BÁNH QUY CÓ NHÂN - Chương 4.
Cập nhật lúc: 2026-02-21 05:32:02
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10
đeo ba lô lớn, bộ hơn hai mươi cây lên huyện, , cầu xin bác cả và các cô giúp . sẽ giấy nợ.
Họ tức đến phát điên, mắng bố bậy, còn sẽ bao giờ lấp cái hố nữa.
Tháng Giêng ai cũng vui vẻ.
Chỉ ôm cặp sách, dầm mưa lạnh, bên đường đến tê dại.
Sợ hãi và hối hận gặm nhấm .
Người qua đường xì xào: con bé tội nghiệp quá, chắc nhà chuyện lớn.
Không bao lâu, bỗng mưa đầu ngừng .
Bác gái mặt sa sầm: “Chính con sẽ giấy nợ đấy.”
Bác cả cho một nghìn năm trăm, cô út một nghìn, cô cả năm trăm.
ba tờ giấy nợ, gom đủ học phí và tiền ký túc xá.
Hơn bốn giờ chiều mới tới trường. Phan Lương ở cổng đợi lâu.
Bảng đỏ dán kết quả cuối kỳ và phân lớp.
Phan Lương kéo tay : “Có gì mà xem. Nộp học phí xong dẫn em ăn ngon.”
xếp hơn năm trăm của khối, suýt soát lớp thực nghiệm ban tự nhiên. Phan Lương cùng lớp với .
Trời đổ mưa.
Anh mở ô, che đầu .
Mắt cong cong: “Mấy hôm nữa là Valentine, chuẩn quà cho em . Yến Tử, …”
cắt lời: “Xin , Phan Lương. Sau đừng tìm em nữa.”
Anh sững .
khẽ , nước mắt trào : “Anh thể che hết mưa gió cho em.”
Anh cuống lên: “Sao thể? Anh che ô cho em cả đời cũng .”
“Chúng mới mười bảy tuổi. Cả đời dài lắm.” đưa tay , mưa mùa đông rơi xuống lòng bàn tay, lạnh buốt, đủ để khóa c.h.ặ.t trái tim . “Hơn nữa, em tự một chiếc ô thật lớn.”
“Anh mua cho em, to bao nhiêu cũng .”
“Em tự mua. Tự cầm.”
nắm lấy phận của . thêm một nào chịu nỗi sợ hãi và bất lực như hôm nay.
Ít nhất lúc , thể, cũng dám.
Bố sa đà lô đề. bao nhiêu tiền sinh hoạt đều phụ thuộc việc họ trúng .
khuyên thế nào cũng vô ích. Ngay cả hai cô cũng bắt đầu chơi, chỉ bác cả còn tỉnh táo hơn chút.
ngày đêm vùi đầu học.
Phan Lương đến tìm mấy , đều tránh.
Sau đó bên cạnh xuất hiện một cô em khóa xinh xắn.
Người như bao giờ thiếu tình cảm.
Trời phụ cố gắng. Cuối kỳ top mười của lớp. Ngày điểm, trốn tòa nhà dạy học mà .
Chẳng mấy chốc đến năm cuối cấp.
Anh trai học xong trường tin học nhưng tìm việc lương cao như kỳ vọng.
Lúc dạng nhân lực tin học trình độ thấp như bão hòa.
Anh Quảng Đông, kiếm nhiều, chẳng tiền gửi về cho bố .
thêm ít giấy nợ, vay đủ học phí năm cuối.
Những tờ giấy nợ như ngọn núi đè lên vai .
Bạn học mua đủ loại đề thi danh tiếng, tiền, chỉ tranh thủ giờ nghỉ trưa lúc ăn tối mượn đề của khác, chép những dạng bài tiêu biểu.
Thầy cô các môn đều , quan tâm nhiều hơn.
Thi thử một, hai, ba, đều trong top năm mươi của khối.
Chủ nhiệm nếu giữ phong độ, một trường top đầu thành vấn đề.
Có lẽ thật sự kém may mắn. Ba ngày kỳ thi, cảm, đầu óc cuồng, sổ mũi ho khan.
gọi về nhà, : “Con tự mua t.h.u.ố.c uống . Em con cũng ốm, còn đưa nó tiêm.”
Đến ngày thi, vẫn khỏe.
dám uống t.h.u.ố.c, sợ buồn ngủ.
cứ thế gắng gượng bài. Vừa bước khỏi phòng thi, ngất lịm.
11
Khi tỉnh , ở phòng y tế trường.
Mẹ cũng ở bên giường. Trong lòng thoáng ấm lên, khàn giọng gọi bà một tiếng.
