BÁNH QUY CÓ NHÂN - Chương 3.

Cập nhật lúc: 2026-02-21 05:31:46
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

07

Khoảnh khắc , nỗi hoảng loạn ập tới.

Mặt nóng bừng, nước mắt chực trào.

Khi đó mới mười lăm tuổi, lớn lên ở quê, từng va chạm nhiều.

mở lời với bác gái thế nào.

khẽ van bố giúp, ông rít một t.h.u.ố.c lào: “Bố cũng , bố học.”

“Con cho họ , họ trả tiền chứ.”

Giằng co một hồi, bố đẩy ngoài.

Môi run bần bật, thốt nổi một chữ.

Bác gái , đưa mười tệ: “Con mua một con cá diếc về đây.”

như tha bổng, cầm tiền chạy .

Lê la mãi mới mua cá về, ngoài cửa bác gái nổi giận: “Chuyện như mà để một đứa trẻ mở miệng, chú cũng nghĩ .”

“Ông nhà   em như chú đúng là xui tám đời…”

Thấy về, bác gái liếc qua, ngừng : “Thu dọn đồ . Mấy hôm nữa khai giảng, hôm nay theo bố về luôn.”

Về đến nhà, hỏi hôm nay bác gái nấu món gì.

Nghe bác gái cá diếc kho cho bố, thản nhiên: “Càng tiền càng keo, đến miếng thịt bò cũng nỡ cho.”

phản bác: “Không . Vì cá diếc kho bác ngon nên đãi khách nào cũng món đó.”

Khi hiểu thêm chút chuyện đời. tiền bác gái kiếm cũng cực nhọc, từ trời rơi xuống.

Mỗi năm bác cho bố vay tiền đóng học phí, gần như coi như cho .

Bố nên ơn, chứ ghen ghét vì khá giả hơn.

Mẹ hừ lạnh, như thấu tâm tư : “Con con gái nhà họ ?”

“Mẹ  cho con , khi sinh Tiểu Vọng, cô từng m.a.n.g t.h.a.i hai . Siêu âm đều là con gái. Muốn con trai mất việc, nên bỏ hết.”

“Ít  còn sinh con .”

Mẹ xé toang lớp vỏ bọc, phơi bày sự tàn nhẫn của đời sống.

Mấy cô bác thành phố, kể cả bác cả, đều chỉ một đứa con, mà đều là con trai.

Nghĩ sâu hơn, thật sự khiến rùng .

Lên cấp ba ở nội trú, việc học dồn dập.

Nửa tháng mới về nhà một . Mỗi về, luôn một đống quần áo bẩn chất cao như núi chờ giặt.

Ở trường cấp hai quê, đầu lớp.

trường Một, chỉ là kẻ cuối.

liều mạng cố gắng, vượt qua cách , nhưng thật sự quá khó, thời gian lúc nào cũng đủ.

Thì thế giới rộng lớn đến .

Còn , nhỏ bé và bình thường bao.

Tết đến, họ hàng thành phố đều về.

Bác cả, cô chú đều hỏi cuối tuần sang nhà họ ăn cơm. lấy cớ bận học.

Họ dặn dặn , kỳ nếu về quê thì cứ tới nhà họ ăn.

Trước khi , bác cả lén đưa thêm một trăm tệ tiền mừng tuổi.

Cố gắng cuối cùng cũng kết quả. Trong mười lăm lớp, cuối kỳ lọt top hai trăm của khối.

Con gái trong lớp chia thành hai nhóm, nội trú và về.

Nhóm nội trú giống , đều là con gái từ nông thôn.

Nhóm về là học sinh thành phố.

Chúng khó hòa .

bạn cùng bàn mới của , Phan Phan, thuộc nhóm về, khác.

hồn nhiên, đáng yêu và bụng.

Biết còn lăn tăn, cô ngơ ngác hỏi: “Cậu nghĩ nhiều thế gì? Bác và cô của thật lòng thương , là đủ mà.”

08

Lời cô như vén màn sương trong lòng .

Cuối tuần đó đến nhà bác cả. Bác món thịt ba chỉ hấp cải muối sở trường, bác gái nấu đầu cá hấp ớt băm. Trước khi về, bác gái còn đưa mấy bộ quần áo gần như mới.

Từ đó, qua nhà các bác và cô chú thường xuyên hơn.

So với bố , họ quan tâm đến thành tích của nhiều hơn.

Còn bố chỉ dặn tiết kiệm tiền, nhắc nhắc rằng kiếm tiền vất vả lắm.

Khiến mỗi tiêu một đồng đều thấy áy náy.

Phan Phan trường Một nhờ đóng tiền tài trợ, học lực .

Trong giờ học cứ nghịch ngợm, chỗ chạm một chút, chỗ động một chút, hiểu là sang hỏi .

luôn kiên nhẫn giải thích cho cô .

Cuối tuần kỳ nghỉ hè, cô nhất định kéo về nhà ăn cơm.

Nhà cô là một căn biệt thự nhỏ, hai ô tô, còn giúp việc chuyên nấu ăn dọn dẹp.

cũng vì thế mà quen trai sinh đôi của cô , Phan Lương.

Anh là thành viên đội bóng rổ của trường, cao ráo, trai, lên hàm răng trắng đến ch.ói mắt, như ánh sáng toát .

Trước đó ở trường hai suốt ngày cãi vã, từng nghĩ họ em ruột.

Cô giúp việc nhiệt tình.

Trong bữa ăn, cô lấy hai hộp sữa tươi nguyên chất cho và Phan Phan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/banh-quy-co-nhan-wght/chuong-3.html.]

