BÁNH QUY CÓ NHÂN - Chương 5.

Cập nhật lúc: 2026-02-21 05:32:21
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13

Anh vẫn hiểu.

Có lẽ cả đời , cũng cần hiểu.

Từ bây giờ, quỹ đạo cuộc đời chúng thật sự sẽ còn giao .

Chủ nhiệm cảnh nhà , giới thiệu cho hai việc dạy kèm.

Cộng bốn tiếng, một ngày kiếm sáu mươi tệ.

Còn em gái dây chuyền mười hai tiếng, một tháng chỉ hơn một nghìn.

Giọng điệu bố bắt đầu đổi.

“Xem vẫn học nhiều. Con gái học cũng ích.”

“Học nhiều mới kiếm tiền nhàn hạ.”

Trước khi nhập học, họ với về chuyện học phí.

“Bố hỏi , giờ thể vay vốn sinh viên, nghiệp trả. Con cứ vay .”

“Tiền của em gái con và của bố để dành cưới vợ cho con.”

“Tiền con kiếm từ dạy kèm thì để sinh hoạt phí.”

Bố bắt xe khách đưa lên tỉnh nhập học.

Có một khóa cùng trường, học cùng ngành với . Chủ nhiệm liên hệ , bến xe đón hai bố con.

Ở nhà thì bố luôn vênh váo, nhưng đặt chân đến thành phố lớn rõ ràng co , năng cũng nhỏ .

Buổi tối để tiết kiệm tiền trọ, bố ngủ trong ký túc xá của khóa .

Sáng hôm , tiễn bố bến xe.

Chiếc xe khách từ từ lăn bánh, bụi đường bốc lên cay mắt .

Đợi xe khuất hẳn, khóa mới bố nhất quyết nhét cho năm mươi tệ.

Anh cầm tiền đó, dẫn ăn KFC.

Đó là đầu tiên ăn KFC.

Hamburger và khoai tây chiên ngon đến thế, còn bọt ga của Coca thì khiến mê mẩn.

Bên ngoài cửa kính sát đất, thành phố như da đổi thịt, xe cộ nối dứt.

thầm thề với lòng: con chim én quanh quẩn mái hiên làng quê, đại bàng tung cánh giữa trời.

bay thật cao, bao giờ cái nơi khép kín, đầy ác ý và định kiến nữa.

Những năm đại học bận.

nhận dạy kèm, cuối tuần rảnh phát tờ rơi.

Tiền kiếm đủ chi tiêu.

Học sinh của là một mười tuổi.

Tối thứ Hai, Tư, Sáu đến dạy, ăn luôn bữa tối ở nhà em.

Mẹ em nấu ăn ngon. luôn cố gắng kiềm chế lắm mới xin thêm bát cơm thứ ba.

Khi đó chẳng lo béo, vẫn như thời cấp ba, thấy bụng như cái hố đáy, ăn mãi no.

Một hôm bé hỏi : “Cô Dương, cô lúc nào cũng mặc hai bộ đồ đó? Cô đồ mới ?”

“Cô ăn diện như thì bạn trai .”

 

 

14

Thấy , trẻ con thành phố nhỏ xíu những suy nghĩ như thế.

: “Đợi cô kiếm tiền sẽ mua đồ mới.”

“Đợi cô thật nhiều tiền mới tính chuyện yêu đương.”

Hôm bé giục trả lương sớm cho để mua quần áo.

Làm ngại vô cùng.

May mà em , thật sự thanh toán cho nửa tháng tiền dạy.

Cô còn mở tủ chọn mấy bộ đồ: “Mấy cái mặc bao nhiêu, chỉ là kiểu cũ, nếu con chê…”

Sao chê .

lớn lên trong quần áo cũ mà.

Hồi nhỏ bà nội luôn lẩm bẩm bên tai: đồ mới ba năm, đồ cũ ba năm, vá vá thêm ba năm nữa.

Cứ nửa tháng gọi điện về nhà một .

Mẹ luôn dặn ở ngoài đừng gây chuyện, cẩn thận.

Nhất định dỗ dành học sinh, dạy cho để giữ lấy công việc nhẹ kiếm tiền .

Học sinh và em đều , nhưng thích bố em.

Chỉ cần em ở nhà, ánh mắt ông và những va chạm vô tình cố ý đều khiến nổi da gà.

Trước kỳ nghỉ đông, xin nghỉ dạy.

Mẹ chuyện, câu đầu tiên là: “Có con dạy , đắc tội với ?”

lúng túng: “Là bố của học sinh, ông động tay động chân.”

Mẹ im lặng một lúc : “Con nghĩ nhiều đấy. Người tiền, vợ còn hơn con nhiều, nhắm con gì?”

“Con dạy nữa thì tiền cho con sinh hoạt . Tiền cưới vợ cho con còn đủ.”

Những cuộc chuyện như thật khiến nghẹt thở.

Cuối cùng trai và cô bạn gái cũng chia tay.

chê nhà nhà riêng, còn nuôi ăn học.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/banh-quy-co-nhan-wght/chuong-5.html.]

Kỳ nghỉ đông sa sút hẳn, cũng chẳng sắc mặt với .

Anh khi đó hai mươi bốn, ở quê xem như quá tuổi lập gia đình. Mẹ sốt ruột, đổ hết chuyện lên đầu .

