Tôn thị hai một tiếng: "Hai vị phu nhân tôn quý, thể đến nơi của những tiện dân như chúng ? Cũng sợ bẩn chân ngài."
Thân thị lúng túng những dân xung quanh, trong lòng hoảng sợ nhưng vẫn : "Lần là chúng lỡ lời, Tôn phu nhân còn nhớ trong lòng?"
Khổng thị nhíu mày: Lần tiện dân!
Ôn Nhiễm Nhiễm lười để ý đến họ, gói sữa cho phía đưa qua.
Thân thị ống tre, mắt lập tức sáng lên: "Sớm danh sữa ống tre , hôm nay cuối cùng cũng thấy. Có thể cho chúng hai ly ?"
Lời , Ôn Nhiễm Nhiễm còn mở miệng, các thực khách phía nhịn lên tiếng:
"Các bao giờ ăn đồ ăn ở quầy hàng nhỏ ?"
"Còn tưởng phu nhân ngài cao quý thế nào, cũng cầu xin cô Ôn mua đồ ăn ?"
" đây đều là đồ ăn của tiện dân tiểu , sạch sẽ, ngài thể ăn ?"
"Đồ ăn thô sơ, xứng với miệng của phu nhân?"
"Các phu nhân nếu ăn đồ thì ?"
Ôn Nhiễm Nhiễm nhịn cúi đầu mím môi : Xem kìa! Quần chúng nhân dân đều trí nhớ!
Giọng Thân thị run rẩy: "Các , các ..."
"Chúng ? Mau !"
" , đừng đến nữa! Thấy các là mất cả ngon miệng!"
Thân thị tức giận quát lớn: "Chủ nhà còn lên tiếng, chuyện gì của các ?" Cô xong, ném một thỏi bạc lên quầy, kiêu ngạo , "Cô Ôn, trả giá cao để mua. Nếu đủ, thể thêm."
Ôn Nhiễm Nhiễm thỏi bạc to đó khỏi nhướng mày: Bà nổi giận !
Khổng thị thấy cô rời mắt khỏi thỏi bạc, trong lòng vui mừng, cũng ném một thỏi bạc: "Bấy nhiêu đủ ?"
Thương nhân, đều thấy tiền là sáng mắt ? Cô tin Ôn Nhiễm Nhiễm động lòng!
Hai đang đắc ý, thì thấy cô nương tươi đó ghét bỏ dùng giẻ lau bọc hai thỏi bạc ném xuống chân hai họ, vẫn là vẻ mặt tươi vui vẻ: "Mọi đều bán , các điếc ?"
"Ngươi!" Thân thị tức giận, cô nương đáng yêu mặt tức đến giậm chân.
" ! Điếc ?"
"Người bán , còn ở đây gì!"
"Mau mau ! Đừng lỡ việc của chúng !"
Trong đám đông ít ưa họ, đồng loạt quát tháo các cô . Một táo bạo thậm chí còn ném vài nắm rau họ.
Thân thị và Khổng thị hoảng sợ né tránh, sợ dính thứ bẩn thỉu, mặt mày còn giữ nữa, xám xịt vội vàng rời .
"Cái thứ gì!"
Có bóng lưng hai họ nhổ nước bọt mấy , nhổ c.h.ử.i: "Chó c.h.ế.t! Có hai đồng tiền là ghê gớm ? Đến đây oai !"
Ôn Nhiễm Nhiễm lắc đầu: Xem nhân duyên kém quá...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-107.html.]
Từ khi hai Thân Khổng , quầy hàng nhỏ trở vẻ đông đúc như xưa, những mặt xem náo nhiệt rõ đầu đuôi, hỏi han xung quanh vài câu liền nhiệt tình mặt đầy phẫn nộ kể cho họ chuyện đó.
Người đường xong lập tức mặt mày tái mét móc tiền mua sữa, để bày tỏ sự an ủi và ủng hộ.
