Cậu thanh niên “À” một tiếng hỏi: “Vậy đề chắc khó nhỉ?”
“Tùy vận may thôi, may thì khó, còn may thì…”
“Không may thì ? Ông chủ bán đồ nướng nữa ?” Giọng thanh niên lộ vẻ lo lắng.
“Cái đó thì , nếu may gặp đề khó mà trả lời thì chỉ còn cách đổi chỗ với phía . Nếu cứ mãi trả lời thì chắc là thèm đến c.h.ế.t mất.” Rõ ràng, giải thích chắc chắn là một khách quen của Thi Mới Nướng, kinh nghiệm đầy .
Cậu thanh niên rõ ràng là một kẻ sành ăn, chỉ cần giải đề là đồ nướng ăn liền yên tâm: “Vậy thì còn đỡ.”
Nhóm khách chính của quầy đồ nướng hôm nay là du khách. Phải rằng khả năng khám phá ẩm thực của hội sành ăn thật sự lợi hại, giống như thanh niên , dù chơi ở nơi đất khách quê vẫn luôn cách tìm món ngon.
Họ ăn thì vui, nhưng Mộc Thiêm thì mệt rã rời, nhất là khi thấy xếp hàng ngày một đông.
So với khách quen thường ngày, các du khách tỉnh khác rõ ràng phấn khích hơn, còn tò mò. Mộc Thiêm nướng đồ đáp thắc mắc cho họ, hoặc nhắc nhở những vị khách định ăn gian giải đề nghiêm túc.
Tất nhiên, đối mặt với nhiều du khách như , Mộc Thiêm chỉ thấy mệt. Chẳng hạn như lúc , một vị khách nhí khen đồ nướng của là ngon nhất thiên hạ, tặng một món quà nhỏ, tiếng lễ phép và ngọt ngào của nhóc tì khiến thấy thật đáng yêu.
Hơn chín giờ tối, thấy vẫn còn nhiều đến xếp hàng, Mộc Thiêm kiểm kê nguyên liệu còn . Cậu tính toán theo định mức mỗi mười xiên và nhắc nhở những vị khách phía nên ngày mai.
Truyện của Gió lười~
Đồng thời, cũng quên thông báo một tiếng trong hai nhóm chat đồ nướng, vì sợ khách cất công đến đây lúc về .
“Ông chủ ơi, bây giờ còn tới mười giờ, chuẩn thêm nguyên liệu?”
“ sáng mai rời khỏi thành phố Q …”
Một địa phương phía , cảm thấy du khách đến thành phố Q một chuyến dễ dàng gì, liền lên tiếng: “Vậy nhường vị trí cho nhé.”
“Thế thì ngại quá, là mỗi chúng mua năm xiên thôi?”
Gia đình du khách tỉnh khác gồm ba , hai vợ chồng dẫn theo một bé gái. Họ thực sự ăn đồ nướng, nhưng nghĩ đến việc cũng chờ lâu mới đến lượt nên đành lòng trực tiếp đổi chỗ với đối phương.
“Không , dù gì cũng là địa phương, ngày nào chẳng đến ăn .” Vị khách địa phương xong liền nhường chỗ rời ngay.
Thấy là luôn, hai vợ chồng vội vàng lên tiếng cảm ơn. Cô con gái năm sáu tuổi của họ liền chạy đuổi theo, nhét tay đối phương một viên kẹo mút, cất giọng sữa non nớt : “Cảm ơn dì ạ~”
Có tiên phong, nhanh đó thêm vài địa phương khác nhường chỗ cho du khách, khung cảnh trông thật ấm lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ban-do-nuong-truoc-cong-truong-dai-hoc/chuong-80.html.]
Gia đình ba nhường chỗ đầu tiên nhanh ch.óng tiến lên hàng đầu. Trong lúc hai vợ chồng cầm máy tính bảng tập trung giải đề, cô bé thắt tóc xương cá bên cạnh nghiêm túc cổ vũ: “Bố cố lên, cố lên!”
Những cô bé xinh xắn luôn đặc biệt dễ mến, Mộc Thiêm thấy giọng ngọt ngào đó cũng vô thức ngước mắt lên vài , khóe môi bất giác nhếch lên.
Rất nhanh, hai vợ chồng trả lời thành công, cả nhà ba vui vẻ bắt đầu gọi món.
“Chúc mừng vị khách 01 giải đề đúng, thành công nhận ...”
Theo tiếng loa thông báo, cô bé ngước đầu thốt lên một tiếng: “Oa~”
“Mọi chắc chắn là lấy cay hết chứ?” Mộc Thiêm nhận đơn hàng mới, nghĩ đến việc họ dẫn theo trẻ con nên khỏi hỏi thêm một câu.
“Vâng.” Người gật đầu, đó giải thích, “Nhà ai cũng ăn cay.”
Mộc Thiêm gật đầu, lật hết lượt các xiên nướng cần lật mặt từ trái sang , động tác mượt mà rắc gia vị theo tỉ lệ.
Nhìn ở cự ly gần, những món đồ nướng bếp xèo xèo chảy mỡ, tỏa hương thơm quyến rũ, quả thực khiến thèm chịu nổi.
Người khẽ nuốt nước miếng, bỗng nhớ điều gì đó, lấy từ trong túi một cây xúc xích nướng đựng trong túi giấy dầu.
“Ông chủ, đây là xúc xích nướng mua ở khu du lịch lúc nãy, thể giúp chúng hâm nóng một chút ?”
Xúc xích nướng trong khu du lịch vị bình thường, nhưng vì giá quá đắt, cây ăn hết nên cô nỡ vứt . Thế nhưng nếu cứ để thế , cuối cùng e là cũng chỉ phận trong thùng rác, cô bèn nghĩ xem liệu ông chủ thể giúp hâm nóng để ăn cùng với đống đồ nướng thơm phức .
“Được chứ.”
Hâm nóng xúc xích dùng lửa quá lớn, Mộc Thiêm đưa tay nhận lấy đặt ở mép ngoài cùng của bếp than, tận dụng lửa nhỏ để nóng từ từ.
Cây xúc xích ủ trong túi quá lâu nên bề mặt mềm, dùng chổi quét sạch lớp gia vị lộn xộn bên , phết một lớp dầu mới, đợi đến khi nó nướng cháy cạnh thì tiện tay rắc thêm chút gia vị nhà .
Xúc xích nóng nhanh, khi các món nướng khác còn lò, Mộc Thiêm đưa cây xúc xích qua .
“Oa~” Cô bé nhón chân cây xúc xích trong tay , kinh ngạc thốt lên: “Cây xúc xích ngon biến thành thơm phức !”
“Vậy con nếm thử xem ăn thấy thơm hơn nhé?” Người đưa xúc xích đến bên miệng con.
Cô bé chu môi thổi nhẹ vài cái, xác định còn nóng mới c.ắ.n một miếng, đôi mắt lập tức mở to tròn xoe: “Mẹ ơi, ngon quá ạ!”
Người bố liền sang c.ắ.n một miếng thật to phần xúc xích còn , lớp vỏ giòn rụm, bên trong tươi mềm, kết hợp với vị mặn thơm cay của gia vị đồ nướng, cảm giác cùng một đẳng cấp với thứ họ ăn ở khu du lịch lúc nãy.