Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-02-17 06:09:34
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộc Thiêm an tâm Triệu Tiền hồi lâu, bảo nếu thực sự ăn thì thể đợi đến thứ Bảy, Chủ Nhật nghỉ thì qua Đại học Q mua, mới chịu thôi và nhắn tin nữa.

Hôm nay cho khách hàng khá nhiều nguyên liệu họ ăn. Sau khi gian hệ thống, vẫn đang tò mò sẽ học nướng món gì, kết quả hóa là bánh nướng.

Mộc Thiêm ý kiến gì với món bánh nướng, nhưng mà...

“Trong đống nguyên liệu họ ăn món ?” Lúc chú ý lắm, nhưng lúc đầu khi khách hàng liếc qua vài cái, nhớ đó là đùi gà nướng, thịt ba chỉ nướng, cà tím nướng các loại, tuyệt nhiên thấy bánh nướng cả.

[Có một ít khách hàng ăn.]

Nên là mặc kệ đông khách ăn gì, ưu tiên cái mà ít khách ?

Mộc Thiêm cảm thấy hệ thống chút tính cách “nghịch ngợm” trong , nhưng đối với , học cái gì chẳng là học, cũng để tâm lắm.

Tất nhiên, khi thầy giáo que bắt đầu dạy từ khâu bánh, lập tức thấy vấn đề ngay, bởi vì nhào bột bánh là một công việc cực kỳ tốn sức.

Về mảng đồ bột, Mộc Thiêm chỉ mỗi gói sủi cảo, mà còn là dùng vỏ bánh bán sẵn, đây là đầu tiên tự nhào bột. Cậu cũng cách tìm niềm vui trong gian khổ, học cảm thán: chờ học món , Tết đến thể tự cán vỏ sủi cảo, hấp bánh bao, màn thầu mà ăn.

Ở thành phố Q thực tục lệ hấp bánh bao, màn thầu ngày Tết, nhưng bà nội Khang Khang năm nào cũng thích tự tay một ít, dẫn đến việc đây Mộc Thiêm cứ ngỡ Tết nhất định hấp những thứ .

Sau vài thất bại, cuối cùng cũng chiếc bánh khiến thầy giáo que hài lòng, chiếc bánh tròn vàng ươm rắc đầy vừng, trông ngon mắt.

Mộc Thiêm cầm một chiếc bánh nóng hổi c.ắ.n một miếng, trong lúc nhai, hương lúa mạch hòa quyện với hương vừng, cảm giác no nê đặc trưng của tinh bột khiến thấy vô cùng thỏa mãn.

So với việc bánh, thì việc nướng bánh học nhanh, lâu nắm vững độ lửa nướng bánh và tỉ lệ gia vị. Sau khi nướng, bề mặt bánh trở nên cực kỳ giòn tan, c.ắ.n một miếng thậm chí thể thấy tiếng rắc rắc, kết hợp với gia vị đồ nướng thơm nức, hương vị vô cùng phong phú.

Sáng hôm , phát hiện trong nguyên liệu giao tới sẵn bánh sẵn, Mộc Thiêm thở phào nhẹ nhõm.

sớm thầy giáo que dạy bánh vẫn dựa nguyên tắc “ thể , nhưng thể ”, nhưng vẫn lo lắng bắt tự bánh. Không lười biếng, mà là bánh tốn công sức, nếu thực sự bắt tự thì mất bao nhiêu thời gian.

Hơn mười giờ sáng, khi sơ chế xong nguyên liệu và đang cân nhắc trưa nay ăn gì, Mộc Thiêm bỗng phát hiện Khang Khang trong nhà, liền cất tiếng gọi vài câu.

“Anh ở đây.”

Nghe thấy tiếng Khang Khang vọng từ ngoài cửa chính, Mộc Thiêm thấy lạ ở bên ngoài, bước thì thấy đang lén lút ăn que cay.

Bảo Khang Khang tâm trí trưởng thành , thế mà vẫn ăn que cay là trốn mà ăn, bảo trưởng thành , thì khi bắt quả tang cũng chẳng giấu , cứ để khóe miệng dính đầy dầu mà ngây ngô.

“Anh tự tiệm mua ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ban-do-nuong-truoc-cong-truong-dai-hoc/chuong-51.html.]

.” Khang Khang gật đầu.

“Còn bao nhiêu tiền?”

Nghe hỏi tiền, Khang Khang lập tức đưa tay móc tiền còn trong túi đưa qua.

Mộc Thiêm dĩ nhiên lấy tiền của , thấy còn một tờ mười tệ và hai tờ một tệ, bảo tự cất kỹ .

Truyện của Gió lười~

“Em trai ăn !” Thấy mắng , Khang Khang bạo dạn hơn, chỉ đưa que cay cho mà còn móc một cây kẹo mút đưa cho.

“Lần mua đồ nhớ bảo em một tiếng.” Mộc Thiêm lấy que cay, nhưng nhận lấy cây kẹo mút đó.

Ngay lúc nhận kẹo và bảo Khang Khang nhà ăn, bỗng thấy tiếng cãi vã truyền xuống từ tầng, rõ chi tiết nhưng hai chữ “ly hôn” lọt tai .

Vợ chồng tầng đòi ly hôn Mộc Thiêm chẳng thấy lạ chút nào, nếu bắt bình luận, thấy Hạ Quyên tầng nhịn đến tận bây giờ mới thực sự là giỏi.

chuyện nhà liên quan đến , ngăn Khang Khang đang tò mò định chạy lên tầng, trực tiếp kéo nhà.

Thời gian tiếp theo vẫn diễn như thường lệ: nấu cơm trưa, ăn trưa, ngủ trưa, ngủ dậy chơi ở nhà một lát, đợi đến đúng bốn giờ thì xuất phát bày hàng.

Cuộc sống quy củ như lẽ sẽ thấy nhàm chán, nhưng Mộc Thiêm khá thích, nhất là mỗi ngày khi lái xe ngoài, tâm trạng đều đặc biệt .

Hôm nay bầu trời xanh, cảnh phố xá phía qua lớp kính xe, Mộc Thiêm nhã hứng bật nhạc xe lên.

, cũng mới phát hiện hai ngày xe cả tính năng phát nhạc, những bản nhạc lời phát ngẫu nhiên , khiến lòng cảm thấy bay bổng.

Khang Khang tiếng nhạc, tự chủ mà lắc lư cái đầu, cho đến khi xe dừng cái đầu vẫn còn lắc.

Tại cổng Đại học Q, khi Mộc Thiêm bắt đầu một ngày bán hàng mới, trong một căn phòng trọ gần đó.

“Mộng Mộng, hiếm khi hôm nay chúng đều nghỉ, cà phê mèo chơi , thèm sờ mấy em thú lông xù quá. Chỗ chỉ mèo, còn cả một chú ch.ó cho sờ nữa…”

Mộng Mộng đưa tay lấy chiếc điện thoại mà bạn đang giơ mặt lên xem, điều đầu tiên cô chú ý là giá cả: “88 tệ một ? Thế thì hai đứa mất tận 176 tệ !”

“Giá đắt một chút, nhưng nó giới hạn thời gian, ở bao lâu tùy thích, còn tặng kèm chiều nữa, mà, mời.”

Mộng Mộng vẫn thấy đáng, trong đầu bỗng lóe lên một ý tưởng, cô lên tiếng: “Bà chủ yếu là vuốt ve mấy em lông xù đúng ?”

thế.”

Loading...