BÁNH QUY CÓ NHÂN - Chương 2.
Cập nhật lúc: 2026-02-21 05:31:31
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
04
Đầu ong lên, như nổ tung.
Hôm trời nóng. chạy điên cuồng dọc theo con đường quê.
Cuối cùng cũng tới nhà Anh Tử. Cô mặc váy đỏ, gương mặt tê dại, nhét lên chiếc Santana.
gọi tên cô .
Cô thấy , nước mắt trào xuống.
Cô ghé sát tai , nghẹn ngào thì thầm: “Yến Tử, tớ bay nữa. Cậu nhất định, nhất định đừng giống tớ.”
Đến giờ lành, cô đẩy xe.
Mẹ kế cô tươi, nhét tay một nắm kẹo cưới.
khách khứa bàn tán, chồng cô từng vợ, hơn ba mươi tuổi.
Nhà trai đưa năm vạn tệ sính lễ.
Chỗ kẹo đó ăn viên nào, về nhà liền em gái lục lấy hết.
Nó vắt chân bậc cửa, miệng dính đầy đường, vô lo vô nghĩ.
Thời gian trôi qua thật nhanh, kỳ thi đại học của trai kết thúc.
Mẹ tràn đầy hy vọng, thế nhưng kết quả cuối cùng như một gáo nước lạnh dội thẳng đầu bà.
Anh trai chỉ thi hơn ba trăm điểm, thậm chí còn chẳng chạm đến điểm chuẩn của trường hạng ba.
Hôm khí trong nhà nặng nề khác thường.
Bố tan sớm. Dưới ánh đèn vàng vọt, :
“Quân Quân, con ôn một năm nữa . Mẹ nhớ hồi nhỏ con thông minh lắm, hai tuổi thể đếm từ một đến một trăm…”
Anh bực bội quăng đũa: “Ôn cái gì chứ, con vốn loại khiếu học hành. Với nhà cũng tiền, Yến Tử với San San còn học.”
, khi đó học đóng học phí.
Tiểu học hơn hai trăm, cấp hai bốn năm trăm. Cấp ba một hai nghìn.
Với một gia đình nông thôn, đó là khoản tiền hề nhỏ.
Mẹ liếc một cái: “Năm Yến Tử nghiệp cấp hai, thể Quảng Đông kiếm tiền . Khi đó gánh nặng trong nhà sẽ nhẹ .”
Bà sang khuyên trai, đến khản cả giọng: “Con là con trai, học hành mới tương lai. Cận nặng thế , sức khỏe yếu, chẳng lẽ định trồng ruộng cả đời ?”
“Đến một gánh lúa con còn gánh nổi!”
05
bật dậy: “Không, con . Con học tiếp.”
Những ngày sợ hãi tột độ, đêm nào cũng mơ bán như Anh Tử, đổi lấy năm vạn tệ gả vội.
Giằng co mấy hôm, cuối cùng trai học trường tin học.
Khi đó máy tính đang thịnh hành, quảng cáo của các trường tin học rầm rộ khắp nơi.
Học phí đắt. Tối gom đủ tiền đóng học cho , với : “Chúng , nếu con thi đỗ trường Một thì đừng học nữa.”
Lên lớp Chín, phân lớp trọng điểm, việc học căng thẳng.
Dù , mỗi ngày tan học vẫn nấu cơm tối cho cả nhà.
Em gái học lớp Sáu tiểu học, tan học là chạy khắp làng chơi.
với bố bao nhiêu rằng nó cũng thể nấu cơm, nhưng luôn bảo nó ngốc, học nổi.
ai sinh nấu ?
Sau cãi một trận trò với em, nó mới chịu phụ một tay.
Đó là một năm cố gắng hết sức, cũng là một năm đầy dằn vặt.
Trường chỉ hai mươi suất dự thi trường Một, là một trong đó.
Thầy cô dẫn chúng lên huyện thi. Đến buổi cuối cùng, phát đề xong đột nhiên chảy m.á.u mũi.
Không cầm .
Giám thị hoảng hốt, bảo nên khám.
xin cô một cuộn giấy, nhét kín hai lỗ mũi, hết đến khác. Trên bàn chất cao những cục giấy thấm m.á.u. cứ thế xong bài.
Tháng chờ điểm thi trôi qua trong thấp thỏm. Rất nhiều đến tìm bố .
Họ hỏi đưa Quảng Đông công nhân .
Khi nhà máy thường là dắt theo.
Bố động lòng, còn nhất quyết chờ kết quả thi.
Mấy bà mấy cô trong làng cợt: “Con gái cũng lấy chồng, học lắm gì.”
“Học trường Một tốn tiền lắm, ba năm cấp ba xong chắc bố mày lột cả da. Thà sớm kiếm tiền xây nhà mới.”
