Bạn Thân Xuyên Sách Đến Năm 70! Gả Cho Thao Hán! Chúng Ta Cùng Ly Hôn - Chương 19: Say Rượu
Cập nhật lúc: 2026-01-07 15:01:13
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Vũ mệt lả, chân tay rã rời, đột nhiên thấy tiếng bên tai, chút ngơ ngác.
giày vò dở dang, dường như nếu cô , cứ thế mãi, mắt Thẩm Vũ ngấn lệ: “Em .”
Đột nhiên cô c.ắ.n mạnh vai .
Để bậy.
Lục Huyền thấy cô , mắt tối sầm , càng buông thả hơn.
Đến cuối cùng, Thẩm Vũ ngay cả thở cũng thở.
Cô nhắm mắt chìm giấc ngủ.
Cơn say của Lục Huyền tan biến trong trận vận động thể lực , con gái trắng hồng giường.
Nghĩ đến lúc cô mà tỉnh, sẽ càu nhàu hài lòng với bộ dạng bẩn thỉu bây giờ.
Lục Huyền quần áo ngoài, múc nước mới.
Lau rửa qua loa cho giường.
Nằm bên cạnh, cánh tay dài kéo cô lòng, lúc say cũng buồn ngủ, chăm chú Thẩm Vũ…
Ngủ mà mày vẫn nhíu.
Lục Huyền khỏi nghĩ đến chuyện ở nhà họ Thẩm, về nhà ngoại mà còn xảy chuyện như , những năm đầu, tiểu tổ tông chịu bao nhiêu tủi nhục.
Lúc Thẩm Vũ tỉnh dậy, Lục Huyền đang nghịch tóc cô.
Cô ngơ ngác mở mắt: “Mấy giờ ?”
Trong phòng họ đồng hồ, Lục Huyền kéo rèm cửa ngoài: “Chắc là sắp tan .”
Ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu , thứ đều cảm giác thật, đau nhức, cơ thể và linh hồn như tách rời, mắt trợn to Lục Huyền—
Dường như đang chất vấn lúc phát điên cái gì.
Lục Huyền cũng thấy kiệt tác của , sờ sờ mũi: “Say rượu.”
Thẩm Vũ đá một cái.
Đừng tưởng cô , say rượu còn thể như , căn bản dậy nổi, chỉ là lời dối của đàn ông mà thôi.
Lục Huyền cũng né, mặc cho cô đá n.g.ự.c .
Chăn mỏng cũng rơi xuống trong lúc hai cử động, Thẩm Vũ thể , theo chăn mỏng trượt xuống, Lục Huyền cũng khá hơn là bao, vai còn hằn rõ vết răng của cô, chỉ , còn vết móng tay.
Thẩm Vũ liếc một cái.
“Thôi, huề.”
“Đi lấy quần áo cho em, em nấu cơm.”
Lục Huyền xuống giường lấy quần áo cho cô, hầu hạ cô mặc xong, trời bên ngoài: “Anh ngoài một lát.”
Trời sắp tối , Thẩm Vũ mặc chiếc áo sơ mi cao cổ đó.
Lúc cô ngoài.
Những khác cũng lượt tan , cá và bánh bao là do nhà Hứa Nhân cho, khóe miệng Lục lão thái vui đến mức bay ngoài.
Hai ngày còn ưa Hứa Nhân, lúc thế nào cũng thấy .
Long Ngọc Kiều lẩm bẩm bên cạnh bà lão: “Hôm nay chị dâu ba và chị dâu tư cùng về nhà ngoại.”
Giọng cô cao, chỉ Lục lão thái cạnh thấy.
Bà đầu Thẩm Vũ: “Con dâu ba, con mang về những gì?”
Thẩm Vũ tuy thấy Long Ngọc Kiều gì, nhưng trong sách quả thật tình tiết , Lục lão thái cô khiêu khích, Thẩm Vũ mang gì về, liền nổi giận với Thẩm Vũ.
Nhìn thế nào Thẩm Vũ cũng mắt.
Thẩm Vũ nhún vai: “Chẳng mang gì cả, con còn định để mang cho bà một con gà và một cái chân giò.”
Lục lão thái yêu cầu như , mắt trợn to, gà và chân giò, nhà bà còn ăn!
Lại con cá đang bơi lội trong nước.
Bà giọng mỉa mai: “Đều là gả con gái, nhà, thương con gái, nhà thì…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ban-than-xuyen-sach-den-nam-70-ga-cho-thao-han-chung-ta-cung-ly-hon/chuong-19-say-ruou.html.]
Những lời đối với nguyên chủ quả thật chút sát thương, khi khiêu khích như , cô càng ghen tị với Hứa Nhân, nhưng đối với Thẩm Vũ, vô dụng, cô để dấu vết đưa mắt cho Hứa Nhân.
