BẠN BỆNH CỨ MUỐN DÍNH LẤY TÔI - Chương 56
Cập nhật lúc: 2026-02-04 22:55:06
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 56: Đến nhà khách
"Cái gì cơ?!" Thẩm Đạm Dẫn túm lấy cổ áo , "Cậu nữa xem?"
Kỳ Khước chỉ mải mà mặc kệ đôi tay đang nắm áo , hành động khiến Thẩm Đạm Dẫn tức giận, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m định nện n.g.ự.c Kỳ Khước một phát. Kỳ Khước cũng chẳng thèm tránh, thuận tay bắt lấy cổ tay .
Thẩm Đạm Dẫn kéo giằng cử động , bỗng nhiên, tảng đá truyền đến một tiếng động lạ, ngay đó khối đá ở giữa trượt xuống. Thẩm Đạm Dẫn đổ thẳng về phía Kỳ Khước theo một đường thẳng, mà Kỳ Khước vốn đang xổm, điểm tựa vững.
Thế là cả hai cùng song song ngã nhào đất.
Kỳ Khước mặt đất, đang đè mà khép miệng. Thẩm Đạm Dẫn mà thú vị đến thế chứ?
"Mẹ kiếp..." Sự việc xảy quá nhanh, Thẩm Đạm Dẫn chỉ thấy hổ c.h.ế.t.
Kỳ Khước vẫn còn ngoài mát: "Đã bảo đừng đó , thấy , ngã kìa."
Thẩm Đạm Dẫn ngẩng đầu, phẫn nộ lườm : "Không tại thì ngã ?"
"Được , đều là của hết." Kỳ Khước nuông chiều đáp: " mà dậy ? Cậu cứ thế khác dễ hiểu lầm lắm đấy."
"Cái nơi khỉ ho cò gáy đào ?"
Vừa dứt lời, một chiếc xe dừng bên lề đường, ánh đèn pha chiếu thẳng hai . Từ góc của tài xế, Kỳ Khước đang t.h.ả.m cỏ, Thẩm Đạm Dẫn thì bò Kỳ Khước, thậm chí còn phủ bởi một chiếc áo khoác. Nhìn kiểu gì cũng thấy trong sạch.
Người tài xế hiểu chuyện lập tức tắt đèn pha, còn vờ như mù mà gọi lớn: "Thiếu gia, vội, thấy gì cả, cứ bận tiếp ạ."
Thẩm Đạm Dẫn thẹn quá hóa giận, cái kẻ đang rạng rỡ bên càng thêm bực bội. Anh dứt khoát đ.ấ.m Kỳ Khước một cú rõ đau.
"Ái chà!"
Thẩm Đạm Dẫn ném trả chiếc áo khoác, bò dậy lầm lì thẳng lề đường. Anh kéo cửa ghế , "Rầm ——" một tiếng đóng sầm .
"Giận dữ thế ?" Kỳ Khước xuống cạnh Thẩm Đạm Dẫn, dùng ánh mắt hiệu cho tài xế. Tài xế lập tức đưa qua một chiếc bình giữ nhiệt.
Kỳ Khước đón lấy mở : "Uống chút nước nóng cho hạ hỏa ."
"Dẹp ." Thẩm Đạm Dẫn mặt chỗ khác.
Tài xế lái xe bình đường núi, qua gương chiếu hậu thấy khóe môi cả hai đều giấu nổi ý .
"Thế nếu cảm thì liên quan đến nhé, ngày mai nhỡ Dương Thiên Vũ gọi điện hỏi tại ——"
Chưa dứt câu, Thẩm Đạm Dẫn giật lấy chiếc bình: "Cậu im miệng ?"
"Vâng , im miệng." Kỳ Khước gật đầu lia lịa.
Nhìn bộ dạng uống nước đầy cáu kỉnh của , Kỳ Khước chỉ dám đầu sang bên thầm, nếu Thẩm Đạm Dẫn phát hiện chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.
Đi một đoạn, tài xế ướm lời: "Thiếu gia, hộp quà bên tay của là thứ trợ lý Từ nhờ mang cho đấy ạ."
"Cái gì cơ?" Kỳ Khước cầm lấy hộp quà xem thử.