Mùng Mười Tết, thật sự chịu nổi bầu khí , liền trường sớm.

Chỉ ở trường mới cảm thấy tự do.

Hè năm nhất về nhà, tìm việc bán thời gian ở công ty t.h.u.ố.c lá.

Mỗi tuần ba theo tuyến cố định, ghé hơn hai mươi cửa hàng bán t.h.u.ố.c, hỏi về tình hình tiêu thụ sản phẩm mới và phản hồi thị trường, tổng hợp báo cáo nộp cho quản lý.

Một lượt mười cây .

xe đạp, mỗi đều bộ một vòng bắt xe buýt về.

Một tháng một nghìn năm trăm tệ.

Ngoài còn nhận thêm hai việc dạy kèm.

Ngày nào cũng chạy nắng, đến cả kem chống nắng cũng nỡ mua.

gấp quá, chờ mãi thấy xe buýt, c.ắ.n răng bắt taxi.

Ai ngờ nửa đường thì kẹt xe. đồng hồ tính tiền nhảy từng con mà nóng ruột.

Cuối cùng xuống xe giữa chừng, chạy như điên về phía văn phòng.

Đến nơi, cửa khóa.

15

thấp thỏm gọi điện cho quản lý. Ông nhẹ nhàng: “Lần nộp chung cũng , .”

Cúp máy, mới nhận quần áo ướt sũng, lớp áo bên trong lờ mờ hiện .

bệt bậc thềm thở dốc, tóc tai rối bù.

Cách chân xa một cái bát sứt.

Một chú trung niên ngang, một cái, rút hai mươi tệ trong túi ném bát.

Đó là hơn một ngày tiền sinh hoạt của .

tờ hai mươi lâu, gọi với theo: “Chú ơi, cháu ăn xin. Cháu đang thêm.”

Chú sững sờ, mặt đỏ lên, liên tục xin .

Cuối cùng chú nhất quyết mời một cốc sữa.

Tám tệ một cốc, thêm nửa cốc trân châu.

Bây giờ sữa là hương liệu, nhưng với khi , đó là thứ ngon nhất đời.

Cuộc gặp gỡ mở cho một cơ hội.

Chú Trương mở cửa hàng mạng. Chú hỏi thêm .

Chú nguồn hàng chính hãng cho trẻ em với giá sỉ, bán lẻ mạng hoặc phân phối lượng lớn cho các cửa hàng bên .

Việc của là kiểm hàng, đóng hàng, xử lý hậu mãi.

Khi đó bán hàng online miễn phí vận chuyển, tốc độ giao hàng cũng nhanh như bây giờ.

Có đơn lượng lớn, chú Trương tự gọi xe tải chở đến tận nơi.

Một chuyến  thể lãi cả vạn tệ.

Từ lúc , càng cảm nhận rõ sự chênh lệch của thế giới.

sẵn sàng bỏ mấy trăm tệ mua một cái bình sữa, mấy nghìn tệ mua một cái nôi.

Có những đứa trẻ sinh ở vạch đích.

Còn , đến viên gạch của vạch đích cũng chạm tới.

Chú Trương luôn tương lai thuộc về những sinh viên như chúng .

hết lứa đến lứa khác, chị khóa đều than tìm việc ngày càng khó.

Tương lai thật sự sẽ thuộc về những bình thường như ?

Công việc ở chỗ chú Trương khó. Có lẽ vì từng giúp bác gái trông tiệm, sổ sách, nhanh ch.óng quen việc.

Chú kiếm nhiều tiền, đối với cũng rộng rãi.

thắt lưng buộc bụng, trong tay một khoản tiết kiệm năm nghìn tệ.

tranh thủ về nhà một chuyến, trả bớt tiền vay của bác và các cô.

Bác và cô đều vội.

chuyện bố .

Mẹ nổi giận đùng đùng: “Có tiền mà đưa cho bố , để dành tiền cưới vợ cho mày, mang trả cho họ gì?”

con nợ họ.”

“Họ tiền, thiếu mấy nghìn của mày chắc? Mày chẳng nghĩ cho nhà gì cả, đúng là đồ vô ơn!”

Họ mắng suốt ba ngày. Mẹ ầm lên, ép rút hết tiền .

Chỉ để cho một trăm tệ sinh hoạt phí.

Từ khoảnh khắc đó hiểu một điều: khi bạn tiền, thứ cần đề phòng nhất khi kẻ thù, mà là .

Đến năm ba, việc ăn của chú Trương bắt đầu xuống.

Ngày càng nhiều hãng mở gian hàng chính thức, những trung gian như chú dần mất lợi thế.

Chú sớm nhận điều đó.

Miếng bánh bán hàng online nhắm tới bởi quá nhiều .

Người sớm thì ăn thịt, uống nước, còn kẻ nhảy cuối cùng chỉ còn gió mà hít.

Chú bắt đầu tìm hướng khác, vì thể đặt hết trứng một giỏ.

Chú khuyên học lên cao học: bằng cấp càng cao, sức cạnh tranh càng mạnh.

Tri thức bao giờ cạn.

Ngành học khi đó quá “hot”, nhưng cũng học tiếp.

Vừa nhắc đến ở nhà, bố bùng nổ.

Loading...