Trên đường về nhà, Kiều Tang lưng Nha Bảo, tay cầm ly sữa trân châu, rít một thật mạnh thở phào mãn nguyện.
Đi học tuy thể mệt, nhưng tinh thần hành hạ tơi bời.
Nhất là khi giữa một đám học sinh xuất sắc, giáo viên nào cũng ưu ái để mắt đến .
Cảm giác đó thật khó tả.
Nó như thể trong lớp là một giáo viên với đám học sinh, mà là một học sinh với đám giáo viên .
Cũng may, kết quả đo năng lượng của Nha Bảo và Tiểu Tầm Bảo là niềm an ủi cực lớn.
Dựa theo đà , việc càn quét các trường ngự thú trung học phổ thông trong tỉnh Chiết Hải để lấy hạng nhất, tiếp vòng phân khu, giành vé chung kết... nắm chắc 100% thì quá, nhưng 80-90% là cái chắc.
Đang uống sữa ngon lành, điện thoại trong túi rung lên. Là chị Tống Viện.
"Chị Tống ạ." Kiều Tang bắt máy.
"Ảnh chụp quảng cáo của Nha Bảo xong nhé. Cả nội dung truyền thông bên chị cũng soạn sẵn . Tí nữa chị gửi qua, em nhớ đăng lên Siêu Bác." Tống Viện hào hứng .
"Vâng ạ."
" , em đang ở nội trú trong trường ?"
Kiều Tang sững : "Dạ , chuyện gì chị?"
"Mẫu kính râm mới hôm nọ em lấy, để chị gửi bưu điện qua cho." Tống Viện đáp.
Vừa cúp máy, kịp rít thêm ngụm sữa nào thì điện thoại rung bần bật.
Kiều Tang liếc màn hình, cô bất ngờ. Là Bạch Vân Miểu.
"Sao tự nhiên gọi điện cho thế?" Kiều Tang bắt máy hỏi.
Hai thường chỉ nhắn tin. Đây là đầu tiên Bạch Vân Miểu gọi điện trực tiếp.
Đầu dây bên vang lên giọng phấn khích đến mức suýt vỡ giọng: "Kiều thiên tài! Cậu rảnh ! Sái Kim Đằng của sắp tiến hóa ! Có qua đây xem !"
Kiều Tang vô thức đưa điện thoại xa lỗ tai một chút, đáp ngay: "Xem chứ! Cho địa chỉ, qua liền!"
Với ngự thú sư, việc sủng thú tiến hóa là chuyện lớn.
Trừ khi là tiến hóa đột ngột ngoài ý , còn nếu dựa tài nguyên và tính toán thời gian, đa đều chuẩn cực kỳ long trọng.
Quay phim, chụp ảnh là chuyện thường. Có còn tắm gội thắp hương để bày tỏ lòng thành.
Dù sủng thú của , cũng chẳng ngự thú sư nào từ chối chứng kiến khoảnh khắc siêu phàm .
" gửi định vị đó! Mau lên!"
Trong lúc đó...
"Con ranh l.ừ.a đ.ả.o đó vẫn qua đây..."
Trên con đường độc đạo từ trường Thánh Thủy về Thiên Cảnh Uyển, Lý Tùng Hải đang nấp trong một con hẻm nhỏ phía bên trái, ngừng ló đầu ngó.
Khu vực là ngoại ô, vắng , trời tối mịt nên chẳng ai qua .
Lý Tùng Hải đợi ở đây gần ba tiếng đồng hồ để phục kích Kiều Tang.
Ông thể ngờ , một ngự thú sư cấp D, một con nhóc lớn chơi xỏ.
Nghĩ lúc còn bụng cảnh báo con bé đó trong nhà sủng thú hệ U Linh, ông chỉ tự vả mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-dau-ngu-thu-tu-so-0/chuong-231-xem-qua-trinh-tien-hoa.html.]
Quá ngu! Hóa con ma đó là của con nhỏ đó!
Ông dám xông thẳng nhà vì Thiên Cảnh Uyển là khu biệt thự cao cấp, động thủ ở đó dễ phát hiện.
Biết Kiều Tang học trường Thánh Thủy, ông quyết định chặn đường.
"Mấy giờ mà về..."
Chát!
Lý Tùng Hải vả một phát mặt , con muỗi thứ n nát bét trong tay, rủa sầm: "C.h.ế.t tiệt, con bé mà tới chắc muỗi hút đến thiếu m.á.u mất!"
Tại công viên Nam Li.
Bạch Vân Miểu dựng sẵn máy , trịnh trọng gật đầu với Sái Kim Đằng. Sau một hồi trao đổi ánh mắt, Sái Kim Đằng đặt viên đá tiến hóa lên trán.
Ngay lập tức, viên đá phát lục quang rực rỡ, một màn ánh sáng tiến hóa màu trắng xóa bao trùm lấy cơ thể nó.
Khi ánh sáng tan , một con sủng thú với hoa văn xanh lá đầu, đôi mắt lục bảo, bao phủ bởi những chiếc lá hồng nhạt như một chiếc váy cỏ xuất hiện.
Là Điềm Kết Đằng.
Kiều Tang mắt sáng rực.
Dù thấy Nha Bảo tiến hóa nhưng mỗi thấy hiện tượng , cô vẫn cảm thấy thật thần kỳ.
Nha Bảo cũng biểu cảm y hệt, nhưng đầu nó đang nhảy chuyện khác.
"Nha!" Nó hưng phấn sủa một tiếng, chủ nhân như chủ nhân, cho con đấu với đứa !
"Đứa nhỏ , hôm qua đ.á.n.h chán ?" Kiều Tang , vỗ đầu nó: "Để tí nữa hỏi xem."
Bên cạnh, Tiểu Tầm Bảo với ánh mắt đầy hâm mộ. Nó cũng tiến hóa.
Kiều Tang bước tới chúc mừng: " cứ tưởng Sái Kim Đằng của tiến hóa từ một tháng chứ. Hóa giờ mới cho nó dùng đá."
Thông thường, khi tua cuốn đầu Sái Kim Đằng dài đến 6cm là thể tiến hóa.
Lần cuối gặp ở giải Bách Tân, Kiều Tang nhớ tua của nó dài hơn 5cm .