Bạn Trai Cũ Mất Trí Nhớ - 1

Cập nhật lúc: 2026-02-06 08:56:08
Lượt xem: 52

 

 

Thư Sách

 

1.

thừa nhận, chuyện chia tay với Thẩm Tư Ngôn năm đó, quả thực t.ử tế cho lắm.

Lúc , vượt ngàn dặm xa xôi bay từ bên Thái Bình Dương về để cùng đón sinh nhật. Khi quần áo cả hai trút bỏ gần hết, bầu khí ái nóng bỏng đến mức sắp bốc cháy, thì ... buột miệng gọi tên một đàn ông khác.

Thẩm Tư Ngôn vốn là đóa hoa cao lãnh từng cúi đầu ai, đến cũng vây quanh, tung hô như sáng. Có lẽ đây là sự sỉ nhục lớn nhất mà chịu đựng từ nhỏ đến lớn.

Ngay lập tức, khuôn mặt trai của đỏ lựng lên như gan heo vì tức giận. Hắn thậm chí còn chẳng buồn mặc đồ lót, vớ vội cái quần dài tròng lao thẳng khỏi cửa nhà .

Cảm giác như nếu ở thêm một giây nữa, sẽ kìm mà cầm d.a.o "xử" mất.

Còn về tìm tính sổ thì rõ. Bởi vì ngay khi gửi cho một tin nhắn lời chia tay, lập tức đổi điện thoại, thủ tục thôi học và cắt đứt liên lạc với bạn bè cũ.

2.

Tốt nghiệp xong, thành phố S, xui xẻo thế nào đụng trúng đợt khủng hoảng tài chính. CV rải nhiều như muối bỏ biển, chẳng chút tăm phản hồi.

Nằm nhà chờ việc gần nửa năm, đủ nghề tay trái để nuôi sống bản và gia đình. Cô bạn Kiều Nghe Hạ còn đặt cho cái biệt danh hoành tráng: "Lê · pha cà phê · thu ngân · cái gì cũng · Nữ siêu nhân · Dạng".

Gần đây, khó khăn lắm mới tìm một công ty ưng ý về mặt. Đây là một công ty phát triển game lên sàn chứng khoán, mở chi nhánh tại thành phố S.

Không sai, là một nữ lập trình viên vinh quang (tạm thời hói đầu).

đúng là đời như mơ, tình như thơ. Khi đạp chiếc xe đạp công cộng từ khu trọ ngoại thành đến ga tàu điện ngầm, chuyển qua ba tuyến tàu mới lết đến công ty, thì phát hiện một sự thật động trời:

Sếp mới của , là bạn trai cũ 4 năm gặp – Thẩm Tư Ngôn.

Khoảnh khắc thấy Thẩm Tư Ngôn, ý nghĩ duy nhất trong đầu là: Cái "Kế hoạch phú bà: 3 năm tích lũy 1 tỷ" mà trằn trọc tính toán cả đêm qua, tám phần mười là toang .

Cay thật! Đây là cái nghiệt duyên đáng c.h.ế.t gì thế !

"Lê Dạng, Lê Dạng!"

"Hả? Sư phụ gọi em ạ?" Người gọi là Tiết Hạo Dương, tiền bối phụ trách hướng dẫn .

"Em nghĩ gì mà nhập thần thế? Gọi mấy thưa. Thẩm tổng gọi chúng họp kìa."

ôm chiếc laptop mới nhận còn nóng hổi, về phía phòng họp lẩm bẩm: "Xong , xong . Thẩm Tư Ngôn chắc hẹp hòi đến mức đuổi việc ngay lập tức nhỉ? Nếu dám vô duyên vô cớ đuổi việc, nhất định sẽ kiện tòa!"

Bốn năm gặp, Thẩm Tư Ngôn vẫn giữ cái dáng vẻ đạo mạo... nhầm, dáng vẻ nhân trung long phượng, tinh xã hội như xưa.

May mà hôm nay là ngày đầu nên trang điểm nhẹ, còn diện cả váy vóc xinh xẻo. Tuy đạp xe đổ chút mồ hôi trôi bớt phấn, nhưng cái nền vẫn còn , đến mức thua quá t.h.ả.m hại mặt yêu cũ.

điều bất ngờ là Thẩm Tư Ngôn gọi chúng chỉ để thảo luận công việc thật.

Trong suốt cuộc họp, dù cố gắng lảng tránh, nhưng vẫn vài bốn mắt chạm . Ánh mắt ... hình dung thế nào nhỉ? Chính là kiểu trong sự phớt lờ một chút ghét bỏ, trong sự ghét bỏ pha lẫn chút bất lực.

dám, cũng dây dưa tình cảm gì với Thẩm Tư Ngôn nữa, nhưng bát cơm mới bưng lên, còn kịp ăn miếng nào. Thật sự luyến tiếc buông tay.

Thôi thì đành trơ mặt lấy lòng .

Tan họp, lấy cớ nán cuối cùng, lén lút kéo tay áo Thẩm Tư Ngôn, hạ giọng thì thầm với cái ngữ khí như đặc vụ ngầm: "Thẩm Tư Ngôn, chờ chút, chúng chuyện ."

tưởng tượng 100 câu trả lời mà thể . ném cho đáp án thứ 101.

