BÁNH QUY CÓ NHÂN - Chương 8.

Cập nhật lúc: 2026-02-21 05:33:14
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

20

Chỉ hai tháng, em sụt hơn hai chục cân.

Gầy hơn cả khi mang thai.

Cuối cùng ứng tiền , nó mới ly hôn .

Vì sinh con trai nên nhà chồng nhất quyết cho mang , cuối cùng đứa bé ở với bố.

Em gái ngạc nhiên: “Chị, chị lấy nhiều tiền thế? Em vẫn chịu mà.”

“Chị vay thôi, trả dần.”

Mẹ suốt ngày thở dài: “Mẹ bảo thằng đó đáng tin, nó cứ đòi lấy.”

rõ ràng chính việc họ vay tiền ngày mới khiến em còn đường lùi.

Em thề sẽ chăm chỉ kiếm tiền, cuộc đời.

Nó thực sự , mỗi tháng kiếm hơn bốn nghìn, ở thị trấn nhỏ là khá.

gọi điện mười thì năm nó đang đ.á.n.h mạt chược.

Một ván thắng thua mấy trăm.

Đường bê tông về đến tận làng, ngày càng nhiều ngoài, con gái học đại học cũng nhiều hơn.

Bạn nghĩ đó là tiến bộ của bình đẳng giới ?

Không .

Họ còn con gái học vô dụng nữa, mà con gái học đại học kiếm nhiều tiền, trợ cấp cho gia đình nhiều hơn.

càng lúc càng ghét thị trấn .

Con nơi đây chăm chỉ nhưng nông cạn, tự ti mà hám sĩ diện, thích hưởng thụ và so bì.

Họ tiếc tiền mua thịt ăn, nhưng một ván mạt chược thể thua mấy trăm.

Cả năm mua nổi bộ quần áo mới, nhưng Tết mua t.h.u.ố.c lá đắt tiền đãi khách.

Vay nặng lãi để đám cưới xa hoa, chỉ để mặt.

Thầy từng hỏi theo con đường học thuật .

Thầy chỉ tiêu tiến sĩ, đó thể trao đổi nước ngoài vài năm, tương lai ở giảng dạy như thầy.

từ chối.

vốn yêu thích nghiên cứu. Thứ duy nhất mang cảm giác an cho là tiền.

Rất nhiều tiền.

Thầy ép, còn giới thiệu một đơn vị khá ở Thượng Hải.

Em gái hỏi vì xa .

Phải xa hơn nữa chứ.

Xa nhà thì ít về, ít đối diện với những điều bẩn thỉu, may giữ chút tình .

Anh trai mua nhà ở huyện, bố cũng còn cố chấp ở quê.

Hai lên thành phố việc.

Bố công nhân vệ sinh, rửa bát cho quán ăn.

Cộng một tháng kiếm hơn bốn nghìn.

Có lẽ vì tầm rộng hơn, lẽ vì kinh tế đỡ hơn.

Họ trở nên hiền hòa hơn, còn lộ những gai nhọn trong lòng.

Bắt đầu hỏi ở nơi xa ăn no , công việc mệt , đủ ấm .

Sự quan tâm đến muộn giống như chiếc áo bông gửi giữa mùa hè.

đến , ấm đến , cũng còn đúng lúc.

Không ai mặc nó lên .

Thời của trang cá nhân đến nhanh mà cũng nhanh.

Ngoài giờ , bắt đầu vận hành tài khoản video ngắn.

gửi nhầm đường link nhóm gia đình. Tối đó gọi ngay: “Con công ty lớn , còn mấy thứ ? Không lừa bố chứ?”

 

 

21

“Chỉ là sở thích thôi.”

“Làm việc cho mới là chính.”

Sau nửa năm , cả vốn lẫn lãi trả hết tiền nợ bác và các cô, trịnh trọng cảm ơn họ vì giúp năm xưa.

