BÁNH QUY CÓ NHÂN - Chương 9 (Hết)

Cập nhật lúc: 2026-02-21 05:33:39
Lượt xem: 105

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

23

Họ ngạc nhiên: “ bạn trai con trông thế nào, chúng còn .”

“Con sẽ dẫn về.”

“Thế bao giờ đám cưới, sính lễ thế nào…”

“Chúng con cưới để mua nhà, định tổ chức lễ.” đáp thản nhiên. “Bố sính lễ ?”

Đầu dây bên im lặng lâu. Mẹ khẽ: “Các con mua nhà, chúng cũng giúp gì. Sính lễ thì thôi . Bao giờ về, còn chuẩn .”

Hiện giờ bố đều công nhân vệ sinh, mỗi tháng cộng năm nghìn.

Số tiền phần lớn đỡ đần cho và chị dâu.

Bố sống cùng chị.

Bữa cơm hôm thịnh soạn. Mẹ liên tục gắp thức ăn cho Phan Lương, rõ ràng hài lòng.

“Thì con cũng huyện . Sau về thăm nhà cho tiện.”

cúi đầu nhặt từng hạt cơm: “Bọn con sẽ định cư ở Thượng Hải, chắc ít về.”

Mẹ gượng: “Sao mua nhà tận nơi xa thế. Giá nhà Thượng Hải đắt , áp lực lớn lắm. Sau gặp cũng khó.”

“Bố yên tâm. Tiền phụng dưỡng con sẽ thiếu.”

Bố nổi nóng: “Sao năng như pháo nổ ? Chúng chỉ quan tâm con thôi.”

đặt đũa xuống: “Anh, định mua xe. Ba vạn chắc nên trả em .”

Chị dâu ngơ ngác: “Ba vạn gì?”

Khí thế của bố lập tức hạ xuống: “Anh con mua xe là để việc. Con thông cảm . Con nghiệp cao học, thu nhập cao, so đo ba vạn gì.”

đỏ mắt: “Ba vạn tiền ? Bố lúc đó con vay ba vạn khó thế nào ?”

“Khi lấy tiền, từng nghĩ đến cảnh của con ?”

“Nếu con phát hiện, mười vạn cũng rút hết?”

“Đã khi con mua nhà trả, từng nghĩ cho con ? Dựa bắt con thông cảm?”

Mẹ nhỏ: “Anh em thì giúp đỡ .”

, là giúp đỡ lẫn .” lạnh lùng. “Con giúp . Giờ đến lượt .”

“Chúng con còn ở ba ngày. Chuẩn tiền .”

“Nếu , con sẽ kiện.”

Tối đó chúng ngủ ở nhà Phan Lương.

Mẹ quý .

Món nào bày lên bàn cũng là thứ thích.

“Ngày xưa cô thằng thích con. Không ngờ cuối cùng đúng là con.”

Cô lấy một chiếc thẻ: “Bố nó ăn thất bại, nhà chẳng còn gì. mấy năm nay cô chú cũng yên, mở một tiệm đồ ăn vặt.”

“Trong mười vạn, góp thêm cho hai đứa sửa nhà.”

“Phan Phan cưới hai năm , cô cũng cho mười vạn.”

Cô em chồng định cư ở nước ngoài, bình thường chỉ nhắn tin với , gọi một tiếng chị dâu ngọt xớt.

Sáng hôm ngủ quên. Trong lúc mơ màng nhỏ ngoài cửa:

“Con gọi nó dậy gì, để nó ngủ thêm.”

“Bình thường các con ở thành phố lớn bận rộn áp lực. Hiếm khi thảnh thơi, để nó nghỉ ngơi cho khỏe.”

“Yến Tử từ nhỏ dễ dàng, con đừng phụ lòng .”

Trước khi rời quê, trai đưa một phong bì.

 

 

24

Bên trong là ba vạn.

Mẹ chồng tương lai giữ ăn cơm, sắc mặt vẫn .

Phan Lương kéo phòng: “Ba vạn lấy , em vẫn vui?”

Thứ thật tiền.

Là một lời xin .

Là sự công bằng.

Là sự thấu hiểu đặt vị trí của .

từ đầu đến cuối, họ từng cho .

Bác cả và các cô nhắn tin, bảo nên thông cảm cho bố , đừng quan hệ em căng thẳng như .

Bố cũng dựa con trai dưỡng già, khó tránh khỏi thiên vị. Trong lòng họ vẫn yêu .

Đợi con sẽ hiểu.

Không.

mãi mãi hiểu.

Họ cũng thể hiểu rằng, lẽ sẽ dùng cả đời để chữa lành tuổi thơ ưu ái .

Có lẽ, cả đời cũng thể hòa giải với chính .

ôm Phan Lương, nghẹn ngào: “Sau chỉ sinh một đứa thôi, ?”

Anh dịu dàng vuốt tóc : “Được. Mình sinh một bé gái. Dành hết tình yêu cho con, để con công chúa duy nhất.”

Cuối cùng chúng mua một căn ba phòng ngủ nhỏ gần vành đai ngoài, tổng giá bốn triệu, trả một triệu tám.

Hai chúng đều quỹ nhà ở bổ sung, tài khoản video thu nhập cũng .

Áp lực quá lớn.

Bố lo : vay nhiều thế, còn trả ba mươi năm, sống nổi?

chỉ nửa năm khi nhận sổ đỏ, giá nhà ở Thượng Hải tăng vọt. Chưa đầy một năm, tổng giá căn nhà gần như gấp đôi.

Nếu khi quyết định mua, lẽ chờ thêm năm sáu năm nữa.

Bố bắt đầu khoe khắp làng: “Nhà con gái giờ đáng giá cả chục triệu đấy.”

