Chỗ đ.á.n.h mạnh nhất đều là bộ vị của nam nhân. Không Công Tôn để ý : với Phùng Chí Tân thì nhẹ hơn, nhưng với Ứng Thiên Dương thì nặng hơn hẳn. Rõ ràng xét về thời gian gây án, hôm nay Ứng Thiên Dương tùy tùng chờ bên ngoài, biến nhiều hơn, lẽ hung thủ giải quyết thật nhanh mới an , mà nàng vẫn cố tình dành thời gian để đ.á.n.h mạnh ở vị trí đó. Chắc hẳn mức độ căm hận khác dẫn đến mức độ tay khác . Hung thủ khả năng từng những kẻ cưỡng bức, sỉ nhục, khiến tâm tổn thương nặng nề, từ đó sinh thù hận và ý báo thù cực lớn.”
Công Tôn Sách trầm ngâm: “So với vụ án của Phùng Chí Tân, vụ hôm nay đúng là mạo hiểm hơn. Ta đây thể là điều ngươi , hung thủ đang “thăng cấp”, lá gan càng lúc càng lớn nhưng chẳng lẽ sợ xảy tình huống ngoài ý ?”
“Không chỉ mạo hiểm, mà còn vội vã.” Hàn Yên suy đoán: “Tiểu sinh nghĩ hung thủ cảm nhận phủ Khai Phong đang điều tra tới nàng, nên tăng tốc.”
“Có lẽ Ứng Thiên Dương chính là cuối cùng nàng báo thù.” Triển Chiêu tiếp lời.
“Chưa chắc.” Hàn Yên cả hai , : “Tiểu sinh nhớ hình như các vị từng , quan chức của Phùng Cao là do Ứng Thiên Dương và Bàng thái sư cùng tiến cử.”
“Ý ngươi là… tiếp theo sẽ là Bàng thái sư?” Công Tôn Sách kinh ngạc, Triển Chiêu, cả hai đều ý thức mức độ nghiêm trọng của việc .
“Phùng Cao cũng khả năng là mục tiêu.” Triệu Hàn Yên bổ sung.
“Ta lập tức về bẩm báo với đại nhân, đồng thời sắp xếp âm thầm bảo hộ hai vị .” Công Tôn Sách cau mày, cảm thấy khó xử. “ đoán hai vị đại nhân đó chắc chắn sẽ chịu khai gì với Bao đại nhân .”
“Đương nhiên là . Lẽ thường của con mà.” Triệu Hàn Yên thở dài. Nghĩ hiện tại tạm thời còn việc gì ở đây, mà Bạch Ngọc Đường vẫn đang chờ ở ngoài, nàng bèn cáo từ Công Tôn Sách, Triển Chiêu và .
Triển Chiêu vội dặn Triệu Hàn Yên cẩn thận, từ trong tay áo lấy một mũi tên báo hiệu đưa cho nàng.
“Nếu chuyện, cứ b.ắ.n tín hiệu. Mấy ngày nha sai phủ Khai Phong sẽ rải khắp thành Đông Kinh, chỉ cần thấy tín hiệu là sẽ lập tức đến ứng cứu.”
“Có vật gặp Bạch Ngọc Đường, yên tâm hơn nhiều.” Triệu Hàn Yên nhỏ giọng nửa như trêu chọc, nửa như thật, mỉm cảm ơn xoay rời .
Triển Chiêu thì tiếp tục phân phó tìm manh mối và nhân chứng quanh hiện trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-54.html.]
Theo tình hình điều tra hiện tại, trong Nghi Thành Lâu một ai thấy hung thủ. Vì ăn ế ẩm nên nơi vô cùng vắng vẻ; trong t.ửu lầu ngoài chưởng quầy và hai gã đầu bếp thì chẳng còn ai. Vốn một tiểu nhị nhưng vì già bệnh nặng nên cho nghỉ dài hạn. Chưởng quầy thấy quán xá ế ẩm cũng thuê thêm , khách thì tự phục vụ.
Triệu Hàn Yên bước cửa thì thấy một nhóm nha sai điều tra trở . Nàng mỉm chào họ, hỏi xem thu manh mối gì .
“Chưởng quầy và tiểu nhị lúc đó đang chuyện trong bếp, thấy ai, cũng chẳng tiếng động gì. Chúng may mắn lắm mới tìm một tên ăn mày ở con phố phía . Mà đúng là Triệu tiểu đoán trúng, hung thủ là nữ. Gã ăn mày thấy hung thủ từ cửa rời . Một áo tang màu trắng, mặc nam trang, đội nón rơm phủ màn đen, tay cầm một mảnh vải thô trắng, vội. Lúc đầu còn tưởng là chịu tang. vì nàng nhanh quá, dẫm đá cái gì đó, lỡ kêu một tiếng ngắn, nhưng đó là giọng nữ.”
“Chiều cao thế nào?” Triệu Hàn Yên hỏi.
Truyện của Gió lười~
Nha sai ước lượng vóc dáng Triệu Hàn Yên từ xuống: “Chắc cũng cao ngang Triệu tiểu , với nữ t.ử thì tính là thấp.”
“ là thấp.”
Triệu Hàn Yên đối phương quan sát, còn mang nàng so với nữ t.ử về chiều cao, trong lòng chột . Nàng đặc biệt chú ý giữ giọng trầm thấp mang hướng nam tính của . Sau đó thấy phản ứng của đám nha sai vẫn bình thường, còn tạm biệt nàng, Triệu Hàn Yên lúc mới yên tâm, cũng mỉm đáp .
Thật giọng đúng là dễ để lộ sơ hở. May mà ở trong cung nàng sớm chuẩn , âm thầm học khẩu kỹ của một tiểu thái giám giỏi bắt chước giọng bên cạnh Thái hậu.
Bạch Ngọc Đường vốn đợi từ lâu, khó khăn lắm mới thấy đang chờ xuống lầu. Ai ngờ Triệu Hàn Yên tán gẫu với đám nha sai. Bạch Ngọc Đường cố nhẫn nại, nguyên một chỗ, nghĩ rằng đợi nàng xong ắt sẽ sang tìm .
Bạch Ngọc Đường trăm ngờ, nàng chuyện xong … mà vẫn nguyên chỗ. Đứng yên. Thật sự ngẩn !
Bạch Ngọc Đường khoanh tay Triệu Hàn Yên. Đợi đến khi chút kiên nhẫn cuối cùng bào mòn sạch sẽ, chịu nổi nữa, liền sải bước lớn về phía nàng, cố ý nhanh, tạo thành một luồng gió lướt qua.
Mấy sợi tóc bên thái dương Triệu Hàn Yên khẽ động một chút theo gió, nhưng nàng y như một pho tượng ngọc, nhúc nhích, thậm chí mí mắt cũng chớp.
“Triệu Hàn.” Bạch Ngọc Đường gọi cả họ lẫn tên.