , Nhiễm Nhiễm con yên tâm, chỉ cần chúng gây chuyện thị phi, cầm chút v.ũ k.h.í trong tay phòng cũng ." Ôn Chính Lương cũng .
Ngay cả bác cả cũng , Ôn Nhiễm Nhiễm mới yên tâm. Nàng nhà họ Tôn khiêng đồ , mắt lóe lên ánh bạc, chợt thấy hai thanh sắt trơn bóng.
Mắt Ôn Nhiễm Nhiễm sáng rực lên: Cứu tinh đây ! Cái quá hợp để bò viên giã tay!
Nàng cầm hai thanh sắt lên ướm thử, thấy thuận tay! Ôn Nhiễm Nhiễm hí hửng rửa sạch thanh sắt, giao cho Ôn Tuấn Lương bảo ông giã thịt bò.
Ông rảnh rỗi nhất, cả sức trâu dùng mãi hết, giao việc cho ông chắc chắn sai!
Ôn Nhiễm Nhiễm chú ba vung tay giã thịt bò, gia vị cho món Ma Lạt Trộn. Dầu ớt ở sạp sẵn, hạt thì là (cumin) thì xin từ chỗ ông chủ Trình, tốn tiền, còn thể mượn danh hạt thì là để nâng giá, dù hạt thì là ở đây cũng là đồ quý hiếm!
Nàng càng nghĩ trong lòng càng sướng, bắt tay rang ít lạc dùng cán bột nghiền thành lạc vụn, dầu mè, nước tỏi cũng đều là những thứ đơn giản, tốn công sức gì.
Trong chảo dầu, hạt tê, hoa tiêu kêu lách tách, một mùi thơm tê cay theo gió bay xa.
Bên Ôn Tuấn Lương giã thịt bò đến mặt mày xám ngoét, mỗi khi cánh tay đau nhức chịu nổi định buông xuôi nữa, thấy Tôn thị thong thả mở miệng: " ngay là ông mà, mau bỏ xuống đưa cho Vinh ca nhi ."
Ôn Tuấn Lương cứ thế nín một , nghiến răng giã thịt bò thành nhuyễn.
"Á!" Ôn Nhiễm Nhiễm đầu một cái, kinh ngạc tốc độ của ông, "Chú ba, chú giỏi quá mất!"
Ôn Tuấn Lương đắc ý liếc Tôn thị, cố tỏ thoải mái hừ lạnh một tiếng: "Cái gì khó? Chẳng tốn chút sức nào!"
Ôn Nhiễm Nhiễm đầy vẻ ngạc nhiên vui mừng: "Đã chú ba thấy tốn sức, đều do chú ba nhé!"
Ôn Tuấn Lương: "!!!"
Tôn thị khuôn mặt còn nhăn nheo hơn cả dưa muối trong vại của Ôn Tuấn Lương, hả hê hai tiếng.
Ôn Nhiễm Nhiễm nêm nếm gia vị, cùng Nguyệt Sinh bò viên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-143.html.]
Nàng vớt hai viên bò luộc chín bỏ bát đưa cho Ôn Tuấn Lương: "Chú ba nếm thử xem!"
Ôn Tuấn Lương run tay gắp một viên thổi thổi, c.ắ.n một miếng như để trút giận nhưng lập tức sững sờ.
Đây là bò viên? Bò viên ông ???
Viên thịt dai giòn sần sật vô cùng mịn màng, cần thêm gia vị gì ngon, c.ắ.n xuống nước thịt tứa , vô cùng tươi ngon.
Ôn Tuấn Lương cắm cúi ăn hết viên đến viên khác, cánh tay cũng mỏi đau nữa, ông cảm thấy còn thể giã thêm mười cân thịt bò! Ngày nào cũng giã cũng thấy mệt!
Ôn Nhiễm Nhiễm bày biện gia vị, rau xanh, viên thịt và miến dẹt (khoan phấn) đặc biệt , bày lên thì tiểu tư của các học t.ử thư viện tới.
Nàng híp mắt với tiểu tư : "Xin ngài đợi một lát."
Ôn Nhiễm Nhiễm xong, liền cho các loại rau củ và miến dẹt nồi chần chín vớt để chậu lớn, cho hai loại viên thịt qua nước sôi nóng cũng bỏ cùng.
Nàng cho muối, nước tỏi, đổ giấm, đường trắng, rưới dầu mè và dầu ớt, rắc chút hạt thì là, cuối cùng cho một nắm lạc vụn, nhanh tay trộn đều.
Một mùi thơm chua ngọt cay nồng lẫn với mùi hạt thì là lan tỏa tứ phía, khiến thực khách xếp hàng mua đồ kho bên cạnh đều trân trân. Chỉ thấy trong chậu, rau củ thanh đạm bao phủ bởi lớp dầu ớt đỏ bóng, xanh đỏ xen kẽ lẫn với màu trắng của ngó sen, màu vàng non của măng, màu vàng kim của đậu phụ, đủ loại màu sắc đan xen, mà thèm nhỏ dãi. Thứ trong suốt bản to bóng mỡ màng, trông thật dai ngon!
Chà! Thơm quá mất!
Cứ tưởng đống lá rau nhạt nhẽo chẳng gì ngon, nhưng qua tay Ôn tiểu nương t.ử chế biến, thể thơm đến thế !
Ôn Nhiễm Nhiễm cho món Ma Lạt Trộn trộn xong bát bỏ hộp thức ăn, đang định đưa cho tiểu tư, bỗng thấy trong đám đông truyền đến một giọng :
"Hương thơm từ sạp của Ôn tiểu nương t.ử bay xa tám trượng !"
Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu , chỉ thấy một lão giả tinh thần quắc thước trong đám đông, bên cạnh mười mấy hộ vệ gia đinh vây quanh, phô trương khá lớn, chính là lão giả áo bào tím ở ghế trong bữa tiệc tối hôm .
Nàng còn gì, thấy thím ba lưng thốt lên kinh ngạc: "Thư Vương điện hạ!"
Ôn Nhiễm Nhiễm ngạc nhiên đầu , Tôn thị lập tức bước lên vài bước : "Vị là Thư Vương điện hạ, chú ruột của Hoàng thượng."
Nàng sững sờ, thực khách xung quanh quỳ rạp xuống đất, hô to "Điện hạ thiên tuế".
"Mau mau bình ." Lão Vương gia ha hả bảo dậy, "Đừng coi là Vương gia."
Hóa là một vị lão Vương gia! Thảo nào hôm đó cả Dụ Vương, hóa là chú ruột của Hoàng thượng và Dụ Vương.
Thư Vương vô cùng hiền hòa, cũng chẳng vẻ gì là quan cách, thò đầu sạp của Ôn Nhiễm Nhiễm, thấy đủ loại rau củ thịt viên, còn sợi mì to bản ngâm trong nước, trong suốt bóng loáng, ông mới thấy đầu.
"Đây là cái gì?" Ông chỉ tay, đầy hứng thú Ôn Nhiễm Nhiễm.
Ôn Nhiễm Nhiễm đáp: "Đây là miến dẹt (khoan phấn), dùng để Ma Lạt Trộn ạ."