Bạn Thân Xuyên Sách Đến Năm 70! Gả Cho Thao Hán! Chúng Ta Cùng Ly Hôn - Chương 249: Vừa Ăn Cướp Vừa La Làng, Cả Thôn Phỉ Nhổ
Cập nhật lúc: 2026-01-07 15:23:21
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cha Dương Xuyên T.ử đau lòng vô cùng: "Con trai , cha sẽ đòi công đạo cho con."
Lục Đào mà trợn trắng mắt: "Trong nhà gương thì đái mà soi, con trai ông bà ngay cả Lục lão đại nhất nhà họ Lục cũng bằng, quyến rũ nó?"
"Ăn nấm trúng độc ? Sinh ảo giác như ."
"Ông còn đòi công đạo cho nó, nhất vẫn nên cầu xin Thẩm Vũ nhiều , chuyện giải quyết riêng thì còn , qua công quyền một chốc một lát gặp con trai ông !"
"Cẩn thận Lục Huyền về, nhà các một cũng tha."
Lục Đào cũng đang sầu não Lục Huyền về với thế nào.
Đêm khuya, xe lớn chạy đường, Lục Huyền cảm thấy trong lòng từng trận khó chịu, dứt khoát giao vô lăng cho chạy cùng ca với , tự ở ghế phụ, từ trong túi tìm một tấm ảnh.
Ngón tay chạm hai khuôn mặt nhỏ ảnh, cũng vợ ở nhà thế nào , đây vẫn là đầu tiên xa nhà xa như khi kết hôn, Lục Huyền hỏi bên cạnh: "Bác tài Lý, ngày mai chúng thể tìm chỗ điện thoại dừng một chút ."
Bác tài Lý lái xe ngủ dậy : "Sao, nhớ vợ ?"
Lục Huyền : "Trước khi , con gái gọi cha , hai con ở nhà, yên tâm."
Nhìn bản đồ, bác tài Lý : "Được, ngày mai chắc là thành phố , thời gian còn sớm nữa, ngủ một lát , ban ngày đổi ca cho ."
Lục Huyền khẽ đáp một tiếng.
Nhắm mắt thế nào cũng ngủ , trong lòng cứ cảm thấy bất an.
...
*
Cùng với việc Dương Xuyên T.ử bệnh viện, thôn Lão Nhai.
Hứa Nhân sắc mặt Thẩm Vũ: "Đừng sợ, ở đây ngủ với ."
Thẩm Vũ lắc đầu, chuyện xảy , cô bây giờ một chút cũng sợ: "Bây giờ đến đồn công an báo án, đơn vị trực ban chứ?"
Ngược trực ban, cô mới , thời đại cũng là hai mươi bốn giờ đều , chế độ trực ban, ngày thường tiếp nhận đủ loại sự việc, còn phụ trách xuống tuyên truyền.
Bây giờ cánh tay Thẩm Vũ đau nhức, thịt còn đang tự chủ khẽ run rẩy, nhưng đầu óc cực kỳ bình tĩnh.
Hứa Nhân thấy đón Mãn Mãn qua, đoán chừng nhóc con tối nay cũng dọa , lúc Hứa Nhân định bế cô bé, cô bé ôm c.h.ặ.t lấy Thẩm Vũ buông tay.
Thẩm Vũ nhẹ nhàng vỗ lưng cô bé: "Không , bế con bé ."
"Trước khi ngủ còn đang nhớ cha nó, ngủ mấy tiếng tiếng s.ú.n.g dọa tỉnh."
Thím Triệu : "Mẹ đến bên giường gọi hồn cho con bé."
Lục Diệp dắt xe, nhà họ Lục bây giờ hai chiếc xe đạp, một chiếc Hứa Nhân , một chiếc Lục Huyền , đều là xe cũ, mấy đêm khuya về phía huyện thành.
Thẩm Vũ phía , một tay ôm con, xe Hứa Nhân đạp nhanh.
Mấy đến đồn công an lấy khẩu cung, bệnh viện một chuyến, cùng lấy khẩu cung, kéo theo Hứa Nhân cũng bận rộn chuyện .
Mắt thấy công an đều đến , ngay cả Hứa Nhân cũng đồng phục .
Sắc mặt Dương Xuyên T.ử trắng bệch.
Bắt đầu c.ắ.n ngược một cái: "Là con đàn bà lẳng lơ đó quyến rũ ! Là cô quyến rũ , mới !"
Thím Triệu tức giận : "Anh , nó quyến rũ , bảo mang d.a.o đến ?"
Dao cũng sớm dùng vật chứng Hứa Nhân bảo vệ nộp lên .
...
"Cán bộ công an, là cô quyến rũ con trai ! Còn cô , Hứa Nhân, cô và Thẩm Vũ thiết, chắc chắn bao che cho cô !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ban-than-xuyen-sach-den-nam-70-ga-cho-thao-han-chung-ta-cung-ly-hon/chuong-249-vua-an-cuop-vua-la-lang-ca-thon-phi-nho.html.]