“Hồi đó chúng ủng hộ chúng nó mua.”

Mẹ điện thoại thông minh, dùng mạng xã hội.

gửi cho những đoạn ghi âm dài.

Nào là xong còn chăm chị, nào là chị dâu khó tính .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/banh-quy-co-nhan-wght/chuong-9-het.html.]

hầu như .

Theo thấy, chị dâu cũng chẳng vấn đề gì lớn.

Chỉ là lúc nào cũng nghĩ hại .

đáp nhạt: “Vậy bố ngoài thuê nhà ở. Hai lương mà.”

ấp úng, nếu ở cùng thì chị dâu sẽ ngày nào cũng đặt đồ ăn cho đứa cháu trai cưng.

Gia đình cần bà.

Thật chị thể thiếu bà, mà là bà thể rời con trai và cháu trai.

Lễ Tết chuyển tiền cho bà.

nhận.

Nói giờ còn kiếm tiền, đợi kiếm nữa sẽ nhờ dưỡng già.

Nếu…

Nếu hồi học đại học, học cao học, họ như thì bao.

Mẹ vẫn miến khoai, cá khô, thịt muối, chăn bông cho .

Mỗi về Tết đều nhét đầy đồ cốp xe.

Thứ gọi là hương vị quê nhà, là tình thương của cha .

Bà còn lén dặn: cái chuẩn riêng cho con, con với em con .

ghét điều đó. Mỗi , đều nhận.

Thỉnh thoảng Phan Lương bảo mua chút quà cho bố .

lười mua.

chuyển tiền.

Chuyển tiền là một cuộc trao đổi.

Mua quà là một sự tương tác tình cảm.

dành thêm cho họ dù chỉ một chút tình cảm.

Khi sinh con, chồng ngã gãy chân, đến .

Bà sốt ruột đến phát , tự trách nên leo thang.

Bà còn chuyển cho hai vạn, bảo tìm chăm sóc một chút.

Lúc đó chị dâu đang m.a.n.g t.h.a.i hai.

Mẹ chuyện chồng ngã, đầu tiên say xe, bảo chân đau leo cầu thang , quen khí hậu Thượng Hải.

xem bà diễn nữa, cắt ngang: “Con cần  đến chăm cữ.”

Bà lúng túng: “Mẹ cũng lắm, thật đấy.”

Biết sinh con gái, phản ứng đầu tiên của là: chồng con ý kiến gì ?

Thực tế, chồng vui.

“Con gái mà. Con gái tình cảm hơn. Con chẳng vẫn luôn một bé gái ? Giờ toại nguyện .”

Sau đó em gái xin nghỉ phép đến ở với bốn tuần.

Trước khi về, nó : “Chị, em về bàn giao công việc xong sẽ lên Thượng Hải, ?”

“Tất nhiên . Lúc đó chị tìm việc cùng em. Chỉ cần em đổi, bao giờ là muộn.”

Lần nó thật sự .

Dứt khoát nghỉ việc, ban đầu nhân viên ở quán cà phê, hơn một năm thành quản lý.

Tháng nào doanh , thu nhập cũng mười mấy hai mươi nghìn.

động viên nó thi chứng chỉ pha chế. Nó lấy chứng chỉ trung cấp.

Hôm nhận thưởng cuối năm, nó mời ăn một bữa lớn.

Trong ánh đèn mờ của nhà hàng Tây, nó dòng xe ngoài cửa sổ, mắt lấp lánh.

“Chị, em thể ở Thượng Hải ?”

“Tất nhiên là .”

“Chị, nếu em kết hôn nữa, em cũng sinh một bé gái đáng yêu như Cửu Cửu.”

“Ừ, đến lúc đó chúng cùng yêu thương con bé.”

 

 

Lời Kết

Cửu Cửu hơn ba tuổi, đến tuổi mẫu giáo.

Mẹ gọi điện: “Bố lên trông cháu cho con nhé. Cứ phiền chồng con mãi cũng .”

Lúc khó khăn nhất để chồng gánh, giờ con mẫu giáo nhàn hơn thì mới nhớ đến?

Trước đến?

À.

Giờ họ lớn tuổi , nhân viên vệ sinh nữa, kiếm tiền đỡ trai nữa, chị còn niềm nở như nên sang chỗ dưỡng già?

Hay vẫn là san bớt gánh nặng cho con trai cưng?

từ chối.

“Hay con sang hầu hạ, bưng bô đổ tiểu cho ? Con nổi .”

Giọng bà chùng xuống: “Mẹ con . Lần mổ cắt t.ử cung, con gái nhà đều túc trực bên giường.”

“Em con còn về một chuyến, con thì chẳng thấy mặt.”

“Tiền viện phí con trả ?”

gõ bàn phím đáp thản nhiên: “Tiền con trả. con bỏ tiền, con bỏ sức. Vậy thì ngày bố nên đối xử với con hơn một chút.”

Bà nghẹn lời lâu.

… ở quê xưa nay đều . Mẹ khi đó cũng còn cách nào.”

Giọng bà run run: “Mẹ sai . Giờ mới hiểu nuôi con gái vẫn hơn.”

“Giờ mới hiểu thì muộn .” bình thản. “Bố cũng đừng lo. Phần tiền con gánh, con sẽ thiếu một đồng.”

“Con còn việc, con cúp máy đây.”

tắt cuộc gọi.

Hậu trường tài khoản hiện lên một bình luận của theo dõi: “Chị ơi, em thấy bố chẳng yêu em chút nào. Trên đời ai yêu em cả.”

trả lời: “Em thể tự yêu .”

“Yêu , cố gắng hết sức.”

(Hết)

Loading...