BÁNH QUY CÓ NHÂN - Chương 1.
Cập nhật lúc: 2026-02-21 05:31:14
Lượt xem: 58
01
kém trai bốn tuổi. Lúc sinh , ở quê việc kiểm tra sinh đẻ gắt gao.
Hai năm , mang thai. Khi phong trào siết c.h.ặ.t.
Chủ nhiệm hội phụ nữ và bí thư thôn tới tận nhà khuyên nhủ:
“Đã đủ nếp đủ tẻ , đừng sinh nữa.”
Mẹ gượng: “Vẫn thêm một đứa con trai, Quân Quân chuyện gì còn em đỡ đần.”
Chủ nhiệm hội phụ nữ mãi thôi, giả vờ gật đầu xuôi theo.
hôm bà trốn .
Sáu tháng , sinh em gái, đưa thắt ống dẫn trứng.
Nếu đặt vòng tránh thai, lẽ sớm muộn gì cũng sẽ thêm một em trai.
từng nghĩ, và em gái đều là con gái, chắc sẽ nhận tình thương như .
thực tế .
Em là út, mà con út bao giờ cũng cưng chiều hơn.
Hồi nhỏ đ.á.n.h với , luôn : “Nó là con trai, con đ.á.n.h thì đừng đ.á.n.h.”
cãi với em, bảo: “Nó nhỏ hơn con, con bắt nạt em?”
Nhà nuôi nhiều gà đẻ trứng. Mẹ luộc trứng xong, dùng đũa rạch đôi.
Một nửa cho , phần còn múc hơn nửa cho em, chút lắng đáy bát mới tới lượt .
“Yến Tử , cái trộn cơm ngon nhất, tinh hoa đều ở đáy bát.”
Sau đó lên tiểu học.
Ban ngày bố thuê, em gái do bà nội trông giúp.
Trường tiểu học cho về nhà ăn trưa, nấu cơm rang cho .
Bếp ở quê cao, lên ghế mới với cán chảo.
Mỗi rang cơm trứng, đập bốn quả.
và mỗi hai quả, công bằng.
Trẻ con thường mong Tết nhất nhất, nhưng thì mấy háo hức.
Vì luôn mặc quần áo cũ của . Họ hàng cho tiền mừng tuổi mua đồ mới, hoặc đưa cho là con trai, hoặc cho em là út.
Tóm phần .
Rằm tháng Tám, họ hàng mang bánh trung thu tới.
Loại nhân sen trứng muối ngon nhất, ôm trọn.
Em cầm chiếc bánh ngũ nhân, gặm sạch lớp vỏ ngoài, chỉ chừa phần nhân lổn nhổn bên trong.
Mẹ đưa phần nhân màu sắc kỳ quái cho :
“Ăn , nhân mới ngon, em con để hết cho con đó.”
lắc đầu.
Mẹ cau mày mắng: “Đồ ngon thế còn kén cá chọn canh.”
Sau lúc cho lợn ăn, mới thấy mấy cục nhân bánh lẫn trong máng cám.
Đồ ngon như , tự ăn?
Bố việc vất vả, gần như quanh năm nghỉ.
Cuối tuần giặt quần áo cho cả nhà.
Đồ của họ dày và nặng, thấm nước vắt cũng nổi.
Trời còn sáng, mặt ao phủ đầy sương mù.
Nhìn xa cứ như một hồ nước ấm, nhưng thực nước lạnh buốt đến tê .
Khi từng ảo giác, như thể giữa đất trời chỉ còn lẻ loi.
02
Cuối cùng tiếng ông lão dậy sớm dắt bò kéo khỏi màn sương: “Yến Tử đúng là con bé hiểu chuyện.”
Lúc lạc trong những lời khen nối tiếp , cho đến khi lớn thêm chút nữa mới bắt đầu tự hỏi: vì là ?
Vì trai lớn hơn mấy tuổi thể ngủ đến tận trưa?
Vì khen hiểu chuyện mãi mãi chỉ là những cô bé trong làng?
Mơ mơ hồ hồ, cứ thế mà lớn lên.
Anh hơn bốn khóa. Năm thi cấp ba, đang học lớp Năm.
Mẹ học hết tiểu học, chịu đủ thiệt thòi vì thiếu chữ.
Vì thế chuyện học của bà luôn dốc sức. Dù , vẫn đỗ trường cấp ba trong thành phố.
Mẹ lấy chồng xa quê, tính tự trọng cao và nhạy cảm.
Bà thường họ hàng thành phố xem thường nhà , quan hệ với bác cả, cô chú cũng chẳng thiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/banh-quy-co-nhan-wght/chuong-1.html.]
đó bà vẫn hạ nhờ bác cả giúp đỡ. Cuối cùng bác lo liệu, đưa học trường Ba.
