Cậu sinh viên gửi tin nhắn nhóm, lập tức hỏi ngay.
[Mọi đang ở thế? Không thì tự mò qua đó .]
[Mịa! Thật chịu nổi cái đứa báo cáo, hâm ! Đáng lẽ tầm ăn đồ nướng .]
[Bảo ông chủ đừng bán nữa, mau về , đợi đến hoa cũng héo luôn đây...]
[Chịu thôi, khách đến thì ông chủ thể bán mà đuổi . Có trách thì trách tay nghề ông chủ quá đỉnh, rõ ràng ở trong cái ngõ hẻo lánh thế mà mùi thơm vẫn đủ sức câu dẫn khách tìm tới.]
[ chia sẻ định vị cho nhé, trong một con ngõ xa trường , bộ tới cùng lắm là mười phút thôi.]
Cậu sinh viên chia sẻ định vị xong, cảm thấy chắc là thể quá giang xe để về trường nữa, bèn chào Mộc Thiêm một tiếng rủ cô gái bên cạnh cùng bộ về.
Sau khi hai sinh viên khỏi, trong ngõ những giảm mà còn tăng thêm. Có thể thấy, chỉ cần đồ ăn đủ ngon thì dù vị trí hẻo lánh rào cản về việc giải đề, cũng chẳng thể ngăn nổi bước chân của các tín đồ ăn uống.
“Ông chủ, trả thêm mười tệ nữa, thể cần giải đề ?” Có vị khách ăn đồ nướng nhưng lười giải đề, cố gắng thương lượng.
Mộc Thiêm: “Ngại quá, giải xong đề mới gọi món.”
“Vậy nợ đề ?”
Mộc Thiêm vẻ mặt bất lực lắc đầu.
“Bố ơi, con thấy bố thể giúp giải đề đấy, mười tệ một đề cơ mà!” Đào T.ử gặm xiên đồ nướng cuối cùng .
Cảm nhận một bữa đồ nướng, con trai thiết với hơn hẳn, bố Đào T.ử trong lòng vui, bèn thuận theo lời con: “Được chứ, chúng cùng , nếu giải thì tiền đó cho con.”
Đào T.ử mắt sáng rực lên, hai lời liền gật đầu đồng ý.
Cũng đừng nhé, cầu thì ắt cung. Hai bố con bận rộn quầy đồ nướng một lúc, mà cũng kiếm tiền thật.
Đám sinh viên theo định vị trong nhóm tìm đến đúng lúc bắt gặp cảnh hai bố con giúp khác giải đề kiếm tiền, một hồi, mặt ai nấy đều hiện rõ mấy chữ “ mà cũng ”.
“Kiếm đủ tiền mua một cái móng giò nướng .” Bố Đào T.ử giữ lời hứa, đưa 30 tệ cho con trai.
Đào T.ử cầm tiền : “Bố ơi, dùng tiền mua một cái móng giò nướng mang về cho ăn .”
“Được.” Bố Đào T.ử sảng khoái đồng ý, dẫn con xếp hàng từ đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ban-do-nuong-truoc-cong-truong-dai-hoc/chuong-61.html.]
mua thì chắc chắn chỉ mua mỗi một cái móng giò, bố Đào T.ử mua mỗi thứ một ít, khi nhận đồ nướng liền dẫn con trai và bạn của con cùng về nhà.
Mẹ Đào T.ử thấy hai bố con cùng về thấy khá vui , đến khi họ còn mua đồ nướng về cho , nụ lập tức nở rộ môi.
“Mẹ ơi con , đồ nướng nhà ngon cực kỳ, nhưng giải đề mới mua. Có giải, bỏ mười tệ thuê bố giúp mới mua đấy ạ...”
“Bố con giỏi thế cơ ?” Mẹ Đào T.ử hỏi.
Đào T.ử khẳng định chắc nịch: “Tất nhiên ạ, bố là giáo viên mà, đề gì bố cũng hết.”
Bên khí gia đình hòa thuận, ba quây quần ấm cúng, thì ở bên , ông Chu dẫn cháu gái về nhà liền khiển trách ngay lập tức.
Tất nhiên, mặt lớn ở đó thì mắng chắc chắn là hậu bối: “Chu Dao Dao, bảo con gọi ông nội về ăn cơm, thế mà con dám dẫn ông ăn đồ nướng hả?”
“Mẹ, tụi con ăn đồ nướng?” Trước khi về Chu Dao Dao đặc biệt ghé cửa hàng tiện lợi mua kẹo ăn cùng ông nội, xác định mùi bay hết mới dám vác mặt về nhà.
“Mùi đồ nướng nồng nặc thế con tưởng mũi điếc ?”
Rõ ràng là Chu Dao Dao tự cảm thấy mùi tan, nhưng thực tế vẫn còn ám mùi đồ nướng. Nhìn từ góc độ , đồ nướng quá thơm cũng hẳn là chuyện .
Thấy sắp nổi trận lôi đình, Chu Dao Dao nhanh trí đáp: “Không con dẫn ông ăn đồ nướng , là ông dẫn con ăn đấy chứ!”
Ông Chu dám dám chịu, để cháu gái đổ vỏ, trực tiếp thừa nhận đúng là dẫn cháu ăn.
thừa nhận cũng chẳng ích gì, mắng vẫn là Chu Dao Dao. Ai bảo cô rõ ông nội cao huyết áp mà ngăn cản, còn ăn theo.
“Thật sự trách con , chủ yếu là đồ nướng ông mua ngon quá mà...” Chu Dao Dao vẫn cố gắng giải thích.
Gia đình mắng mỏ cô xong mới tâm trạng tò mò xem rốt cuộc là họ ăn ở quán nào. Nhắc đến chuyện Chu Dao Dao liền hào hứng hẳn lên, bắt đầu giới thiệu với cả nhà.
Truyện của Gió lười~
Cô đúng là một kẻ sành ăn, khi về kịp hỏi thăm rõ ràng là quầy Thi Mới Nướng thường bày bán ở cổng trường Đại học Q, thậm chí cô còn nhờ một sinh viên Đại học Q cho gia nhập nhóm chat nữa.
Người nhà cô khen nức nở đến tận mây xanh, liền bảo cô đừng chỉ suông, nhớ mua một ít về cho cả nhà nếm thử.
Ở phía bên , vì đám sinh viên Đại học Q đợi nổi đều tìm tới tận ngõ, Mộc Thiêm mãi đến khi bán hết sạch nguyên liệu mới lái xe khỏi con ngõ đó.
“Ông chủ, xem tin nhắn trong nhóm ? Có bảo đầu tư cho mở quán đấy, là chuyện với xem , xem thuê mặt bằng nào cạnh trường , như thì cần sợ quản lý đô thị nữa.”
Hiếm khi gặp một quầy đồ nướng ngon sạch sẽ, đám sinh viên còn lo lắng cho việc thể bày quán ngoài cổng trường hơn cả chính bản Mộc Thiêm.
“Chỉ tại tiền thôi, nếu đầu tư cho ông chủ , như ngày nào ăn đồ nướng cũng thể ăn cho đời.”