Phan Lương , liền lớn tiếng phản đối.

ngượng ngùng, đưa hộp của cho . Cô giúp việc giật , nhét tay :

“Nó là con trai, nhường các con chứ.”

tưởng đó chỉ là lời khách sáo.

Sau để ý kỹ mới nhận , trong nhà họ, con gái thật sự cưng chiều hơn. Phan Lương thường xuyên em gái lấn lướt.

Họ mở mắt một khả năng khác của cuộc sống: con gái cũng thể yêu thương nhiều hơn.

Đó là đầu tiên uống sữa tươi.

Thơm ngậy, mịn màng.

Mùi vị nhớ mãi.

Vốn dĩ cuộc sống của và Phan Lương chẳng điểm giao .

Cho đến một sách ở hiệu sách Tân Hoa đến tận lúc đóng cửa. Sợ nhà ăn trường hết cơm, đường tắt về trường.

Không ngờ gặp mấy tên tóc nhuộm vàng.

Khi đó đang thịnh hành kiểu ăn mặc quái dị. Tóc bù xù như tổ quạ, miệng ngậm t.h.u.ố.c, tay đầy hình xăm, trông đáng sợ.

hối hận, định lùi . Tên đeo khuyên mũi đầu huýt sáo:

“Em gái sợ gì, bọn .”

Cả đám ầm lên.

càng hoảng, tiến mà lùi cũng xong. lúc tiến thoái lưỡng nan thì Phan Lương cùng mấy trong đội bóng rổ xuất hiện.

Anh kéo nhẹ tay áo : “Đứng ngây đó gì, thôi!”

 

 

09

Chúng cứ thế nghênh ngang bước qua con hẻm. Bạn hỏi là ai.

Phan Lương đáp thoải mái: “Em gái đó, nhớ để ý giúp nhé.”

“Khác họ mà cũng là em gái ?”

Anh nhe hàm răng trắng: “Em họ là em ?”

Anh nhiệt tình.

Nhiệt tình đến mức khiến bối rối mà nỡ từ chối.

Anh dẫn quán net, đăng ký cho một tài khoản QQ, bạn đầu tiên thêm chính là .

Anh đưa đến quán bi-a, dạy cách cầm cơ, cách đ.á.n.h.

Đưa hát karaoke, chỉ cách chọn bài, chuyển bài.

Đưa trượt patin, lúc sắp ngã thì đỡ lấy eo .

Sinh nhật , mua một quả cầu tuyết đang thịnh hành khi quà.

Bao nhiêu cô gái xem chơi bóng rổ, mang nước đến cho . Thế mà gọi giữa đám đông: “Yến Tử, mua cho chai nước ?”

Anh dành cho một sự ưu ái công khai.

Trái tim chao đảo.

nên như , thấy .

hưởng thụ việc chủ động tiến gần. Giữa tiếng trêu chọc và ánh mắt ghen tị của bạn học, từng chút một lạc mất chính .

Một học kỳ trôi qua nhanh. Cuối kỳ, chủ nhiệm phát bảng phân ban khoa học tự nhiên và xã hội.

hỏi Phan Lương chọn ban nào.

Anh xoay cây b.út, thản nhiên: “Em chọn gì chọn đó. Anh cũng .”

, thành tích , chọn gì cũng khác biệt.

bố vạch sẵn con đường tương lai cho hai em.

Kỳ nghỉ đông năm xảy nhiều chuyện.

Một bạn học cấp hai cùng làng về nhà, mang theo một khoản tiền lớn. Bố khoe khắp nơi, con gái kiếm tiền giỏi, sang năm sẽ xây nhà ba tầng.

Mẹ tiền con bé đó kiếm sạch sẽ, trách : “Nếu con học nữa, nhà giờ cũng xây nhà cao .”

Mùng Bốn Tết, Phan Phan gọi lên huyện chơi.

Đến điểm hẹn, quả nhiên là Phan Lương đang chờ.

Anh dẫn một quán net lậu. Không ngờ thu ngân là Anh Tử.

béo lên vài vòng, tóc bết dầu, bụng mang thai, tay còn bế một đứa bé chừng một tuổi.

Thấy , cô đầu tiên là vui mừng, dám tin, đó ánh mắt thoáng buồn.

“Cậu đỗ trường Một ? Sao đến quán net?”

Hóa vẫn âm thầm để ý tin tức về .

dám thẳng cô, theo bản năng dối: “Tớ bình thường đến .”

Cô đưa thẻ cho , khẽ : “Yến Tử, tớ luôn ngưỡng mộ . Cậu cố lên nhé.”

Bác và các cô chú mùng Hai về quê chúc Tết, khi đó bố vay đủ tiền học phí cho .

Mùng Tám nhập học.

tối mùng Bảy, khi hỏi tiền học, họ : “Không vội, vội. Chúng  đang nhắm một con đặc biệt. Chỉ cần trúng, tiền học đại học của con cũng lo.”

phản đối thế nào, họ vẫn đem tiền học của đ.á.n.h lô đề.

Khi ở quê ai cũng ôm mộng đổi đời nhờ c.ờ b.ạ.c. cuối cùng chờ họ chỉ là tan cửa nát nhà.

Tiền học của thua sạch.

Họ nổi giận, trút hết lên đầu .

“Nếu mày lóc xui xẻo, chắc chắn trúng . Ba nghìn nhân bốn mươi là mười hai vạn!”

“Đồ chổi, học học học, học để gì. Qua năm luôn.”

Loading...