Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh dậy, bước vòng qua bàn việc, bàn tay to lớn bao bọc lấy khuôn mặt xanh xao vì thiếu ngủ của cô, ngón cái vuốt nhẹ lên gò má.
"Thanh gươm em mài sắc lắm. Bây giờ, là đưa em về gặp nữa, mà là đang đưa một vị 'cứu tinh' về để họ cảm ơn vì em xuất hiện.”
Nhìn đôi mắt hằn lên những tia mệt mỏi nhưng vẫn cố chấp bừng sáng của Lê Dao, Tạ Chính để cô thêm câu nào về dự án nữa.
Anh dứt khoát gấp tập hồ sơ , đặt sang một bên:"Được , 'chiến binh' của . Bây giờ là lúc em buông v.ũ k.h.í xuống."
Lê Dao ngẩn ngơ, định lên tiếng: “ , em còn kiểm tra phần...”
Tạ Chính đặt một ngón tay lên môi cô, ngăn những lời định thốt . Anh sâu mắt cô, giọng trầm thấp nhưng chứa đựng một sự dịu dàng xót xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ban-quy-hoach-doc-ban/chuong-43.html.]
"Nghe , một thanh gươm dù mài sắc đến cũng cần một chủ nhân tinh thần và sức sống mới phát huy giá trị mạnh nhất của nó. Em thể mang một gương mặt hốc hác và đôi mắt thiếu ngủ đối đầu với những 'lão làng' đó . thấy một Lê Dao bản lĩnh nhất, rạng rỡ nhất, chứ một vắt kiệt sức lực chỉ để đổi lấy một lời công nhận."
Nói , nhấc điện thoại nội bộ : “Chuẩn xe, giúp đưa Lê Dao về nghỉ ngơi.”
Anh bước đến bên cạnh, khẽ đặt tay lên vai cô:"Về ngủ một giấc thật sâu. Để 'thanh gươm' đây, sẽ là canh giữ nó cho em. phụ nữ của chiến thắng bản vẽ mà gục ngã ngay ngưỡng cửa thành công vì kiệt sức."
Lê Dao sự kiên quyết trong ánh mắt , lòng thấy nhẹ nhõm. Cô khẽ gật đầu.
Khi cô bước cửa, Tạ Chính vẫn đó, bóng lưng cao lớn tựa bên cửa sổ văn phòng.