“Triệu Hổ về !” Bên hô lên.
Bao Chửng thấy, với Triệu Hàn Yên: “Xem ngươi đợi một lát mới thể ngỗng .”
Triệu Hàn Yên theo Bao Chửng đến Tam Tư đường.
Triệu Hổ và Trương Long đang uống nghỉ ngơi, Bao đại nhân về, vội vàng dậy nghênh đón.
Hai chắp tay chào hỏi xong, lập tức kể những gì mắt thấy tai trong chuyến điều tra , đồng thời dâng lên hồ sơ hai vụ án mạng.
“Tiền Thụ, Trịnh Hoành và Phùng Chí Tân cách c.h.ế.t giống , đều là treo cổ và roi đ.á.n.h.Thê nhi Tiền Thụ thì mặt đất, siết cổ bằng dây thừng.”
Triệu Hổ xong, ánh mắt liếc , mắt sáng lên Triệu Hàn Yên, như thể đang hỏi “lúc ở đây ngươi món gì ngon khiến bỏ lỡ ?”
Triệu Hàn Yên , “Mau chuyện án .”
Truyện của Gió lười~
“, mau kể xem những hạ nhân đó vì ngất xỉu?” Vương Triều gấp gáp .
Triệu Hổ đồng ý, vội vàng kể tiếp: “Nhắc đến chuyện thì chút thú vị, hai vụ án khi xảy , thời gian buổi tối sắp nghỉ ngơi, tất cả hạ nhân đều gọi đến, uống một thứ nước tên là “chân ngôn thủy”. Nghe loại nước đến từ Tây Vực, linh nghiệm, uống bất kể hỏi gì cũng sẽ thật. Lúc đó Tiền Thụ và Trịnh Hoành dùng lý do cho hạ nhân uống thứ nước cũng giống , đều nghi ngờ trong nhà nội gián, mỗi đều uống loại nước trả lời câu hỏi.”
“Chân ngôn thủy? Cái đầu tiên , Công Tôn , thật sự thứ ? Nếu dùng để tra án thì tiện hơn nhiều.” Vương Triều tò mò cảm thán.
Công Tôn Sách lắc đầu, “Chưa từng thấy.”
“Chắc chắn là giả, kỳ thực bọn họ uống chính là mê d.ư.ợ.c!” Mã Hán .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-69.html.]
Triệu Hổ gật đầu: “ , khi mỗi uống nước xong thì chỉ cảm thấy choáng váng, chủ nhân hỏi gian tế , đều , cuối cùng tự giải tán về phòng. Khoảng chừng đến một nén hương , bọn họ nhớ gì nữa, tưởng mệt quá ngủ quên mất, tỉnh là sáng hôm . Tiền Thụ là do các hạ nhân tỉnh phát hiện t.h.i t.h.ể. Còn Trịnh Hoành thì vì Trịnh Đồ thế, t.h.i t.h.ể Trịnh Đồ và Vu thị âm thầm xử lý, cho nên hạ nhân trong biệt viện Trịnh gia ngày hôm vẫn việc như thường lệ, vẫn phát hiện điều gì.”
Trương Long tiếp lời Triệu Hổ bổ sung: “Lúc chúng điều tra còn một chuyện, những cô nương mà Trịnh Hoành bắt về, một phần giữ biệt viện. Theo lời khai của các hạ nhân, trong họ ai tham gia việc cưỡng đoạt dân nữ, chỉ thỉnh thoảng áp giải các cô nương qua. Những cô nương trông đặc biệt xinh , ở bao lâu sẽ đưa , những nhan sắc kém hơn chút mới giữ . Vì thấy những cô nương đó đều khóa , canh gác nghiêm ngặt, nên âm thầm đoán là cướp về. Sau lâu dần, đều khẳng định là cướp về, bất bình, nhưng vì Trịnh Hoành là quan địa phương lớn nhất ở Trần Châu, còn chống lưng ở triều đình, ai dám bậy gây chuyện. Hai năm lắm mồm ngoài, kết quả Trịnh Hoành đ.á.n.h c.h.ế.t tươi.”
