Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-01-08 16:31:06
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
Cập nhật lúc: 2026-01-08 16:31:06
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
Mẹ ơi! Cả đời từng ăn món gì ngon như ! Rõ ràng là cùng một loại khoai tây và giá đỗ, vị ?!
Trụ T.ử ăn ngấu nghiến mấy miếng, trong lòng đang vui sướng thì bỗng gọi :
"Không bảo mua mấy cái bánh nướng về ? Cậu nhóc ăn một ở đây ?"
Trụ T.ử ngẩng đầu, thấy chú Đông và tìm đến, dừng , lúc mới nhớ vốn là mua bánh nướng...
Chú Đông gần, ngó đầu chiếc bánh cuộn của , khoai tây sợi vàng óng và giá đỗ trong như ngọc bọc trong nước sốt bóng dầu màu nâu đỏ, chiếc bánh bên ngoài ánh nắng mặt trời lấp lánh một lớp dầu, lập tức thèm đến chảy nước miếng. Ông kìm kỹ hai cái: Có thịt! Còn cả thịt nữa!
Mấy em họ đói đến mức bụng dính lưng, háo hức chờ Trụ T.ử mua bánh về, ngờ thằng nhóc ăn !
Chú Đông vỗ một cái lưng : "Đồ đắt thế mà cũng dám nhét miệng ?"
Trụ T.ử chút tủi , vội giải thích: "Chú Đông, bánh đắt , cả bánh cả rau, trong rau còn thịt, to thế mà chỉ năm văn! Không ngon hơn bánh nướng, màn thầu ?"
Chú Đông và mấy chút tin, mặt đầy nghi ngờ Ôn Nhiễm Nhiễm: "Bao nhiêu? Năm văn? Thật sự là năm văn?"
Ôn Nhiễm Nhiễm tủm tỉm gật đầu: "Thật sự là năm văn! Các chú các bác mua một cái thử xem?"
Chú Đông và mấy phản ứng một lúc lâu, tranh mua bánh cuộn: Mua! Có lợi chiếm là đồ ngốc!
Trong nháy mắt, bên cạnh xe đẩy của Ôn Nhiễm Nhiễm một đám đàn ông lực lưỡng cầm bánh cuộn, ăn ngon lành, qua đường thấy cũng thấy thơm, lượt kìm xếp hàng.
Chẳng mấy chốc, bánh cuộn bán hết sạch.
Ôn Nhiễm Nhiễm cân nhắc túi tiền trong tay, vui khép miệng: Trận đầu thắng lợi!
Chú Đông lưu luyến ăn hết miếng cuối cùng, chép miệng hai cái, vẻ thèm thuồng, sự mệt mỏi một đêm việc cũng tan biến.
Năm văn là thể ăn ngon no, cô nương chắc là Bồ Tát trời phái xuống để cứu độ những nghèo khổ như họ chứ!
Ăn ngon, tâm trạng cũng . Chú Đông liếc Trụ Tử, thằng nhóc đáng thương, cha mất sớm, nhà già yếu, ngoài mỗi ngày việc quần quật kiếm bảy tám mươi văn để nuôi cả nhà cũng dễ dàng. Ông nghĩ , kéo Trụ T.ử qua đưa cho năm văn: "Bữa chú mời!"
Trụ T.ử liên tục từ chối: "Chú Đông, bánh của con tốn tiền. Cô nương hôm nay khai trương ngày đầu, con là đầu tiên đến xem nên cho con một cái thử, lấy tiền."
Chú Đông thằng nhóc ngốc nghếch khỏi chép miệng: Vận may gì thế ! ...
Ông ngẩng đầu cô nương đang rạng rỡ, đặt năm văn trong tay lên xe của cô: "Đều là kinh doanh nhỏ, ngày ngày kiếm tiền vất vả cũng dễ dàng, tiền cô nương cứ cầm lấy."