"Nói là quà đáp lễ của buổi tiệc sinh nhật."
Kỳ Khước: "..." Cậu dừng tay, nghiêng đầu liếc Thẩm Đạm Dẫn một cái. Người đang nhắm mắt, nhưng Kỳ Khước ngủ.
Vậy thì nhân cơ hội rõ luôn: "Ồ, chắc là quà đáp lễ cô chuẩn cho mỗi vị khách tham dự thôi mà, mang riêng cho cái thứ gì?"
"Ơ..." Tài xế do dự mãi, cuối cùng vẫn : "Trợ lý Từ đây là cô Diêm đặc biệt chuẩn cho , giống với các vị khách khác, còn dặn ... đích mở ."
Kỳ Khước nghẹn họng, xong , thì khỏi cần giải thích gì thêm nữa. Cậu ném hộp quà sang một bên: "Anh mang về ."
"Cái ..." Tài xế lúng túng.
"Người đặc biệt tặng cho , lấy cũng đích mang trả chứ?" Thẩm Đạm Dẫn mở mắt, đầu đưa tay cầm lấy chiếc hộp: "Trông cũng đấy chứ, đừng phụ lòng của ."
"Cậu cố ý đúng ?" Kỳ Khước hỏi.
" cố ý cái gì?"
Bầu khí trong xe nhất thời trở nên quái dị. Kỳ Khước cảm thấy một lớp màng mỏng chắn giữa và Thẩm Đạm Dẫn, chỉ cần tiến thêm một bước, lớp màng sẽ đ.â.m thủng.
"Thiếu gia, trợ lý Từ còn báo với Chủ tịch về việc từ chối cô Diêm , họ bảo đừng lo lắng về chuyện hợp tác giữa hai nhà."
Lời của tài xế đến thật đúng lúc, chỉ khiến sự giằng co mãnh liệt giữa hai lắng xuống, mà còn giúp Thẩm Đạm Dẫn hiểu rốt cuộc chuyện là thế nào.
Khóe miệng Kỳ Khước nhếch lên: "Biết ."
Thẩm Đạm Dẫn cầm hộp quà tay bỗng thấy nó như hòn than nóng, vội ném trả .
"Để xem là cái gì nào." Kỳ Khước xé ruy băng, mở hộp. Thẩm Đạm Dẫn dùng dư quang liếc trong.
Kỳ Khước lấy một cuốn album ảnh, bên trong là ảnh đăng mạng xã hội. Bên cạnh còn đính một mẩu giấy nhỏ: [Vứt thì phí, thôi trả cho . (Tái b.út: Chúc theo đuổi !)]
Xem là thực sự bỏ cuộc, đa phần là vì tin bệnh nên dọa sợ.
Thẩm Đạm Dẫn thuận tay cầm lấy cuốn album lật xem: "Làm cũng tỉ mỉ đấy, Hạ Tồn Dị từng kể với , nhiều dùng album kiểu để đựng ảnh minh tinh."
"Thì nó là thế mà." Kỳ Khước cất mẩu giấy , "Cô là fan của , thực kiểu thích như nghĩ , chỉ là tâm lý đu thần tượng thôi, điều tuổi còn nhỏ nên phân biệt rõ. Cộng thêm sự ám chỉ của nhà và sự cổ vũ của ngoài nên mới . Giờ thì , thêm một antifan."
Thẩm Đạm Dẫn đặt cuốn album xuống, suy nghĩ một lát khẽ : "Xin , hiểu lầm ."
"Ồ?" Kỳ Khước vô cùng bất ngờ, "Cậu xin gì?"
"Đừng đằng chân lân đằng đầu."
"Được , nhận lời xin ." Đi xin mà vẫn dùng cái giọng đe dọa đó, Thẩm Đạm Dẫn đúng là khó chiều thật.
Bầu khí trong xe giãn , tài xế phía cũng thở phào nhẹ nhõm.
Về đến nhà, Thẩm Đạm Dẫn bảo: "Hôm nay ngủ ở phòng ."
"Hử?" Bước chân Kỳ Khước khựng .
"Hôm nay thử tự ngủ một , nếu cần sẽ tìm ."