Người đầu mua sữa vốn hy vọng nhiều, chỉ coi đó là một loại đồ uống giải khát bình thường. uống một ngụm bụng, mặt đều lộ vẻ kinh ngạc, móc tiền mua thêm.
Trà nhài đào mochi là gì? Mua về thử xem!
Đồ kho thơm thế, chắc chắn cũng ngon!
Hai loại bánh cũng !
Mua hết mua hết!
Một buổi tối, Ôn Nhiễm Nhiễm kiếm bộn tiền, sữa còn bán nhiều hơn bình thường. Cô cầm tiền vui tả xiết, ngược còn mong Thân thị và Khổng thị đến!
*
Trời dần trở nên mát mẻ, giữa trưa cũng còn nóng nực.
Ôn Nhiễm Nhiễm vui vẻ bận rộn trong bếp thái thịt, hầm thịt, những đàn ông vạm vỡ trong sân nhà bận rộn xây gạch, trát vữa mà vui mừng.
Hôm qua, các bác thợ nhà họ Điền đến nhà xem nhà, căn lớn chỉ cần sửa chữa một chút là , căn nhỏ phức tạp hơn, xây kịp, nên đề nghị gia cố sửa chữa, qua mùa đông, sang năm sẽ xây.
Giá cả cũng hợp lý, hai mươi lạng bạc, sửa nhà xây giường sưởi.
Nhà họ Điền đều là thật thà, nếu gặp những gian xảo, chắc chắn sẽ lừa bạn dỡ xây . Họ chỉ quan tâm đến việc kiếm tiền, quan tâm bạn chỗ ở trong mùa đông .
Cũng thật trùng hợp, hôm nay chính là ngày lành tháng thích hợp để động thổ!
Ôn Nhiễm Nhiễm từ chối đơn hàng của thư viện, đặc biệt về nhà nấu cơm trưa cho các bác thợ nhà họ Điền. Họ thật thà, cô cũng đối xử với họ.
Sửa nhà là một công việc nặng nhọc, cần những món ăn nhiều dầu mỡ, ăn no lâu sức.
Vì , cô một hầm ba cái giò heo, chuẩn một bát nhỏ thịt kho tàu, ngay cả canh cũng là canh thịt viên bí đao. Xét đến bà nội và , Ôn Nhiễm Nhiễm xào thêm hai món thanh đạm hơn.
Bên , Ôn Vinh Ôn Nhiễm Nhiễm kéo về giám sát công trình, giữa sân, khắc cốc tre thỉnh thoảng ngẩng đầu các bác thợ. Nhìn hai thấy việc nghiêm túc, bèn cúi đầu chuyên tâm khắc cốc của .
Tam một bộ Sơn Hải Kinh! Ta nhất định giúp em khắc !!!
khắc thì khắc những thứ mới lạ. Chu Tước, Phượng Hoàng, Thanh Loan, Cửu Vĩ... những loại thú lành ở cũng , gì mới lạ.
Hay là khắc những loại hiếm thấy mà may mắn?
Ôn Vinh bình thường ít sử sách, chỉ thích những cuốn thú vị như "Sơn Hải Kinh", "Dậu Dương Tạp Trở". Đặc biệt là "Sơn Hải Kinh", trăm , những loài kỳ trân dị thú trong đó đều khắc sâu trong đầu.
Không cần suy nghĩ nhiều, chỉ cần thoáng nghĩ một cái là thể nhớ hàng chục, hàng trăm con.
Chim Lỗi hai đầu bốn chân, giống chuột nhưng cánh là chim Dụ, cá rắn đầu sáu chân là cá Nhiễm Di, hình dáng giống cá chép nhưng đôi chân gà là cá Ngư...
Anh nghĩ , trong lòng quyết định, con d.a.o khắc trong tay ngừng chuyển động, tóe lửa.
Ôn Vinh tập trung, trong một gian riêng, chỉ thể thấy tiếng ma sát của d.a.o khắc và ống tre.
"Con nhĩ thử ngươi khắc ."