BÁNH QUY CÓ NHÂN - Chương 6.

Cập nhật lúc: 2026-02-21 05:32:40
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

16

“Học cao học thêm ba năm nữa, nhà lấy tiền?”

“Anh mày sắp hai mươi sáu , thể chần chừ nữa, cưới vợ sớm.”

“Mày mau kiếm tiền , học nữa là thành gái ế .”

Bác cả tin cũng đến tìm .

tưởng bác sẽ ủng hộ.

Không ngờ bác : “Bố con sai. Cũng đến lúc con báo đáp gia đình . Anh con là con trai trưởng, con với em gái cũng gánh đỡ.”

thất vọng đến cùng cực.

Bác , mỉa mai: “Biết vì họ cho mày học tiếp ? Vì sợ mày cưới vợ, chúng vay tiền họ.”

Anh trai lên tiếng.

Em gái nếu học thì cứ học.

Mười lăm mười sáu tuổi, để ý ánh của gia đình và họ hàng.

hai mươi mốt.

Dù họ đồng ý, vẫn bắt đầu ôn thi.

Giáo sư nhắm đến năm nay chuyển sang quản lý, thành phó viện trưởng, còn trực tiếp nhận nghiên cứu sinh nữa.

vẫn thử.

Ông là tiếng trong ngành, giữ chức vụ cao, nguồn lực trong tay ông nhiều hơn giảng viên bình thường.

Mỗi tuần đều gửi email hỏi ông vấn đề chuyên môn, đồng thời bày tỏ mong học trò của ông.

Ông kiên nhẫn giải đáp, nhưng cuối mỗi thư đều nhắc rằng nhận sinh viên.

Sau đó, ông thể giới thiệu cho một hướng dẫn khác.

vẫn kiên trì đăng ký thầy, hy vọng thầy cho một cơ hội.

Năm đó thật sự khó khăn. Vì còn nhiều thời gian thêm, cuộc sống của chật vật hơn bao giờ hết.

Đến giờ vẫn nhớ một tháng chỉ tiêu hết ba trăm năm mươi tệ tiền sinh hoạt.

Cuộc sống ép dùng thời gian ngắn nhất để đổi lấy thu nhập cao nhất.

Khi mạng xã hội bắt đầu bùng lên, xuất hiện nền tảng bài cá nhân.

khá , nên lập một trang chuyên bình luận phim.

Ban đầu chỉ là vì thích, một đồng nào.

Mùa đông năm cuối đại học lạnh hơn năm.

tiền mua áo lông vũ, đành mặc chồng mấy chiếc áo len, trông như một con gấu.

Phòng học ở miền Nam sưởi, từng ngón tay lạnh cứng như củ cải.

Mẹ thường xuyên gọi điện, trai bạn gái mới, hỏi tìm việc , ký hợp đồng .

Để khỏi rắc rối, dối rằng đang thực tập.

Mẹ hỏi lương thực tập bao nhiêu, bảo để dành tiền vì trai thể đính hôn bất cứ lúc nào.

Cúp máy, xuống căng tin.

Trong thẻ ăn chỉ còn hơn một trăm tệ.

Mà còn hơn một tháng nữa mới thi.

một vòng các quầy, cuối cùng chỉ gọi một đĩa giá xào hẹ.

Ăn xong, mở email.

Thầy trả lời, từ chối dứt khoát, còn nếu tiếp tục nhắc đến chuyện , thầy sẽ giải đáp câu hỏi cho nữa.

Từ căng tin , ngang qua tòa nhà Dật Phu, trong hội trường đang diễn một buổi tuyển dụng rộn ràng tiếng vỗ tay.

cuốn sách trong tay, đầy những bài toán giải nổi.

Chính trị vẫn học xong, chuyên ngành còn mấy cuốn cần .

Một cảm giác bất lực bóp nghẹt .

Hay là… bỏ .