Kỳ Khước gật đầu: "Được, khóa cửa." Dù trong lòng , nhưng nên tôn trọng ý nguyện của Thẩm Đạm Dẫn. Và cũng mong Thẩm Đạm Dẫn sẽ dần dần lên.
Đêm đó, cánh cửa phòng hề mở , Thẩm Đạm Dẫn tìm . Đáng lẽ đây là điều Kỳ Khước mong , nhưng đêm đó thao thức khó ngủ chính là . Mọi chuyện bắt đầu đảo ngược, dường như bắt đầu nảy sinh sự phụ thuộc Thẩm Đạm Dẫn .
"Cậu Weibo mà ngẩn ngơ cái gì thế?" Sầm Thư đưa tay quơ quơ mắt Kỳ Khước.
Kỳ Khước bừng tỉnh: "Ồ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ban-benh-cu-muon-dinh-lay-toi/chuong-56.html.]
Sầm Thư tháo khẩu trang: "Lúc nãy máy ly tâm của cân bằng là chị , từ bao giờ bắt đầu ngớ ngẩn trong phòng thí nghiệm thế hả?"
"Xin , đêm qua em ngủ ngon." Kỳ Khước dừng thí nghiệm đang dở, tháo khẩu trang xuống chiếc ghế bên cạnh uống ngụm nước.
Sư tỷ quanh một lượt, ghé sát hỏi nhỏ: "Cậu với thầy chuyện phòng thí nghiệm ?"
Kỳ Khước lắc đầu: "Vẫn ."
"Lần thầy Thẩm nhắc với chị một chuyện, thầy bảo học thạc sĩ nữa, là thật ?"
"Vâng."
Sầm Thư hiểu: "Tại chứ? Ba năm qua sự nỗ lực và thiên phú của chị đều thấy rõ, chị thể khẳng định là năng lực giỏi nhất phòng thí nghiệm . Tháng bảo đến lab chị cứ ngỡ mệt nghỉ ngơi, ai dè là từ bỏ. Sư , trạng thái gần đây của lạ, rốt cuộc là chuyện gì?"
Kỳ Khước đáp: "Chỉ là thấy vô nghĩa thôi, rốt cuộc đang cái gì nữa."
"Thế tại ?"
"Vì một . Sự kiên trì kiên định đổi của đó em thấy liệu cũng nên kiên trì một chút chăng?"
Sầm Thư nghiêm túc: " nghĩ cho kỹ, còn tận 5 năm chi phí thử sai đấy, nếu thực sự tiếp tục thì nên tính sớm."
"Chị yên tâm, em hiểu mà."
"Haiz, tuy chị ngày nào cũng gào thét đòi bỏ nghề nhưng mở mắt vẫn lết xác đến lab. Trái , cái đứa lúc nào cũng hì hì như bỏ là bỏ luôn, chị phục thật đấy." Sầm Thư : " chọn thì thí nghiệm đừng lơ đãng. Dạo thầy Thẩm tuần đột xuất lắm, cẩn thận thầy hiện hồn lưng dọa một trận."
"Nói gì đấy?" Giáo sư Thẩm đột nhiên xuất hiện lưng cô.
Sầm Thư đầu giật b.ắ.n : "Thầy... thầy tới bao giờ ạ?"
Kỳ Khước dậy: "Em chào thầy."
Bố Thẩm khẽ gật đầu: "Quay báo một tiếng?"
Kỳ Khước: "Em cũng mới về, kịp báo ạ."
"Ừ, suy nghĩ kỹ ?"
"Vẫn ạ." Kỳ Khước lắc đầu, " đề tài nghiệp vẫn cần thêm vài nhóm dữ liệu nữa, nên thí nghiệm chắc chắn tiếp tục."
Bố Thẩm nhíu mày. Sầm Thư thấy vội : "Em chợt nhớ bộ lọc vẫn rửa, lát nữa tiểu sư cần dùng, em đây ạ."
Sau khi cô khỏi, bố Thẩm bỗng cảm thán: "Giá mà con trai cũng nghĩ như thì mấy..."
"Dạ?" Kỳ Khước hiểu lời ông, "Ý thầy là ạ?"