Bà tỏ vẻ bực bội: “Thi cử đến nơi sinh bệnh. Con đúng là hưởng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/banh-quy-co-nhan-wght/chuong-4.html.]
“Ba năm cấp ba coi như đổ sông đổ biển. Biết thế thà nghiệp cấp hai xong còn hơn.”
Hôm đó chúng cầm t.h.u.ố.c về nhà.
Chuyện ngất trong phòng thi lan khắp làng.
Thím Vương chép miệng: “ , con gái học lắm gì. Thấy , cuối cùng cũng công cốc.”
Người khác phụ họa: “ thế, tiền tiền , mấy vạn tệ bay sạch.”
“Đại học mà dễ đỗ thì bao năm nay làng chẳng mãi nổi một sinh viên.”
“Bao nhiêu con trai còn đỗ, nó là con gái thì .”
…
Chưa hết, trai còn dẫn về một cô bạn gái, sang năm cưới.
Nhà trống huơ trống hoác thế thì , bố bàn chuyện cho .
Họ tính tính , nếu và em gái cùng dây chuyền, mỗi ngày mười hai tiếng, chắc cũng gom đủ tiền sính lễ.
Một tuần , ho dứt hẳn cùng em gái lên chuyến tàu cũ kỹ về phương Nam.
Nó háo hức, mong chờ thế giới bên ngoài.
Còn , lòng phẳng lặng như giếng sâu.
Làm nửa tháng, một hôm chị bên cạnh đỏ mặt tươi khoe:
“Con trai 523 điểm, qua mức điểm chuẩn .”
Xung quanh rộn ràng chúc mừng. Chị mãn nguyện:
“Dù bán hết cũng cho nó học. Học xong văn phòng, khổ như .”
Từ đó cứ lơ đãng.
Giờ nghỉ trưa, em gái kéo quán net: “Chị, cũng tra điểm .”
cứ tưởng quên. khi trang web hiện , do dự mà nhập ngay báo danh.
, đời khác , ở mấy con .
Mạng khi đó chậm. Mười mấy giây chờ đợi dài như mấy thế kỷ.
Cuối cùng trang cũng hiện .
12
Ngữ văn 121, Toán 118, Tiếng Anh 125, Tổng hợp tự nhiên 240.
Tổng điểm 604.
Năm đó điểm chuẩn hệ một của ban tự nhiên là 572.
Theo điểm chuẩn ba năm gần nhất, với điểm , một trường 211 thành vấn đề.
òa giữa quán net, nước mắt nước mũi lem nhem, đều .
Cuối cùng phận cũng ngoảnh phía .
Trên đống đổ nát của tuyệt vọng, hoa vẫn nở.
Em gái cũng : “Thật quá, chị giỏi quá.”
“Chị sắp thành sinh viên .”
“Chị đừng lo học phí, em nuôi chị!”
Vì điền nguyện vọng, xin nghỉ việc.
Quản lý vốn cay nghiệt, mà thời đó quy định cũng c.h.ặ.t chẽ như bây giờ.
nghĩ chắc ông sẽ giữ một khoản tiền lớn. Không ngờ ông trừ một đồng nào, còn đưa thêm một trăm tệ.
“Con gái năm cũng thi đại học. Mong nó như cô, điểm .”
Về đến nhà chập tối. Bố đang uống rượu với mấy .
Từ xa giọng ông oang oang: “ nó mà. Từ nhỏ thông minh.”
“ đây đào tạo sinh viên đại học đầu tiên của làng.”
Họ là con phượng hoàng bay từ khe núi.
Mẹ đang rửa rau bên sông, tươi: “Cũng nghĩ nó đỗ . Chắc tổ tiên phù hộ.”
“Giá mà là con trai thì càng .”
Chủ nhiệm giúp chọn mấy trường và ngành.
Bố dặn dặn đừng đăng ký quá xa, tốn tiền , nên chọn ngành học phí thấp.
Cuối cùng chọn một trường 211 trong tỉnh.
Khi đó vẫn còn thiển cận, thấy mấy nghìn tiền học là cả gia tài, nên chọn ngành thích nhất.
Điền xong nguyện vọng, gặp Phan Lương.
Anh ôm quả bóng rổ, rạng rỡ: “Này, sinh viên đại học nhé. Giờ đạt mong , chơi với ?”
khác chuẩn du học.
Ánh nắng rực rỡ, mà trong mắt ch.ói lòa đến nhức nhối.
khẽ : “Phan Lương, đây còn lâu mới là điểm kết thúc. Với em, nó chỉ mới là khởi đầu.”