Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-01-08 16:31:07
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm thị vui mừng khôn xiết, ôm con gái lòng xoa xoa, mặt đầy tự hào: "Nhiễm Nhiễm thật là giỏi!"

Lương thị và Tôn thị bên cạnh liếc một lúc lâu, ghen tị đến nghiến răng.

Cả nhà vốn cùng chịu khổ chịu nghèo, nhà ba của họ thì , ngoắt ăn buôn bán! Nhìn bộ dạng còn kiếm ít, thật khiến trong lòng khó chịu.

Lương thị im lặng quan sát Ôn Nhiễm Nhiễm, đôi mắt cứ liếc lên xe. Hai chậu rau lớn bán còn sót chút nào, còn mua nhiều đồ về như , chắc hẳn kiếm ít.

cụp mắt xuống che tia sáng trong mắt, bắt đầu tính toán lát nữa nhân lúc ai sẽ bàn với Thẩm thị mượn ít tiền mua cho Vinh ca nhi một đôi giày mới. Cháu đích tôn của nhà họ Ôn thể chỉ một đôi giày? Nói cho.

Nhà hai cũng vốn hiền lành dễ chuyện, tiền trả cũng . Như , tiền đó coi như là cho !

Tôn thị trong lòng chua xót, tới nở một nụ gượng: "Ôi! Bán hết sạch , và bác cả của con còn lo lắng. Kiếm bao nhiêu ? Nói cho thím cũng vui với."

Ôn Nhiễm Nhiễm đang bận dọn dẹp đồ đạc, ngẩng đầu lên: "Lần đầu kinh doanh quen, kiếm bao nhiêu."

"Không kiếm bao nhiêu là bao nhiêu?" Ôn Như Như bên cạnh gần hỏi.

"Chính là kiếm bao nhiêu ạ!"

Tôn thị , đảo mắt thầm mắng: Kiếm hai đồng tiền bay lên trời !

lời chỉ ở trong lòng, mặt bà vẫn hiền lành, chỉ là trong giọng chút chua chát: "Nói ? Ta và bác cả của con cũng mượn của con."

Xem thím ba kìa, thím và bác cả đều là trưởng bối, mượn tiền của một tiểu bối như con, thế thì mất mặt lắm, thím đúng ?" Ôn Nhiễm Nhiễm ngước mắt lên, đôi mắt đen láy ướt át ngây thơ như nai con, mấy câu mỉa mai tỏ đặc biệt chân thành.

Nụ mặt Tôn thị cứng , bà ngờ Ôn Nhiễm Nhiễm trả lời như , nhất thời phản ứng kịp.

Lương thị vạch trần suy nghĩ chút hổ, cứng miệng che giấu: " , ai mượn của một đứa con gái như ngươi!"

, kiêu ngạo ngẩng cằm: "Chỉ là một sạp hàng nhỏ thôi, kiếm mấy đồng?"

Tôn thị còn gì đó, bỗng thấy Ôn Dật Lương vui vẻ từ trong nhà . Hôm qua ông mắng cho một trận, bây giờ bà cũng dám nhiều mặt ông, kéo Ôn Như Như nhà.

Ôn Dật Lương cuối cùng cũng thấy con gái, vội vàng nhà rót cho cô một cốc nước: "Nhiễm Nhiễm mau nghỉ ngơi !"

Ôn Nhiễm Nhiễm bận rộn cả buổi sáng uống một giọt nước, nhận lấy liền ngửa cổ uống cạn. Cô đưa chiếc cốc sứ thô cho Ôn Dật Lương, khóe môi cong lên : "Cha, con còn uống."

"Vâng!" Ôn Dật Lương đau lòng vô cùng, "Cha ngay đây!"

Ôn Nhiễm Nhiễm uống liền ba cốc, tinh thần phấn chấn chuyên tâm dọn dẹp những thứ mua về, lấy chậu bẩn để rửa.

Thẩm thị thấy vội nhận lấy: "Con dậy từ lúc trời sáng, bận rộn cả buổi, những thứ đừng động nữa, giúp con, đảm bảo rửa sạch sẽ!"

Ôn Nhiễm Nhiễm từ chối , tủm tỉm nũng nịu: "Mẹ thật !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-13.html.]

