Bắt Đầu Ngự Thú Từ Số 0 - Chương 217: Phiêu Phiêu Linh

Cập nhật lúc: 2026-02-21 08:34:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Hiệu trưởng chúng thể đội tuyển kìa." Một học sinh khối 12 lẩm bẩm.

 

" cũng thấy ..." Cậu bạn bên cạnh thần sắc hốt hoảng như tin tai .

 

Một nữ sinh vẻ lý trí hơn bổ sung: "Nói cho chính xác, hiệu trưởng bảo là khi thắng Kiều Tang cơ."

 

"Thế thì khác gì tặng một suất trong danh sách!" Nam sinh lúc nãy mặt đỏ bừng vì kích động.

 

Khối 12 chính là giai đoạn khổ cực nhất của đời học sinh. Sáng dậy sớm hơn gà, tối ngủ muộn hơn ch.ó, thông thiên văn tường địa lý, áp lực thi cử đè nặng.

 

Với môi trường học bá như trường Thánh Thủy, ai cũng một tấm vé bảo hiểm để đại học.

 

Vào đội tuyển, thành tích thi đấu, ít nhất một suất đại học chính quy là chắc chắn trong tay.

 

"Đừng tranh với ! Học lực của kém nhất, cần suất nhất!"

 

"Cậu mỗi một con sủng thú trung cấp, lên đó định mất mặt trường ?"

 

"Mấy đừng cãi nữa, lên kìa!"

 

"Trời ơi! Đứa nào nhanh chân thế!"

 

"Là Phong Tông Tín lớp 12A3, nhà giàu nứt vách, học lực hạng bét trường, hèn gì chạy nhanh thế."

 

Trên sân, một nam sinh cao 1m76, tóc húi cua gọn gàng đang kích động triệu hồi sủng thú.

 

Đó là một sinh vật chiếc chuông xanh đầu, hai cái đuôi dài kết thúc bằng sắc vàng óng ả.

 

Phiêu Phiêu Linh – hình thái tiến hóa của Phao Phao Linh, sủng thú cấp trung. Những thông tin cơ bản lập tức hiện lên trong đầu Kiều Tang.

 

"Lớp 12A3, Phong Tông Tín." Nam sinh nghiêm túc: "Xin nhé, suất nhất định lấy!"

 

Kiều Tang gật đầu: "Cố lên ."

 

Phong Tông Tín: "..."

 

Tuýt! Tiếng còi vang lên, Tiểu Tầm Bảo lập tức biến mất tại chỗ.

 

"Phiêu Phiêu Linh, Dịch Chuyển Tức Thời!" Phong Tông Tín phản ứng cực nhanh.

 

"Phiêu..." Hai cái đuôi của Phiêu Phiêu Linh khẽ vẫy, nó biến mất xuất hiện ở một vị trí khác.

 

Toàn trường im lặng, Tiểu Tầm Bảo vẫn lộ diện.

 

"Tiếp tục Dịch Chuyển!" Phong Tông Tín cảnh giác.

 

Dùng thuấn di liên tục để tránh bắt bóng là một lựa chọn thông minh khi đối đầu với hệ U Linh ẩn .

 

Tuy nhiên, Tiểu Tầm Bảo của cô đơn giản chỉ là hệ U Linh.

 

Nhìn Phiêu Phiêu Linh xuất hiện sân, Kiều Tang lệnh: "Chính là lúc ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bat-dau-ngu-thu-tu-so-0/chuong-217-phieu-phieu-linh.html.]

Phong Tông Tín giật , đồng t.ử co rụt, gào lên: "Đừng mắt nó!"

 

muộn. Tiểu Tầm Bảo đột ngột hiện ngay sát mặt Phiêu Phiêu Linh.

 

Cứ như thể nó chờ sẵn ở đó, còn Phiêu Phiêu Linh thì "xui xẻo" tự thuấn di đến nộp mạng ngay họng s.ú.n.g.

 

"Tầm..." Đôi mắt tím của nhóc ma xoáy sâu đối thủ.

 

Giây tiếp theo.

 

"Phiêu phiêu..." Phiêu Phiêu Linh nhắm mắt, rơi bịch xuống đất.

 

"Phiêu Phiêu Linh! Tỉnh mau!" Phong Tông Tín cuống cuồng gọi.

 

Theo luật thi đấu chính thức, khi sủng thú ngã xuống, trọng tài sẽ bắt đầu đếm ngược 10 giây.

 

Nếu sủng thú trung cấp trúng chiêu của sủng thú sơ cấp, thường sẽ sớm tỉnh nhờ tinh thần lực cao hơn.

 

, cô giáo trọng tài tuyên bố thắng thua ngay mà bắt đầu đếm: "1, 2, 3... 8, 9, 10!"

 

Cô giáo kinh ngạc con Phiêu Phiêu Linh vẫn đang ngủ say như c.h.ế.t, hô lớn: "Phiêu Phiêu Linh mất khả năng chiến đấu! Người thắng là Kiều Tang!"

 

Phong Tông Tín bệt xuống sân, mặt mày xám xịt.

 

Khán đài xôn xao.

 

"Gì ? Tự thuấn di đến mặt để thôi miên ? Diễn kịch hả?"

 

"Lạ nhất là Phiêu Phiêu Linh hệ Siêu năng lực tinh thần lực mạnh, thoát nổi Thuật thôi miên của một con sơ cấp?"

 

"Chỉ thể là độ thuần thục của kỹ năng Thuật thôi miên quá cao... Nhìn kìa, lên!"

 

"Lớp 12A10, Hạ Thành Tình." Một nữ sinh tóc ngang vai bước lên.

 

Ngay khi cô triệu hồi một con Chuột Tai Ngắn và chuẩn vị trí, Kiều Tang giơ tay: "Đợi một chút."

 

"Sao thế? Nghỉ ?"

 

"Hay là sợ quá dám đấu tiếp?"

 

"Đừng mà! Suất đội tuyển của !"

 

Trong lúc bàn tán, Kiều Tang về phía cô giáo trọng tài.

 

Cô giáo tưởng Kiều Tang phát biểu nên đưa micro tới.

 

Kiều Tang im lặng hai giây, : "Dạ, em xin phép bổ sung năng lượng cho Tiểu Tầm Bảo ."

 

"Tầm tầm..." Nhóc ma cảm nhận cơ thể một chút gật đầu tán thành cái rụp.

 

 

 

 

Loading...