Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-01-09 12:45:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Vinh nghiêm túc mở miệng: "Biết ngay là tam sẽ chịu ở nhà nghỉ ngơi, nên và cha cùng hai chú bàn bạc , từ nay về sẽ để tam lẻ loi nữa. Bất kể gì, nhất định đảm bảo bên cạnh ít nhất một theo."

Ôn lão thái thái cũng : "Nhiễm Nhiễm, con cứ lời đại ca con , để họ cùng con."

Tuy ai nấy đều là những kẻ trói gà c.h.ặ.t, chẳng võ công đao kiếm gì, nhưng cái tướng mạo , ai cũng cao hơn tám thước, cùng một chỗ trông cũng dọa phết.

Thẩm thị , trái tim đang treo lơ lửng cũng yên tâm hơn đôi chút.

Tôn thị dắt Ôn Như Như cũng cửa: "Thím về nhà đẻ đây, bảo cha và trai gửi thêm mấy thanh đao kiếm tay, để ở sạp vài thanh, trong nhà cũng để vài thanh."

Ôn Như Như gật đầu thật mạnh: ", thế mới an ."

Nói xong, nàng như chợt nhớ điều gì: "Con nhớ ông ngoại còn tay nỏ (tụ tiễn), nhỏ gọn tiện lợi dễ sử dụng, cũng lấy về cho tam phòng . , còn cả nhuyễn giáp nữa, lấy hai bộ nhuyễn giáp về."

Ôn Nhiễm Nhiễm ban đầu thấy tay nỏ còn hí hửng, món đồ phòng cũng . Đợi đến nhuyễn giáp thì nụ mặt cứng , ngờ thế vẫn xong, nhị tỷ của nàng nghiêng đầu, nghĩ ngợi một lát tiếp tục: "Có khiên nhỉ? Đặt một tấm khiên bên cạnh sạp..."

"Nhị tỷ!" Ôn Nhiễm Nhiễm vội vàng ngăn cản nàng tiếp tục động não, "Hay là chị xây luôn cái nhà sắt nhốt em cho cửa luôn ."

Ôn Như Như bĩu môi: "Còn vì lo cho em , nếu chị thèm mà bận tâm!"

Tôn thị nhịn : " tay nỏ và nhuyễn giáp thì vẫn cần, tối qua nguy hiểm bao! Nếu gặp vị công t.ử ..." Bà khựng , "Thím chẳng dám nghĩ tới nữa!"

", lời thím ba con ." Thẩm thị nắm tay Tôn thị, trong lòng vô cùng cảm kích, "Thím ba, cảm ơn thím."

Tôn thị hào sảng xua tay: "Chuyện nhỏ mà, đều là một nhà cả, nhị tẩu đừng khách sáo." Nói xong, bà Ôn Nhiễm Nhiễm, "Thím đưa Như Như về nhà ngoại một chuyến, lát nữa sẽ sạp phụ giúp."

"Tam , bọn cùng em."

Ôn Nhiễm Nhiễm gật đầu, cả nhà sắp xếp cho nàng đấy, nàng chen lời , đành thu dọn nguyên liệu gia vị bày hàng, theo các bác, cha, chú và trai đang như hộ pháp cửa.

Tề Diễn tiếng rộn ràng của cả gia đình bên ngoài, ngước mắt ô cửa sổ nhỏ còn bằng cái nghiên mực của , ánh nắng ban mai chiếu rực rỡ xán lạn lạ thường.

*

Nhóm Ôn Nhiễm Nhiễm đến sạp, cảnh tượng sạp vẫn đông đúc như hôm qua, mấy vị thực khách phía chờ đến sốt ruột, thấy Ôn Nhiễm Nhiễm cuối cùng cũng tới khỏi rưng rưng nước mắt: "Ôn tiểu nương t.ử cuối cùng cũng tới !"

"Cái vị tổ tông nhỏ nhà ăn bánh cuốn hôm qua mang về mà thèm, còn đòi ăn nữa. Sáng nay gà còn gáy bắt phố mua, nếu thì chịu học!"

"Vị tổ tông nhà cũng thế, hôm qua gặm một hết hai cái đùi vịt đấy!"