Mỗi dịp lễ Tết cũng gửi quà.

Mẹ hài lòng: “Con đối xử với họ thế gì, họ coi thường nhà thế nào.”

nghiêm túc đáp : “Tiền bố vay bác và các cô trả hết ? Có khoản chắc thành nợ . Họ nợ nhà , giúp mãi?”

“Là họ hàng mà thế là hết lòng . Sau đừng mấy lời nữa.”

Mẹ chặn họng, gì.

Một cuối tuần, ngoài tư liệu, bất ngờ gặp Phan Lương tàu điện ngầm.

xuống tuyến  11, còn từ toa khác bước lên.

Con tàu mang theo gương mặt kinh ngạc của lướt qua mắt .

cầm điện thoại, ghế lạnh hơn mười phút.

Tàu chiều ngược đến hai chuyến, lên xuống thưa dần.

bật , hiểu đang chờ điều gì.

lúc tàu cần đến, bước lên, phía vang lên giọng quen thuộc:

“Yến Tử…”

Tàu rít qua, gió lạnh thốc mắt đỏ hoe.

chậm rãi , đàn ông cao lớn, tuấn tú mặt, khẽ mỉm : “Phan Lương, lâu gặp.”

Người mà từng nghĩ cả đời sẽ còn giao , bất ngờ xuất hiện như thế.

Trong quán cà phê, chua chát: “Giờ mới hiểu quyết định năm đó của em.”

Thì năm ba đại học, công ty của bố gặp biến cố, bộ tài sản trong nhà đem thế chấp.

Anh và Phan Phan tự lo học phí và sinh hoạt phí.

Anh xòe tay: “Em thấy , giờ chúng cũng như cả.”

Đều là tha hương kiếm sống, xe nhà, gia đình thể giúp gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/banh-quy-co-nhan-wght/chuong-8.html.]

“Vẫn khác chứ,” , “tuổi thơ của là tấm áo choàng dát vàng. Dù phủ bụi, chỉ cần phủi qua vẫn lấp lánh.”

“Còn tuổi thơ của em là chiếc áo khoác cũ sẫm màu. Giặt thế nào cũng chỉ rách thêm, xỉn thêm.”

Anh im lặng vài giây hỏi: “Tài khoản video của em thú vị thật. Anh học theo ?”

Thế là chúng cùng .

Vài tài khoản dần dần lượt xem, tương tác.

Nhận quảng cáo, bán hàng, mỗi tháng thu nhập hề nhỏ.

Vài tháng , đến Valentine, hẹn ăn.

Anh mở một chiếc hộp bạc màu.

Bên trong là sợi dây chuyền bạc mặt thánh giá.

Anh căng thẳng: “Năm lớp Mười Một mua, khi đó kịp tặng. Giờ đưa cho em, còn xứng ?”

 

 

22

nhận lấy.

Rồi thuận theo tự nhiên, chúng ở bên .

Ngoài giờ , việc thích nhất là kéo Phan Lương xem nhà khắp nơi.

Tưởng tượng giữa Thượng Hải rộng lớn , một căn nhà thuộc về .

Không lâu , căn hộ trai mua đến kỳ bàn giao, cần thủ tục vay ngân hàng.

Anh công việc định, hồ sơ vay từ chối. Nhân viên tín dụng nếu gửi mười vạn một tài khoản, chứng minh năng lực tài chính, ngân hàng sẽ giải ngân.

Bố gọi cho bao nhiêu cuộc, cầu xin.

“Con giúp con thôi. Hồi con học đại học, học cao học, nó phản đối .”

“Hồi nhỏ con bạn bắt nạt, con còn dạy dỗ chúng, con quên ?”

“Nếu vay , tiền đặt cọc coi như mất trắng.”

Em gái cũng giúp.

chuyển mười vạn tài khoản của , giữ thẻ trong tay, rõ đây là tiền của bạn trai , tuyệt đối động .