Thẩm thị vui, cô trêu đến mím môi , đưa tay nhẹ nhàng véo mũi cô, yêu thương : "Lớn thế !"

Ôn Dật Lương giả vờ ghen, chua chát : "Cha ?"

"Cha cũng !" Ôn Nhiễm Nhiễm một tay kéo Ôn Dật Lương, một tay kéo Thẩm thị, mắt đầy ý , "Đều cả!"

Ôn Dật Lương cảm thấy con gái ngày càng đáng yêu, một lúc bỗng nghiêm mặt : "Ngày mai cha đưa con , xe nặng như , một cô gái như con tốn bao nhiêu sức?"

"Không nặng !" Ôn Nhiễm Nhiễm , mắt đen láy trong veo, "Cha mấy hôm ngày đêm chép sách, mấy ngày nay nên nghỉ ngơi cho khỏe."

"Nghe lời cha con ." Thẩm thị tủm tỉm , "Nếu ông yên tâm."

Ôn Nhiễm Nhiễm cũng từ chối nữa, rửa sạch đậu đũa, ớt và măng mua hôm nay để chuẩn dưa muối.

Cả nhà ba chuyện rôm rả, Ôn Nhiễm Nhiễm bỗng thấy một bóng lén lút từ nhà lớn chạy , giả vờ bận rộn, nhưng đôi mắt đó cứ liếc về phía cô.

Hành động của ông buồn , Ôn Nhiễm Nhiễm cúi đầu mím môi nín , giả vờ thấy ông , chỉ đợi ông nhịn đến bắt chuyện với .

Ôn Tuấn Lương giả vờ vươn vai, lúc thì cỏ đất, lúc thì mây trời, nhưng ánh mắt vẫn cứ lượn lờ nắm đậu đũa xanh mướt trong tay Ôn Nhiễm Nhiễm, lòng đầy tò mò: Tam nha đầu đang nghĩ món ăn gì đây!

Sáng nay nhị ca nhường cho ông nửa cái bánh cuộn, thơm đến mức ông kêu trời! Nói cũng lạ, ông sinh trong gia đình giàu , ăn qua ít quán ngon, cũng là từng trải, nhưng tại , đồ ăn của tam nha đầu thơm hơn!

Ôn Tuấn Lương quan sát một lúc lâu, nhớ đến chiếc bánh cuộn buổi sáng mà chảy nước miếng, cuối cùng vẫn kìm tới.

"Tam đến !" Ôn Dật Lương giúp con gái lau xe, chào một tiếng.

"Nhị ca, nhị tẩu." Ôn Tuấn Lương chào hỏi hai câu, thẳng đến chỗ Ôn Nhiễm Nhiễm, "Tam nha đầu, đang ?"

Ôn Nhiễm Nhiễm đặt đậu đũa mẹt, giũ trải đều, khóe môi cong lên : "Đang dưa muối ạ."

"Dưa muối?" Ôn Tuấn Lương từng qua, mặt đầy tò mò.

"Thực là một loại dưa muối." Ôn Nhiễm Nhiễm giải thích, "Lát nữa phơi khô những thứ cho vại dưa muối, thêm nước và muối đậy kín để ở nơi khuất sáng. Khoảng mười ngày nửa tháng là thể ăn . Chua giòn khai vị, ngon lắm!"

Ôn Tuấn Lương tiếp tục: "Đậu đũa chua xào thịt cũng thơm, đậu đũa giòn ngon mọng nước, thịt cũng ngấm đầy vị chua của đậu đũa, nếu thêm chút ớt nữa thì càng chua cay ngon miệng!"

"Còn ớt ngâm, thể nhiều món lắm! Nào là chân gà ngâm ớt, lòng gà ngâm ớt, tiết lợn ngâm ớt, gan lợn ngâm ớt... , còn thể thành tương ớt ngâm, dùng để trộn cơm, trộn mì, thơm cay!"

"Ực~"

Ôn Tuấn Lương đến mức mắt trợn tròn, Ôn Dật Lương và Thẩm thị đang bận rộn cũng từ lúc nào gần, ba mặt đầy khao khát, tiếng nuốt nước bọt vang lên rõ rệt.

 

 

Loading...