Phía , một vị tướng công trẻ tuổi dáng vẻ thư sinh đỏ mặt, e thẹn : "Nương t.ử nhà thích Bánh Bát T.ử ở đây."

"Ây da! Ngọt ngào thế , chắc là vợ chồng son nhỉ?" Phía một vị thẩm thẩm sởi lởi trêu chọc, " nên đến lúc chạng vạng, lúc đó Bánh Bát T.ử mới lò, mua là !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-142.html.]

Vị tướng công trẻ tuổi thẩm thẩm trêu đùa, mặt càng đỏ hơn, hai tai đỏ lựng như tôm luộc: " sợ đến muộn mua , nương t.ử buồn."

"Chà! Nương t.ử nhà đúng là phúc!"

Liễu thẩm và A Lương nhào bột tráng bánh, Ôn Nhiễm Nhiễm ở phía xào rau, thỉnh thoảng chỉ dạy Nguyệt Sinh vài câu.

Trước mắt nàng là khói trắng xóa bốc lên từ nồi, bên tai là tiếng thực khách trò chuyện chuyện nhà nhà , kể chuyện con lợn nái nhà nào đó ở đầu thôn phía tây đẻ một lứa lợn con cũng thấy vui vẻ.

Làm xong bánh cuốn, Ôn Nhiễm Nhiễm cơm hộp cho thư viện. Dự định hôm nay món Ma Lạt Trộn (Malaban) tiện lợi mới lạ.

Cổ đại viên thả lẩu, nàng ít viên gà, bò viên thế, để món Ma Lạt Trộn trông phong phú hơn. Tuy chi phí cao hơn chút, nhưng khách hàng ở thư viện đều là những thiếu tiền, nàng tinh tế một chút thì kiếm cũng nhiều hơn.

Ôn Nhiễm Nhiễm nghĩ , giao rau xanh cho nhị tỷ và A Lương rửa, tự lấy ức gà ướp bỏ gân, thêm hành tây băm nhuyễn thành thịt xay, cuối cùng nêm chút muối, thêm hai lòng trắng trứng, rắc bột năng đ.á.n.h cho dẻo.

Tay nàng nhúng chút nước sạch, bốc một nắm thịt xay bóp nhẹ ở hổ khẩu, dùng thìa gạt một cái, một viên gà tròn vo đầy đặn thành.

Ôn Nhiễm Nhiễm thả viên thịt nước lạnh, đầu Nguyệt Sinh đang chăm chú quan sát bên cạnh : "Nguyệt Sinh, con cũng thử xem."

Nguyệt Sinh ban đầu dám, nhất là khi nặn hai "viên" hình thù kỳ quái, càng dám động tay, sợ lỡ việc buôn bán của sư phụ.

Ôn Nhiễm Nhiễm động viên: "Đừng sợ, mấy viên thịt thôi mà, nhiều quen tay là ngay. Nếu con cứ mãi dám , thì cả đời đừng hòng học ."

"Hình dáng chút cũng , ngon là !"

Nguyệt Sinh sư phụ hi hi, cuối cùng cũng lấy hết can đảm đưa tay nữa. Cậu quan sát một lúc, thử mười mấy cuối cùng cũng nặn mấy viên tròn đầy đặn.

Cậu hớn hở bưng cho sư phụ xem, sư phụ khen liền mấy câu!

Nguyệt Sinh nỗ lực giúp sư phụ việc, nhưng khổ nỗi bản thạo, nặn viên thịt cho tròn, cái nào cũng đều thì động tác chậm; nhưng nếu nhanh hơn thì viên thịt lời, lúc dài lúc dẹt.

Cậu đôi tay nhanh thoăn thoắt của sư phụ, những viên thịt tròn vo trong nồi, thấy buồn vì giúp gì cho sư phụ.

chỉ chốc lát , Nguyệt Sinh vui vẻ trở , chuyên tâm nặn viên thịt.

Một cái, hai cái, ba cái...

Chỉ cần thêm một cái, sư phụ sẽ bớt một cái, sẽ đỡ vất vả hơn!

Nguyệt Sinh càng nghĩ càng hăng say, hề phát hiện tốc độ của ngày càng nhanh, viên thịt cũng hơn!

 

 

Loading...