Bố cảm động rơi nước mắt, liên tục hứa.

Thế mà hơn một tháng , cầm thẻ kiểm tra, phát hiện thiếu mất ba vạn.

nổi giận, lập tức rút hết còn , gọi điện cãi với .

Yêu cầu trả ngay.

Tối hôm đó, bố gọi, cũng bất đắc dĩ, lấy tiền là để ăn.

Ra sức bênh vực .

Còn thì .

Họ từng nghĩ đến ? Nếu đó thật sự là tiền của bạn trai, ăn thế nào?

thất vọng đến tận cùng, nức nở.

Hôm bắt giấy nợ.

Mẹ phản đối: “Anh em ruột mà giấy nợ gì? Nó tiền tự khắc trả.”

“Không , con cắt đứt quan hệ.”

Giằng co mấy ngày, đành chấp nhận.

Đêm cầm tờ giấy nợ, uống với bạn .

tức giận: “Bố như còn giữ gì? Cắt đứt !”

Phải .

thể tàn nhẫn hơn?

Có lẽ vì lúc mới sinh, bà nội bảo đem cho lấy một trăm tệ, nhưng bố giữ .

Có lẽ vì năm năm tuổi, bệnh hơn một tháng, ngày nào cũng cõng hơn chục cây đến bác sĩ làng tiêm t.h.u.ố.c.

Có lẽ vì những ngày hè oi bức, rụt rè xin tiền mua kem, mắng lục túi đưa cho hai hào.

Có lẽ vì mỗi nhà món ngon, đều thích ăn thịt.

Cho hết phần ngon cho chúng , còn thấy bà một trong bếp, nhặt xương chúng gặm, mút nữa.

Có lẽ vì những năm ở nội trú cấp ba, xào đầy một hũ thịt khô cho mang theo cải thiện bữa ăn.

Họ cũng yêu .

Chỉ là khi trai, sự so sánh, tình yêu trở nên mỏng manh đến đáng thương.

Một đứa trẻ ưu ái, lẽ dùng cả đời cũng chữa lành tuổi thơ đầy vết rạn.

nhiều tiểu thuyết.

Những nữ chính yêu thương thường dứt khoát rời khỏi gia đình.

Đôi lúc nghĩ, nếu từng yêu, lẽ quả quyết hơn.

Họ cho tình yêu, nhưng bao giờ là tình yêu công bằng.

Khiến hận, cũng thể hận cho trọn.

Cuối cùng, ba vạn tiêu hao nốt chút day dứt và mềm lòng cuối cùng trong .

Suốt một năm, điện thoại của họ.

Mỗi dịp lễ Tết sinh nhật bố , chuyển tiền cho em gái, nhờ nó đưa .

Đám cưới của trai, chỉ về cho mặt. Ở một đêm .

Năm dốc hết tâm sức công việc, việc vận hành tài khoản.

Một giờ sáng, vẫn cặm cụi dựng video, tìm xem khán giả quan tâm điều gì, mò cách nắm bắt dòng chảy lượt xem.

Khi thành phố chìm giấc ngủ sâu. Nhìn ngoài cửa kính, ánh đèn từng nhà dần tắt.

ngọn đèn trong lòng , ngọn đèn dệt nên từ khát khao trở thành một phần của thành phố , sáng hơn bao giờ hết.

Cố gắng phụ . thăng trưởng nhóm, tài khoản video một năm cộng kiếm một triệu.

Đó là thời đại bùng nổ thông tin, chỉ cần đúng luồng gió, ai cũng thể bay lên.

Mức thu nhập như , đây từng dám mơ.

và Phan Lương tính toán tiền tiết kiệm, đủ gom tiền đặt cọc.

Anh là du học sinh về nước, hộ khẩu.

Nếu căn nhà tên cả hai, chúng đăng ký kết hôn.

gọi điện báo cho bố chuyện cưới.

Loading...