Trường Ba ở huyện mà ở một thị trấn khác.
Có kết quả , lẩm bẩm: “Sao xin cho Quân Quân trường ở huyện? Sợ cuối tuần nó qua ăn cơm nhà họ ?”
Tâm trạng bà , liền an ủi: “Mẹ, con nhất định sẽ thi đỗ trường Một.”
Mẹ liếc , giọng trầm xuống: “Con đỗ thì ích gì, con con.”
Những lời còn nghẹn nơi cổ họng.
Từ nhỏ đến lớn, họ từng hỏi han thành tích của , cũng kèm bài.
Chỉ cái gì cũng , đỡ lo hơn .
Thì .
Là vì họ chẳng để tâm.
Hết kỳ nghỉ hè, lên lớp Sáu.
Vì văn khá, phát âm phổ thông cũng , chọn lên huyện tham gia thi diễn cảm.
Bố bận kiếm tiền, chỉ đưa năm tệ.
Cuộc thi kéo dài cả ngày, thi buổi chiều.
Giờ nghỉ trưa, các phụ khác đều dẫn con ngoài ăn uống thịnh soạn. Cô giáo kéo tay : “Đi, chúng xuống căn-tin ăn.”
Vừa tới cửa, bác cả tất tả chạy đến, còn vương bụi đường. “Yến Tử, bác dẫn con ngoài ăn.”
Vì luôn họ hàng , nên chút e dè với bác.
rụt rè lưng bác. Bác đưa ăn cơm niêu.
Bác chan nước sốt cho đều, trộn cơm giúp , còn mua thêm một chai nước cam ga.
Ăn xong bác về ngay, đợi thi xong mới bật dậy vỗ tay thật to.
Xuống khỏi sân khấu, bác khen ngớt.
lúng túng chẳng gì, bác xoa đầu : “Yến Tử, cố gắng học hành. Có học sẽ ích.”
“Hồi đó bác là đầu tiên trong làng học hết cấp hai. Vì bác mới lên thành phố việc, phân nhà, cưới vợ thành phố.”
“Con thông minh hơn con. Con gái cũng nỗ lực.”
03
Những lời , nay từng ai với .
Lúc chia tay, bác đưa mười tệ.
Bác dặn dặn đừng để , càng để bác gái .
Về nhà, hớn hở kể với chuyện bác cả tới thăm, dẫn ăn cơm niêu.
Mẹ thản nhiên: “Sao dẫn con về nhà? Chắc bác gái con chê con bẩn.”
Như hắt một gáo nước lạnh mặt, tỉnh hẳn.
siết c.h.ặ.t tờ mười tệ trong túi, cuối cùng đưa cho .
Cũng từ năm đó, mỗi dịp Tết, bác cả đều gọi riêng một góc, lén đưa tiền mừng tuổi.
Đó là phần chỉ dành cho .
Cuộc thi diễn cảm đạt giải Nhì. Giấy khen dán tường hơn một năm.
Sau lúc dọn dẹp, vô tình rơi xuống.
Số phận của nó cũng như những tấm giấy khen , đem nhóm bếp.
Cấp hai học ở xã.
Khi nhà còn trồng lúa. Mỗi dịp hè gặt cấy , em gái thì .
Có đến kỳ, đau đến tái mặt, xin cho ở nhà nghỉ.
Mặt sa sầm, trợn mắt: “Có mỗi con là yếu đuối.”
Một lúc bố tới, mắng thương cha vất vả.
Cuối cùng vẫn đồng, chân trần lội xuống ruộng, nước và bùn ngập tới mắt cá.
Lời trách móc lười biếng, bộ tịch của họ như trống dồn bên tai. Cơn choáng váng và đau đớn gần như xé rách .
Vì bón phân, nhiều con cá chạch chịu nổi. Nhìn cũng thấy những bụng trắng lật ngửa.
Khoảnh khắc , thậm chí còn ghen tị với chúng, vì còn cảm giác gì.
Thời gian vui nhất mỗi ngày là lúc ở trường.
một bạn tên Anh Tử.
Cô học muộn, lớn hơn vài tuổi. Mẹ mất sớm, giờ sống cùng bố và kế.
Mẹ kế đối xử với cô tệ. Cơm trưa mang đến trường thường thiu.
Chúng sân trường chia phần ăn của . Ánh mắt cô đầy ước vọng:
“Tớ nhất định học thật giỏi, rời khỏi nơi , bay thật xa, bao giờ .”
hè năm lớp Tám, lên trường lấy bảng điểm, đợi mãi thấy cô .
hỏi một bạn cùng làng với cô , đó ấp úng : hôm nay Anh T.ử lấy chồng.