"Kinh doanh giữ chữ tín, thể một đằng một nẻo." Ôn Nhiễm Nhiễm vội đưa năm văn tiền đó , tươi như nắng mai khiến lòng ấm áp, thoải mái, "Chỉ là một cái bánh thôi, các chú các bác nếu thấy bánh cuộn của thơm, thì giúp vài câu, kéo thêm khách."
Chú Đông là từng trải, chỉ Ôn Nhiễm Nhiễm với bên cạnh: "Cô nương khôn khéo lắm, sẽ tầm thường !"
Ôn Nhiễm Nhiễm dọn dẹp xe đẩy : "Cảm ơn lời chúc lành của bác!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-12.html.]
Đợi hết, cô thầm tính toán trong lòng.
Hôm nay tổng cộng bán ba mươi lăm phần, trừ phần cho , tổng cộng kiếm một trăm bảy mươi văn! Trong đó trừ chi phí các loại nguyên liệu, lãi ròng một trăm mười đến một trăm hai mươi văn!
Những ngày nhất định sẽ ngày càng hơn!
Ôn Nhiễm Nhiễm nghĩ , tràn đầy năng lượng. Cô tìm đến sạp của ông lão bán rau hôm qua, mua rau cho ngày mai với giá rẻ. Lại mua đủ các nguyên liệu cần dùng khác, vui vẻ về nhà, đường đều suy nghĩ xem nên thêm món ăn mới nào.
Giữ chân khách cũ, thu hút khách mới. Đây mới là con đường kinh doanh lâu dài!
*
Buổi chiều, mặt trời đang gay gắt. Cành lá hoa cỏ uể oải, ngay cả những con chim sẻ đậu mái hiên, tường sân cũng cúi đầu .
Trong sân, Thẩm thị cúi bận rộn, trán lấm tấm mồ hôi.
Tôn thị chỉ lạnh lùng bà rửa bát, ý định giúp một tay. Đôi mắt láo liên cổng sân, trong lòng đầy khinh miệt, nhưng mặt tỏ quan tâm: "Tam nha đầu còn về? Đừng là bán , đang trốn ở nhè dám về nhé?"
Thẩm thị chỉ cúi đầu rửa bát, đáp lời.
Tôn thị cũng thấy nhàm chán, đầu Ôn Như Như trong sân: "Như Như, mau đường tìm em ba của con ."
"Con !" Ôn Như Như bĩu môi, "Mất mặt lắm!"
Lương thị liếc Tôn thị, khuyên nhủ Thẩm thị một cách chân thành: "Nhị , lát nữa Nhiễm Nhiễm về em đừng trách mắng nó. Coi như là bỏ tiền mua một bài học, bán cũng ."
Thẩm thị những lời mát , dù tính tình đến cũng nhịn mà phản bác một câu: "Đại tẩu, tam , hai cứ cho rằng Nhiễm Nhiễm bán ? Hơn nữa, bây giờ mới là buổi trưa, những bán hàng rong phố đều đến tối mới dọn hàng về nhà."
Lương thị vạch trần suy nghĩ, chút tức giận, nhưng mặt vẫn : "Xem nhị kìa, , thể là chúng cho rằng?"
Tôn thị nhếch mép giả vờ : "Tam nha đầu chỉ là một đứa con gái, dù bán cũng gì..."
Bà đang , cổng sân bỗng vang lên một tiếng, một giọng nữ trong trẻo đầy vui mừng vang lên:
"Mẹ, đồ con mang bán hết sạch !"
Thẩm thị thấy giọng của Ôn Nhiễm Nhiễm, vội vàng lau tay, vui vẻ tới giúp con gái đẩy xe. Bà đẩy xe liếc trong, hai cái chậu lớn lúc sáng còn đầy ắp giờ sạch bong còn một cọng hành, chồng bánh cũng , còn sót nửa cái.
Mắt bà lập tức tràn đầy niềm vui: "Thật sự còn sót chút nào!"
"Vâng ạ!" Ôn Nhiễm Nhiễm kéo Thẩm thị, đôi mắt sáng lấp lánh, "Chẳng mấy chốc bán hết sạch, còn nhiều xếp hàng mà mua , đều ngày mai sẽ đến!"
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.