“ đó, học trường Một cũng chắc ai cũng đỗ đại học.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/banh-quy-co-nhan-wght/chuong-2.html.]
…
Cuối cùng bố với thím Lưu, nhờ bà đưa .
lóc thế nào cũng vô ích. Sau đó lén gọi điện cho bác cả.
Tối hôm đó bác bắt xe về ngay.
Bác mắng bố : “Làm cha giữ lời. Ban đầu hứa với Yến Tử, chỉ cần con bé đỗ trường Một là cho nó học. Giờ bắt nó .”
“Đừng mắt mà nghĩ ngắn thế!”
Bố nhượng bộ.
Mẹ lẩm bẩm: “Hôm thi nó còn chảy m.á.u mũi suốt, chắc gì đỗ. Thôi thì đợi thêm mấy ngày.”
Trong những ngày chờ đợi căng thẳng, cuối cùng điểm thi cũng .
06
Hôm đang gặt lúa ngoài đồng. Em gái kéo giọng oang oang, chạy dọc bờ ruộng: “Chị ơi, cô giáo gọi điện , chị đỗ trường Một !”
“Chị đỗ !”
Nắng mười giờ sáng gay gắt, mà lòng như nở hoa.
bật khỏi thửa ruộng bùn, nước mắt trào , bố đầy mong đợi.
Mẹ lẩm bẩm: “Giá mà là Quân Quân thì mấy.”
Bố lau mồ hôi, vẻ mặt cam tâm: “Đỗ thì học .”
Em gái bên bờ ruộng, thả chân xuống nước quẫy chơi, đầy ngưỡng mộ: “Chị giỏi thật đấy.”
nó: “Sắp lên cấp hai , từ lớp Bảy cố gắng vẫn còn kịp.”
Mẹ cũng : “ đó, San San con cũng cố lên. Chị con học , nếu con thi đỗ, dù bán hết cũng cho con học.”
Em gái hì hì: “Con thích học , con về nấu cơm đây.”
Nó dậy, chạy biến.
Trên đường về nhà, chúc mừng, cũng mát.
Thím Lưu đáng ghét nhất, bảo bố nuôi con gái ăn học là lợi cho nhà khác, đáng.
Có tiền thì dồn cho con trai.
Bố chao đảo. May mà tối đó bác cả gọi điện mắng thêm một trận, chuyện học mới quyết.
Gặt xong vụ lúa, bác gái gọi lên huyện phụ giúp.
Khi công ty dệt bông lanh nơi bác phá sản, bác gái cho nghỉ việc.
Thế là bác mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ gần chợ lớn, bán dầu muối xì dầu dấm, vị trí nên ăn .
giúp bác trông quán.
Mới đầu bác còn chê .
Chê mặc rách rưới, chê chấy, chê bố việc tính toán.
tính nhẩm nhanh, chăm chỉ, còn thể kèm em họ học bài, chẳng bao lâu bác cũng dần chấp nhận .
Mùa hè năm , trải qua nhiều “ đầu tiên” của đời .
Lần đầu ăn mì ly và kem hộp.
Lần đầu nửa quả dưa hấu thuộc về riêng .
Lần đầu mặc quần áo mới tinh.
Đó là cao điểm mùa nóng, ngày nào cũng nuôi tôm mang tôm hùm đất đến bán.
Hai tệ một cân, con nào con nấy to đùng.
Bác gái mỗi mua mười, hai mươi tệ. chiếc ghế nhỏ, cọ rửa suốt cả buổi chiều.
Tối đóng cửa tiệm, bác gái chế biến tôm. Nhà bác ba cộng thêm , đôi khi còn mấy hàng xóm sang ăn ké.
Đêm hè oi bức, gió thổi qua mặt vẫn còn hầm hập nóng.
Bác cả thích uống bia tươi. Lúc vui, bác cũng rót cho và em họ nửa cốc: “Nào, hai đứa cũng nếm thử .”
Đôi khi nghĩ, giá mà là con gái của bác thì bao.
Mùa hè trôi qua nhanh. Trước ngày nhập học, bác gái đưa một trăm tệ, bảo em họ dẫn mua giày.
Khi thị trấn nhỏ cửa hàng chuyên bán Xtep, Anta.
nghèo khó và mặc cảm như khắc xương tủy. Dù cầm tiền trong tay, cũng dám bước .
Cuối cùng khu chợ ngầm, mua đôi giày thể thao xanh trắng giá hai mươi tệ.
Tám mươi tệ còn trả cho bác gái.
Hôm bố lên.
Ông kéo sang một bên, cau mày: “Con cho nhà bác hơn tháng , họ trả công cho con ?”
“Bác gái mua cho con quần áo, giày dép, còn cho con ăn nhiều thứ ngon.”
Mặt bố càng nhăn : “Mấy thứ đó ích gì? Học phí của con còn thiếu một nghìn, bố xoay mãi . Con vay bác gái .”