Hắn học theo bộ dạng của , hạ thấp giọng xuống, và câu đầu tiên ngày gặp là:

"Chúng ... quen ?"

Câu thứ hai là:

"Trên mắt cô dính cái gì kìa."

Nói xong, thản nhiên giúp gỡ xuống miếng kích mí mà dậy từ tờ mờ sáng, hì hục nửa tiếng đồng hồ mới dán xong.

3.

Có lẽ vì cuộc gặp gỡ với Thẩm Tư Ngôn quá đột ngột nên tối đó ngủ yên, mơ màng thế nào thấy .

Trong mơ, chỉ tay mặt mắng: "Lê Dạng, cái đồ phụ nữ lẳng lơ, núi trông núi nọ, trừ lương cô!"

sợ quá quỳ xuống ôm đùi lóc: "Anh thể đ.á.n.h em, mắng em, nhưng ơn đừng trừ lương em mà! Gâu! Gâu!"

May mà đuôi, nếu lúc đó chắc nó vẫy tít mù tạo thành bão cấp 5 .

chính cái bộ dạng "cẩu nô tài" của dọa cho tỉnh giấc.

Ngoài cửa tiếng gõ, cứ tưởng là Kiều Nghe Hạ, vì ngoài nó chẳng ai địa chỉ của . Mở cửa , đập mắt là Thẩm Tư Ngôn – mắng xối xả trong mơ – đang kéo vali lù lù ở đó.

Hắn từ xuống một lượt mất tự nhiên dời mắt chỗ khác.

cúi đầu xuống, lúc mới hoảng hồn nhận chỉ đang mặc độc cái áo hai dây và quần đùi ngủ, đến nội y còn kịp mặc.

hét lên một tiếng thất thanh lao tọt phòng ngủ đồ.

Khi ăn mặc chỉnh tề phòng khách, Thẩm Tư Ngôn chễm chệ ghế sofa nhà như ông tướng, vẻ mặt đầy soi mói: "Sofa nhỏ quá, còn cứng, mai đổi cái khác ."

"Đây là nhà ! Sofa cứng mềm liên quan gì đến ? Với , địa chỉ nhà ?"

"Từ hôm nay sẽ dọn đến đây ở, cô xem liên quan ?"

sợ đến mức suýt sặc nước miếng: "Thẩm Tư Ngôn, uống nhầm t.h.u.ố.c ? Anh bảo mất trí nhớ... nhớ là ai mà?"

" hỏi bạn bè , họ bảo cô là bạn gái cũ của . Bác sĩ tâm lý cũng khuyên nên tiếp xúc nhiều với cũ, như thế sẽ giúp khôi phục trí nhớ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ban-trai-cu-mat-tri-nho/1.html.]

mà... giúp khôi phục trí nhớ !

"Không ! Thẩm Tư Ngôn, đúng là chúng từng hẹn hò, nhưng chia tay mấy năm . Hơn nữa là con gái độc , tự dưng sống chung với thì thể thống gì? Anh là đàn ông ngại, nhưng còn cần giữ danh tiếng. đồng ý, kiên quyết !"

"Mỗi tháng trả cô 10 triệu tiền thuê nhà."

"Đây là vấn đề tiền nong." Lập trường của vững vàng.

"50 triệu. Nếu nhớ gì, thưởng thêm 100 triệu nữa."

l.i.ế.m môi, nuốt nước bọt cái 'ực': "... Chuyện ... thật cũng vì tiền , chủ yếu là... giúp chữa bệnh."

Thế là, ngay đêm hôm đó, Thẩm Tư Ngôn chính thức đóng đô tại sofa nhà .

Bị Thẩm Tư Ngôn giày vò như , cả đêm chập chờn ngủ . Ngày hôm chuông báo thức dựng dậy, lúc bò khỏi phòng, phát hiện xong bữa sáng.

Khoảnh khắc , cứ ngỡ như chúng những ngày tháng còn yêu .

Ngày xưa Thẩm Tư Ngôn học đại học ở Mỹ, nhưng hễ thời gian là bay về nước thăm . Lúc đó bận tối mắt tối mũi, ngoài học còn gia sư hai nơi, chẳng mấy thời gian bên . Vì thế ban ngày Thẩm Tư Ngôn ru rú trong cái căn hộ nhỏ thuê. Chờ về.

Hắn cũng học nấu ăn từ dạo đó. Lần đầu tiên bếp, khói um lên tưởng chờ lâu quá nên hóa điên đốt nhà chứ.

Những ngón tay thon dài của Thẩm Tư Ngôn quơ quơ mặt : "Nghĩ gì thế? Không hợp khẩu vị ?"

ăn một miếng cơm chiên trứng, nghi ngờ : "Thẩm Tư Ngôn, thật sự nhớ gì hả? Tay nghề nấu ăn vẫn y hệt ngày xưa, lừa đúng ?"

"Cô nghĩ xem lừa cô gì? cái gì?"

