Nếu đang livestream, lẽ Thu Thu tìm giải đề hộ cho rảnh nợ, nhưng mặt bao nhiêu fan trong phòng livestream mà thuê ? Cô cần giữ thể diện ?
Hồi cấp ba thành tích của cô thực cũng khá , dù đùa nghiệp xong là trả hết kiến thức cho thầy cô, nhưng học qua là học qua, khi nỗ lực vận động trí não, cuối cùng cô cũng giải thành công.
“Thật chẳng dễ dàng gì!” Thu Thu giải đề xong một cảm giác thành tựu khó tả, đặc biệt là khi thấy màn hình chuyển sang trang đặt đơn, cô cảm thán chút do dự gọi mỗi loại một phần.
So với lúc mới bắt đầu bày hàng, hiệu suất của Mộc Thiêm bây giờ ngày càng cao, bếp than từ chỗ đặt thưa thớt đây, đến nay về cơ bản lúc nào để trống, tay trái nhấc thịt cừu xiên nướng xong lên, tay đồng thời đặt nguyên liệu mới vị trí trống.
Tốc độ tay của giúp thực khách đỡ chờ lâu, chẳng thế mà Thu Thu đặt món bao lâu nhận phần đồ nướng của .
Bưng hộp đồ nướng lên, khi thốt câu cảm thán “thơm quá” là thứ bao nhiêu trong ngày với phòng livestream, cô tìm một chỗ thuận tiện để xuống bắt đầu ăn.
Bình thường cô thích ăn sườn, nên do dự chút nào mà cầm dẻ sườn nướng lên đầu tiên, c.ắ.n một miếng, đôi mắt cô lập tức cong thành hình vầng trăng khuyết.
“Sườn nướng thơm phức luôn cả nhà ơi, giòn giòn mềm mềm, hương thịt và hương gia vị hòa quyện hảo, rõ ràng là thịt nướng mà chẳng thấy ngấy chút nào, còn thoang thoảng một chút hương trái cây nữa, ưm, đúng là món sườn nướng ngon đến mức khiến cảm thấy hạnh phúc luôn ~”
Cô là một sành ăn chính hiệu, mỗi khi ăn ngon là một cảm giác thỏa mãn phát từ tận đáy lòng. Chính thái độ đặc biệt dễ truyền cảm hứng khiến nhiều fan yêu thích xem livestream của cô.
Truyện của Gió lười~
Trong khi các fan cô cho thèm đến mức ngừng nuốt nước miếng, cô vẫn tiếp tục khen ngợi: “Lúc nãy khi giải đề còn phàn nàn là tại ông chủ dám đưa đề khó như , nhưng giờ thì hiểu , cực kỳ tự tin tay nghề của mới dám thế. Nói thật lòng, khi ăn đồ nướng nhà xong, đừng là một đề, dù bắt cả một bộ đề thi cũng sẵn lòng.”
[Thu Thu đừng mà lôi kéo thi đua thế chứ! còn ăn nữa đây, một đề mạng , cả bộ đề .]
[Không , thèm quá mất, đặt đồ nướng về ăn đây.]
[Cùng là đồ nướng, tại chỗ chúng dẻ sườn nướng to như thế? Thịt xiên cừu thì bé tẹo teo đến đáng thương, hu hu hu, cũng đến thành phố Q ăn đồ nướng...]
Thu Thu cũng hề ảnh hưởng đến tốc độ ăn, hơn nữa cô ăn trông cực kỳ ngon miệng. Cô gặm sạch bong miếng dẻ sườn còn chút thịt, cầm miếng đậu hũ khô nướng lên c.ắ.n một miếng, ngon đến mức lắc lư cái đầu cầm thêm thịt cừu xiên, các fan thèm chịu nổi, thi mở ứng dụng đặt đồ ăn để tìm kiếm từ khóa đồ nướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ban-do-nuong-truoc-cong-truong-dai-hoc/chuong-74.html.]
“ thấy quầy thông báo là ông chủ sẽ nghỉ hai ngày mai và ngày , ngày nữa sẽ bán cua nướng. Quyết định , sẽ ở thành phố Q chơi thêm hai ngày để hôm đó tới nếm thử món cua nướng. Với tay nghề của ông chủ, món cua nướng chắc chắn cũng sẽ cực kỳ ngon cho xem.”
Lượng theo dõi của Thu Thu hề nhỏ, khi cô mở livestream, nhiều fan cũng đang du lịch tại thành phố Q lập tức quyết định đến Đại học Q xem tình cờ gặp cô , mà dù gặp thì nếm thử đồ nướng cũng là một lựa chọn tuyệt vời.
Trước quầy đồ nướng, Mộc Thiêm - một con của thành phố Q chính gốc - nhận thấy phần lớn khách hàng hôm nay là du khách từ nơi khác đến nên thái độ nhiệt tình. Bất kể khách hàng chụp ảnh quầy hàng đặt câu hỏi, đều kiên nhẫn phối hợp.
Những du khách thấy ông chủ vẻ dễ tính nên cố gắng trốn giải đề, nhưng rõ ràng là thành công. Chẳng còn cách nào khác, những vị khách thực sự giải đành bỏ tiền thuê giải đề hộ.
Sau khi ăn xong, Thu Thu mang theo vẻ mặt vẫn còn thèm thuồng quầy đồ nướng. Cô thấy sinh viên giơ biển lúc nãy nhận một đơn hàng, đợi đối phương trả lời xong, cô tò mò tiến lên phỏng vấn: “Sao nghĩ việc cái ?”
“Có cầu thì cung thôi, dù rảnh thì cũng cứ rảnh, kiếm một đơn là mua một miếng đậu hũ nướng, hai đơn là mua chân gà nướng, bốn đơn mua sườn nướng, còn nếu sáu đơn thì thể mua móng giò về gặm , quá còn gì!”
Thu Thu khỏi mỉm trêu chọc: “Cậu đúng là kiểu tiền kiếm từ quầy đồ nướng đem tiêu sạch tại quầy đồ nướng luôn nhỉ.”
Trong khi đang trò chuyện thì ở quầy đồ nướng bên cạnh, một gia đình ba tới máy tính bảng. Người bố giao máy cho cô con gái, hiệu cho cô bé giải đề.
Cô bé tầm mười hai, mười ba tuổi chuyện khá thú vị: “Bố ơi, bố mời con ăn đồ nướng thì con vui, nhưng bố bắt con giải đề ngay trong kỳ nghỉ thì con thấy vui đấy.”
“Thế tóm là ăn đồ nướng nào?” Người hỏi.
“Ăn chứ ạ! Đồ nướng thơm thế , chỉ kẻ ngốc mới ăn!”
Cô bé xong liền cúi xuống máy tính bảng, giây tiếp theo ngẩng đầu lên: “Mẹ ơi, con thể bỏ năm tệ thuê giải hộ ạ?”
“Không nhé.”
Thấy đồng ý, cô bé ngước lên phía bếp than: “Ông chủ trai ơi, em thể đưa năm tệ để giải đề ?”
“Em thể đưa năm tệ, nhưng thể giải đề .” Mộc Thiêm đều tay rắc một lớp bột thì là lên đồ nướng trêu đùa.