“Hơn nữa, theo lời khai của những cô nương bắt, các nàng đều lừa danh nghĩa “tiểu tuyển”. Tức là Tiền Thụ sai giả quan sai đến các huyện xã vùng xa xôi gần Trần Châu chiêu mộ danh nghĩa . Nhiều bậc phụ mẫu còn tưởng nữ nhi của chọn vương phủ hưởng phúc, mà mỗi nhà nữ nhi chọn còn nhận mười lạng bạc, cho nên lúc tiễn nữ nhi còn vui vẻ hớn hở. Cũng nhận điều bất thường, đến quan phủ tố cáo, nhưng vì các huyện lệnh địa phương đều nhận cảnh cáo của Trịnh Hoành, nên dám nhận những vụ án . Mấy năm nay hàng ngàn mẫu gia sản của Tiền Thụ, kỳ thực đều là nhờ nịnh bợ Trịnh Hoành, cái nghề dơ bẩn mà kiếm .”
“Ta nhớ tên Tiền Thụ còn gọi là gì mà đại thiện nhân, lưng những chuyện , và Trịnh Hoành đều đáng c.h.ế.t!” Vương Triều nghiến răng căm hận .
Triệu Hàn Yên vì nghĩ đến Lan Nhi, nhíu mày, ngay lập tức xin đừng truyền chuyện đến tai Lan Nhi, đứa nhỏ đó vốn vô tội, còn kích động, kích động thêm nữa thì hậu quả khó lường.
Vương Triều bảo đảm: “Triệu tiểu cứ yên tâm, chừng mực chúng còn hiểu .”
Triệu Long tiếp lời cho , một ngày khi án mạng xảy , Trịnh Hoành và Tiền Thụ đều nhận một phong thư, đó tiểu sai gác cửa nhận dặn dò bí mật, để cửa ban đêm hôm , nếu gõ cửa thì tuyệt đối hỏi nhiều, cứ để đó là .
“Tiểu sai hai nhà đều cho , khi mở cửa thì thấy một nam t.ử đầu đội nón rơm che mặt bằng màn sa đen, tay xách một cái bọc, vóc dáng thấp hơn nửa cái đầu, cũng xấp xỉ Triệu tiểu . Vì ban đêm rõ lắm, đó nhanh, chỉ bấy nhiêu manh mối.” Triệu Hổ mô tả.
“Xem quả thật như Triệu tiểu suy đoán, hung thủ của bốn vụ án đều là cùng một .” Công Tôn Sách với Bao Chửng, “Có vẻ hung thủ chính là phó tổng quản Tùy Ý Trai Kim Thủy Liên.”
Bao Chửng đồng tình: “Bốn vụ án mạng đều liên quan đến “cống mỹ sắc, cướp dân nữ”, mà Kim Thủy Liên với tư cách là tay sai giúp Ứng Thiên Dương tìm kiếm mỹ sắc bên ngoài, chỉ nàng mới đủ điều kiện gây án. Ví dụ như để cửa ban đêm, tin theo lời dụ dỗ của nàng mà uống “chân ngôn thủy”. Hung thủ và c.h.ế.t chắc chắn thời gian qua khá lâu, khá quen thuộc, và c.h.ế.t tin tưởng, đến mức những lời nàng truyền đạt, nạn nhân hề nghi ngờ chút nào.”
“Kim Thủy Liên việc cho Ứng Thiên Dương hơn mười năm, nàng Ứng Thiên Dương tin tưởng sâu sắc, thường Ứng Thiên Dương truyền lời việc, chắc hẳn những đều quen thuộc với điều , nên mới đề phòng nàng , càng vì lời của nàng mà ngoan ngoãn theo.
Hiện tại ngoài nàng , chắc ai khác thể những điều .’
Mọi suy luận đều , thì việc gì của nàng nữa , thể về nấu cơm.