Cũng đúng, Thẩm Tư Ngôn là kẻ kiêu ngạo từ trong xương tủy. Nếu mất trí nhớ, chắc hận đến tận xương tủy, thể bình thản sống chung một mái nhà với như thế .

Chẳng lẽ... ?

kể suy đoán cho Kiều Nghe Hạ, nó tặng một cái xem thường to đùng: "Dương Dương , mày tỉnh táo chút . Năm đó mày quất ngựa truy phong, Thẩm Tư Ngôn tìm mày lật tung cả cái thành phố S lên. Bây giờ bóp c.h.ế.t mày là may phước ba đời !"

"Vậy ... là mất trí nhớ thật?"

"... Hoặc là mất trí nhớ, hoặc là trả thù mày. Nếu là vế thì còn đỡ, chứ nếu là vế thì mày cẩn thận cái mạng nhỏ đấy."

Ngưng một chút, Nghe Hạ vỗ trán: "Mà khoan, Dương Dương, kèo cướp tiền cướp sắc thì mày đều lãi to mà, lỗ !"

Nói... cũng lý nhỉ.

4.

Sống chung với Thẩm Tư Ngôn cũng cái lợi, đội nắng đạp xe nữa mà ké xe của đến trạm tàu điện ngầm. (Hắn còn t.h.ả.m hơn , từ nhà trọ của đến công ty hơn 20km, với cái giao thông của thành phố S thì khi lết xác đến công ty cũng hơn 10 giờ sáng).

Trong giờ việc, điện thoại thì thấy lời mời kết bạn từ . Bao nhiêu năm , vẫn đổi avatar WeChat.

ấn chấp nhận, lập tức nhắn tới:

"Cô cân nhắc chuyện chuyển nhà ?"

"Không."

cứ tưởng Thẩm Tư Ngôn sẽ thuyết phục tiếp, ai ngờ im bặt, chuẩn cả bụng văn mẫu để từ chối mà đất dụng võ.

Đến lúc tan về nhà, cứ ngỡ nhầm cửa. Hầu như bộ nội thất trong nhà mới !

Thẩm Tư Ngôn về nhà lúc hơn 8 giờ tối. Hắn mắc bệnh sạch sẽ, về đến nơi là đồ tắm rửa ngay. Hắn phòng, lẽo đẽo theo lải nhải:

"Anh đổi sofa thì đổi, mắc mớ gì đổi cả giường của ? lạ giường mà, với phòng bé tẹo, ..."

cứng họng. Không thêm lời nào nữa.

Bởi vì Thẩm Tư Ngôn bắt đầu cởi đồ.

Hắn nới lỏng cà vạt, cởi áo sơ mi đành, đằng còn thò tay tháo thắt lưng...

những đường cơ bắp săn chắc cánh tay , cơ bụng, nhân ngư tuyến (V-cut) hiện rõ mồn một. cảm giác nước miếng của đang chảy một cách mất liêm sỉ.

Bỗng, một chiếc áo sơ mi mang theo mùi hương gỗ thoang thoảng trùm thẳng lên đầu , che kín mít tầm .

Mùi hương ... nhớ. Là Byredo Super Cedar.

Món quà đầu tiên mua tặng Thẩm Tư Ngôn bằng tiền thêm chính là chai nước hoa . Hồi đó thêm ở trung tâm thương mại, ngửi thấy mùi , sự thanh lãnh pha lẫn chút ấm áp dịu dàng nhớ đến ngay lập tức. c.ắ.n răng dám mua cho , nhưng vì quá thích hợp với , c.ắ.n răng nữa, tiêu gần hết tháng lương thêm để mua tặng .

Không ngờ đến giờ vẫn dùng mùi hương .

"Lê Dạng, cô con gái đấy? Có hổ hả?"

"Xì ~ Nhìn tí thì ? Keo kiệt."

Thẩm Tư Ngôn giật chiếc áo đầu xuống, nhếch mép: "Cô chắc chắn ?"

Ánh mắt vô thức trượt theo tay xuống . Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng đang đặt ở thắt lưng, và thấy sắp kéo khóa quần xuống thật.

"Đồ biến thái! Không thủ nam đức!"

đỡ nổi nữa, đẩy mạnh Thẩm Tư Ngôn ngã xuống giường ba chân bốn cẳng chạy biến ngoài.

Tuy về nhà là bạn cùng phòng, nhưng ở công ty, Thẩm Tư Ngôn vẫn là đóa hoa cao lãnh mà phàm chỉ thể từ xa. Thân phận tép riu như chẳng mấy khi cơ hội gặp mặt .

Sau khi , công ty thêm một thực tập sinh mới tên là Chu Xán Dương. Người cũng như tên, nhóc trai tỏa nắng, lên rạng rỡ vô cùng. Nhìn , nhớ đến em trai Lê Duệ của nên thường ưu ái giúp đỡ vài phần.

Cậu nhóc cũng tìm .

"Chị Dạng Dạng, mấy nay em phiền chị quá. Hay tối nay em mời chị ăn cơm nhé?"

"Thôi cần , chị cũng giúp gì nhiều . Với em còn là sinh viên, bắt em mời ."

(Còn tiếp...)

 

Loading...