"Con trai oan mà!"
Nói còn túm lấy quần áo công an, bộ dạng lăn lộn ăn vạ.
Người đến hỏi chuyện là một nữ công an, nhíu mày: "Có oan uổng chúng tự sẽ điều tra, vô duyên vô cớ đêm khuya xuất hiện ở nhà khác, trèo tường nhà, điểm đều là sai, huống hồ còn mang theo hung khí."
...
Bất kể là ai đ.á.n.h thành đầu heo , Thẩm Vũ, đều sẽ cảm thấy cô sẽ quyến rũ đó, nhưng sự việc cụ thể vẫn điều tra thêm.
Kéo theo Lục Đào và Đại đội trưởng Dương cũng đều tiếp nhận ghi chép.
Một hồi gia tết, gia tết về đến thôn Lão Nhai, trời sáng rõ, Hứa Nhân còn theo dõi chuyện , tiếp tục , Thẩm Vũ xe lão Chu đến trường xin nghỉ .
Đối với chuyện tối qua Trương Tuấn Minh cũng thấy, bộ dạng cô ôm con: "Được, cô về nghỉ ngơi cho , cho cô nghỉ hai ngày."
Thẩm Vũ : "Cảm ơn hiệu trưởng."
Ấn tượng của Trương Tuấn Minh về Thẩm Vũ , xinh , nhưng trong giảng dạy một chút cũng kiêu kỳ, ngày thường việc giao cho cô thành đều , toán học lớp cô dạy, còn hơn trong huyện thành, mỗi cô đề, lớp bốn lớp năm huyện đều dùng của cô.
Trương Tuấn Minh : "Nếu gì cần giúp đỡ, cô cứ ."
Thẩm Vũ nghĩ nghĩ: "Chuyện đoán chừng công an huyện còn cần đến thôn hỏi sự việc cụ thể, thể cũng sẽ đến đơn vị , đến lúc đó công an hỏi đến thì cứ sự thật là , thể sẽ phiền ."
Trương Tuấn Minh cứ sự thật, phẩy tay: "Cái cô cần lo, mau về nghỉ ngơi , tiết của cô tìm dạy cô."
...
Về đến cửa nhà còn vết m.á.u, tối qua ngủ ngon, Mãn Mãn lúc ngủ , cô đặt cô bé lên giường, còn chút bất an một tiếng, Thẩm Vũ vội vàng vỗ vỗ cô bé, gọi Đại Hắc đây.
Trên bộ lông đen, lưng chút vết m.á.u khô, Thẩm Vũ vạch lông nó , phát hiện lưng rạch một đường, dài bằng bàn tay, đoán chừng là dùng lực, sâu, Thẩm Vũ mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc rạch còn c.ắ.n c.h.ặ.t đấy.
Sờ đầu ch.ó của nó: "Nào, ăn cơm thôi."
Trong nhà còn canh gà hầm tối qua, Thẩm Vũ bẻ cho nó cái bánh bao ngâm .
Đại Hắc còn ăn, một cái đầu mèo chen .
"Đợi xử lý xong chuyện , chuyên môn mua ít thịt cho hai đứa."
...
Thẩm Vũ xin thím Triệu ít t.h.u.ố.c bột, bôi t.h.u.ố.c cho nó, mới về ngủ.
Mãn Mãn ngủ yên, Thẩm Vũ ngủ cũng yên, Hứa Nhân kiếp ở nước ngoài đều nhiều "chân lý", nổ s.ú.n.g gánh nặng tâm lý, cô từng đụng thứ đó, tối qua lúc đó, lưng còn con gái cô, đầu óc bình tĩnh đến cực điểm, adrenaline tăng vọt.
Lúc thả lỏng ngủ , trong mơ là những hình ảnh đứt quãng nối liền .
Ban ngày, công an đến.
Danh tiếng Thẩm Vũ trong thôn , đa đều thật chuyện đêm qua.
Sáng sớm Long Ngọc Kiều vui vẻ vì chuyện .
Thẩm Vũ xảy chuyện là nhất, xảy chuyện dọa cô sợ cũng !
Lúc công an hỏi đến cô , do dự vài thôi bảo: "Loại chuyện , ngoài chúng , cô nếu quyến rũ chắc chắn là lặng lẽ ... còn xem đương sự thương thế nào chứ?"
Bà cụ Phùng bĩu môi: "Cậu trong tù mà hỏi, từng kẻ tội ác tày trời cũng đều vô tội đấy? Hỏi nạn nhân, nạn nhân nào nửa đêm nửa hôm xuất hiện ở nhà khác, đồng chí công an, đừng tin cô , cô tự giữ một trăm đồng, cũng hận Thẩm Vũ cái nỗi gì!"
"Đừng thương, một s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t nó cũng là đáng đời!"
Long Ngọc Kiều thấy lời bà cụ Phùng, sắc mặt lắm: "Dù Thẩm Vũ cũng như vẻ bề ngoài ! Các đều biểu hiện giả dối của cô mê hoặc !"