Hứa Nhân Lục lão thái: “Cũng cho các ăn, các vui cái gì?”
Đột nhiên thấy tiếng của Hứa Nhân, khuôn mặt như hoa cúc của Lục lão thái còn kịp điều chỉnh: “Gì cơ?”
Hứa Nhân cao giọng: “Đây là cố tình chuẩn cho , cho khác ăn, các vui cái gì?”
Lần giọng cô đủ cao, ai thấy.
Nụ mặt Lục lão thái cũng biến mất.
Hứa Nhân vốn cũng quan tâm đến ánh mắt của khác, xách con cá đó đưa cho Thẩm Vũ: “Cô nấu ăn ngon, nếu cô nấu cho , thể cho cô ăn nửa con, cô nấu ?”
“Có cá ăn mà nấu là đồ ngốc ? Nấu!” Nói xong Thẩm Vũ giật lấy một con cá.
Hai nhanh ch.óng kéo giãn cách, vẻ mặt ghét bỏ .
Thẩm Vũ xách cá với xung quanh: “Xem nắm vững một kỹ năng là chuyện , ngay cả kẻ thù cũng tìm đến.”
Lục lão thái khuôn mặt trắng hồng của Thẩm Vũ, cảm thấy nụ của cô ch.ói mắt.
Lục Huyền , thấy đang vây quanh vợ , còn tưởng đang khó vợ , liền nhanh ch.óng bước .
Tay còn xách một con gà rừng.
Chen thấy vợ tươi, thấy sắc mặt tái mét.
Lục lão thái thấy đến, cơn giận trút lên : “Con chiều về , ?”
Đi ?
Lục Huyền nghĩ đến sự hoang đường buổi chiều.
Điều tự nhiên thể , giơ con gà rừng trong tay: “Lão tứ từ nhà thông gia mang cá về, sợ vợ vui, bắt một con gà rừng.”
Lục lão thái lời con trai , cảm thấy thấy gà rừng cũng vui nữa.
Thẩm Vũ con gà rừng, Lục Huyền.
Đây là sợ cô bắt nạt nên bắt?
Anh dường như thật sự đang thực hiện lời đó.
Thẩm Vũ Hứa Nhân, kiêu ngạo hất cằm: “Cô ăn gà, bữa cơm hôm nay chúng cùng nấu.”
Hứa Nhân: “Nấu thì nấu!”
Thẩm Vũ đầu Lục lão thái: “Mẹ, nếu cả nhà đều ăn thịt, gia vị, rau củ hôm nay, để con dùng.”
“Mọi việc cả ngày, cũng mệt , mấy đứa chúng con về nhà ngoại việc, nấu cho một bữa ngon, ăn thoải mái hơn.” Lời là Thẩm Vũ với .
Lần cần Thẩm Vũ .
Những khác đều đồng loạt Lục lão thái, náo nhiệt nhất là trẻ con.
“Bà! Bà đồng ý với thím ba .”
“Bà!”
…
Người bình tĩnh nhất, cảm thấy nên quan tâm đến chuyện nấu cơm là đàn ông trong nhà, cũng khỏi Lục lão thái, ngày thường chỉ khoai tây xào, cô vợ ba xào khác hẳn khác, đến thịt cá, như ăn Tết.
Làm việc cả ngày, ai mà ăn ngon.
Nghĩ thôi thèm.
Lục lão thái đến mức còn cách nào, rõ ràng cô vợ ba , tính tình tệ, bây giờ về phía cô.
Bà lấy chìa khóa tủ từ trong túi , khi đưa còn quên dặn dò: “Ăn ít thôi! Dầu cũng dùng ít thôi.”
Thẩm Vũ lấy chìa khóa, đưa gà cho Lục Huyền bảo xử lý, một lúc Lục Diệp cũng xách cá xổm bên cạnh ba xử lý cá.
Ngay cả trẻ con, cũng giúp Thẩm Vũ rửa rau, bóc tỏi.
Ai cũng vui.
Trong bếp, Thẩm Vũ mở chiếc tủ mà ngày thường Lục lão thái quý nhất, bên trong đường trắng đường đỏ, ớt khô, hoa hồi, còn một ít đậu nành đậu xanh, bột mì trắng, bột ngô và bột cao lương, rõ ràng đây là tài sản quan trọng nhất của nhà họ Thẩm…
Hứa Nhân hứng thú với những thứ , ngược hứng thú với chiếc áo sơ mi cao cổ Thẩm Vũ mặc tối nay, cô khoanh tay vòng quanh Thẩm Vũ, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc, liếc ngoài thấy ai chú ý, liền giật cúc áo sơ mi của Thẩm Vũ—