 

 

17

Vốn dĩ thông minh nhất. Học đến đại học là may mắn.

Có lẽ thật sự nghiên cứu sinh.

quán net sửa CV, định đem in thì email nhảy lên.

Là thư của thầy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/banh-quy-co-nhan-wght/chuong-6.html.]

“Thầy bài luận em gửi. Em cứ tập trung ôn thi. Hy vọng sẽ gặp em ở vòng phỏng vấn.”

còn kịp trả lời thì điện thoại reo.

đặt quảng cáo trang của , trả ba nghìn tệ.

ôm điện thoại . Người bên hoảng hốt: “Có giá chúng đưa thấp quá ?”

Cầm bản CV in, trốn phía tiệm photocopy mà nức nở.

Như sống sót một tai nạn.

Như màn đêm dày đặc, bỗng thấy ánh sáng.

Giữa tuyệt vọng, mầm hy vọng bật lên.

Ông trời vẫn bỏ rơi .

Dần dần, tìm đến đặt quảng cáo nhiều hơn.

Thời gian gấp rút, từ chối phần lớn.

Thi xong, về quê ăn Tết.

Anh trai ấn định ngày mười hai tháng Giêng đính hôn. Nhà gái ở huyện bên.

Họ yêu cầu sính lễ tám vạn tám.

đưa ba nghìn.

Đêm hai mươi ba tháng Chạp, cả nhà ăn cơm vui vẻ. Trong bữa, bố rủ uống rượu.

uống chút rượu nếp ngủ sớm. Nửa đêm tỉnh dậy vì buồn tiểu.

Dưới ánh trăng lờ mờ, thấy bố đang lục túi .

“Con bé để thẻ ngân hàng ở ?”

“Nó thực tập mấy tháng , chắc chắn chỉ ba nghìn .”

Đêm đông lạnh lẽo.

Ánh trăng cũng lạnh.

Giống hệt lòng .

dậy, họ lạnh lùng: “Con thật sự còn tiền. Con thực tập, con vẫn đang ôn thi cao học.”

Cái Tết náo loạn.

Trong lời bố , thành tội đồ.

Họ chạy vạy khắp nơi để lo tiền đính hôn cho .

Bạn đoán xem cuối cùng họ gom tiền bằng cách nào?

Từ em gái .

Lúc bạn trai, là bạn học cấp hai. Bố tìm sang nhà bên , ứng tiền sính lễ của em.

tức đến phát run.

Làm thì em ngẩng đầu ở nhà chồng.

Nó buồn một thời gian, tự an ủi: “Dù em với A Quảng cũng sẽ cưới . Bố chồng tương lai của em cũng gì.”

Ngốc thật.

Khi con về dâu, hết trong lòng.

Ngày đính hôn, bố rạng rỡ hẳn lên, chuẩn cầu kỳ.

Theo lệ, trẻ con bên nhà gái tới, mỗi đứa lì xì hai trăm là đủ.

Bố cho năm trăm.

Chú bác bên đó, mỗi nhà năm trăm tiền lễ là , bố cho tám trăm.

Nhà khác đính hôn chỉ cần t.h.u.ố.c lá bình thường.

Bố dùng loại đắt tiền.

Tốn thêm ít.

thật sự hiểu.

cố tỏ dư dả như thế.

phản đối, quát: “Im , mày gì. Đây là chuyện vui của mày, tiền mày bỏ .”

Có lẽ càng nghèo càng thích phô trương, như thể thì thể ngẩng cao đầu.

thứ nâng đỡ một gia đình là chăm chỉ, tích cực, nỗ lực và niềm tin.

Không những lớp hào nhoáng đầy hư vinh .

Buổi chiều, khách khứa lượt về.

Trong nhà ngổn ngang.

Hôm cũng đúng ngày công bố điểm của .

cùng em gái dọn dẹp. Nó hỏi: “Chị, chị đỗ cao học ?”

Loading...