Bố Thẩm: "À gì, chỉ là sắp khai giảng , nên thời gian để suy nghĩ còn nhiều ."
"Em hiểu ạ, thầy yên tâm, em sẽ cân nhắc kỹ."
Bố Thẩm hỏi: "Mấy ngày tới buổi hội thảo, cùng ?"
Kỳ Khước lắc đầu: "Em thôi ạ, cơ hội thầy cứ để cho các chị , họ chắc sẽ thích ăn tiệc (tea break) lắm."
"Thôi ." Giáo sư Thẩm đồng hồ, "Ồ, đến trưa , ăn cơm với ?"
"Dạ?" Lần đầu tiên đối mặt với lời mời cơm của giáo sư hướng dẫn, dù là chẳng sợ ai như Kỳ Khước cũng thể từ chối ngay lập tức.
"Hả cái gì mà hả? Nhìn gầy rộc thế thì nghiên cứu cái gì? Ăn cơm xong tiếp." Bố Thẩm khoác vai đẩy ngoài.
Không cưỡng sự nhiệt tình của ông cụ, Kỳ Khước đành theo hướng nhà ăn. Trên đường , bố Thẩm nhận một cuộc điện thoại.
"Nó về ?" Ông liếc Kỳ Khước, " dẫn theo một học trò, cơm đủ ?"
"Được, ."
Cúp máy xong, bố Thẩm bảo Kỳ Khước: "Không nhà ăn nữa."
"Dạ? Vâng thưa thầy, em xin phép..." Kỳ Khước tưởng thoát, đang định chuồn lẹ ——
"Về nhà ăn."
Kỳ Khước tắt ngấm nụ : "Dạ? Cái ... thưa thầy, như tiện lắm ạ? Thầy việc thì cứ mặc kệ em, em nhà ăn một là ."
"Nhà ăn ăn chán ?" Bố Thẩm phớt lờ sự kháng cự của , kéo về phía chung cư giảng viên: "Về nhà ăn , hôm nay con trai về, dẫn qua gặp mặt, trẻ tuổi với thì nên giao lưu nhiều ."
Kỳ Khước cạn lời: "Gặp con trai thầy? Như ... lắm ạ?" Cậu mấy mặn mà với việc quen lạ, quan trọng là hành động của ông cụ nếu đổi giới tính thì khác gì dắt xem mắt ? Sao tự nhiên nhiệt tình thế?
"Có gì mà ? Tính hoạt bát, con trai trầm tính, hai đứa kết bạn , bình thường chơi thì gọi nó theo với."
Trầm tính? Mọt sách ? Nói chung con cái nhà giáo thường tính tình quái gở lắm. "Thưa thầy, lối sống của em lành mạnh lắm, sợ hư mất."
"Thật ?"
"Thật ạ!" Kỳ Khước gật đầu lia lịa.
Giáo sư Thẩm mỉm : "Thế thì đúng lúc quá."
"Dạ?" Kỳ Khước hiểu.
"Thực chuyện nhờ giúp." Giáo sư Thẩm .
Kỳ Khước: "Chuyện gì ạ?"
" nhờ khuyên nhủ con trai hộ một chút. Hai đứa bằng tuổi , lời chắc nó sẽ lọt tai hơn."
Kỳ Khước nghi hoặc: "Thầy cứ ạ."
"Cứ gặp mặt ."
Kỳ Khước bỗng thấy hứng thú hẳn lên. Cậu thực sự tò mò cái "bình vôi" trong miệng giáo sư Thẩm trông như thế nào, và rốt cuộc định nhờ khuyên cái gì? Lần đầu tiên hóng hớt "biến" của chính thầy hướng dẫn, bữa cơm đáng giá đấy.
Đến khu chung cư giảng viên, khi lên lầu, giáo sư Thẩm cửa mò mẫm chìa khóa. Ông thao tác chậm, lúc móc trong hành lang là tiếng kim loại va chạm.
Đang định mở khóa thì "Cạch ——" một tiếng, cửa đẩy từ bên trong.
Đập mắt là một gương mặt lạnh lùng quen thuộc.
Kỳ Khước: "..."
Thẩm Đạm Dẫn: "..."