Bài Đăng Trên Zhihu Của Tôi Bị Bạn Trai Phát Hiện Rồi - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-04-26 17:51:08
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xin hỏi là đàn Kỳ Gia ạ?” Một giọng nữ vang lên từ phía , Kỳ Gia ngẩn , đầu thấy một cô gái cao ráo đang vịn lưng ghế của và chuyện.
“Phải, em là…”
“Ồ, chào đàn , em cũng học khoa Luật, năm nay năm hai, đây em từng gặp trong trường." Cô gái : “Chỉ là em thường thấy chuyến xe buýt nên chào hỏi một tiếng thôi ạ.”
“À là , em .” Kỳ Gia dậy nhường ghế cho cô gái.
“Cảm ơn đàn !” Cô gái tươi Kỳ Gia.
Kỳ Gia ít khi kinh nghiệm chuyện riêng với con gái, bây giờ hai gần như , cũng ngại mở lời, nín mãi mới hỏi một câu: “Em tên là gì?”
“Từ Thanh Tranh ạ, đàn cứ gọi em là Thanh Tranh .” Cô gái tỏ phóng khoáng.
Cô gái hỏi: “Em thấy nào đàn cũng xuống ở trường F, là sống gần đó ạ?”
Kỳ Gia nghĩ một lúc : “Không , chỉ là gặp một bạn thôi.”
Từ Thanh Tranh cong cong mày mắt, hóng hớt hỏi: “Bạn gái ạ?”
“Không, .” Kỳ Gia theo phản xạ phủ nhận, xong nhớ đến gương mặt của Phó Tư Diễn, trong lòng chút chắc chắn.
“Vậy xem đàn vẫn còn độc nhỉ!”
“Hả? Em…” Kỳ Gia định thì Từ Thanh Tranh đột nhiên kéo kéo tay áo : “Đàn đến trạm , hẹn gặp nhé!”
Kỳ Gia cảm thấy cô gái cũng chỉ là lạ, giải thích nhiều quá thành kỳ quặc, đành gật đầu, , đó vội vàng xuống xe.
Vốn tưởng chỉ là gặp thoáng qua, kết quả ngày hôm gặp Từ Thanh Tranh. Kỳ Gia đang giúp giáo sư hướng dẫn của sửa bài thi, Từ Thanh Tranh gõ cửa bước , thấy Kỳ Gia thì mắt sáng lên, cất tiếng chào đàn .
Kỳ Gia khá ngạc nhiên, cũng gật đầu. Cậu Từ Thanh Tranh thản nhiên đến bàn của giáo sư hướng dẫn, ném một chồng giấy lên đó. Kỳ Gia thầm kêu , giáo sư hướng dẫn nổi tiếng là Diêm Vương sống trong khoa, bình thường , đặc biệt để ý đến lễ tiết tôn ti trật tự thầy trò. Mấy đàn của Kỳ Gia thấy ông đều đường vòng, cũng chỉ tính tình hiền lành như Kỳ Gia mới chịu .
Cô gái trông vẻ hiểu chuyện mà, mặt giáo sư vô lễ như ? Kỳ Gia định mở lời thì Từ Thanh Tranh : “Bố, bài luận văn của con sửa năm , chú Giang vẫn , mà chú cũng rõ, bố xem giúp con .”
“Bố chỉ cho con , bố là giáo viên hướng dẫn của con, giúp nữa là vấn đề đó.” Giáo sư hướng dẫn nghiêm mặt : “Dù cũng lên năm hai , đến cả cái định dạng luận văn sửa nửa tháng cũng đúng, sợ cho .”
Từ Thanh Tranh bĩu môi, thầm “chậc” một tiếng, đầu thấy Kỳ Gia, liền nảy một ý.
“Đàn , xem giúp em với, đầu em sắp nổ tung , tuần là đến hạn nộp , chỉ cần xem giúp em định dạng rõ ràng nào thôi.”
Kỳ Gia ngẩn tại chỗ, mặt là con gái của giáo sư hướng dẫn, thì rốt cuộc là giúp giúp đây?
“Anh… trình độ của hạn thôi, nhiều nhất chỉ coi như tham khảo.” Kỳ Gia gượng, nghĩ, từ chối con gái của thầy giáo mặt thầy giáo, dù cũng cho lắm. Cuối cùng vẫn nhận lấy bài luận văn của Từ Thanh Tranh.
“Đàn thật!”
Giáo sư hướng dẫn gì, xem là hài lòng với cách của Kỳ Gia: “ , hai đứa quen thế nào?”
“Bố quản con gì?” Từ Thanh Tranh chiều sinh hư, câu nào câu nấy đều chọc tức bố .
Kỳ Gia vội vàng giảng hòa: “Chỉ là cùng một chuyến xe, tình cờ quen thôi ạ.”
Sắc mặt giáo sư hướng dẫn dịu một chút, chỉ Từ Thanh Tranh : “Con học hỏi Kỳ Gia nhiều , bớt tính bốc đồng , học luật mà còn nông nổi như , thể thống gì nữa?”
Kỳ Gia vội : “Thầy đùa , Thanh Tranh ạ.”
Từ Thanh Tranh chẳng hề tức giận, bên cạnh Kỳ Gia gì, đang nghĩ gì. Kỳ Gia mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, từ góc của cô thể thấy mái tóc cắt ngắn và bằng phẳng của Kỳ Gia cùng với cái gáy trắng nõn.
Cô nhớ hồi huấn luyện quân sự năm nhất. Dưới cái nắng gay gắt, các bạn nữ đất nghỉ ngơi, ai nấy đều ch.óng mặt hoa mắt, mắt là màu quân phục xám xanh, xung quanh mùi mồ hôi, ngột ngạt đến phát bực. lúc Từ Thanh Tranh đang bực bội đến cực điểm thì mắt đột nhiên xuất hiện một mảng màu nhàn nhạt.
Có một trai, tóc mềm mại xoăn tít, mặc một chiếc áo sơ mi cộc tay màu xanh nước biển và quần short rộng màu trắng, bậc thềm cách đó xa chụp ảnh. Một đàn bên cạnh thấy , liền qua vỗ vai , gì, trai ngẩng đầu lên , để lộ hàm răng trắng bóng, ánh nắng trông thật trong trẻo và sinh động.
Thật chỉ Từ Thanh Tranh, nhiều cũng để ý, lén lút thì thầm to nhỏ. Chàng trai thật ngoại hình quá nổi bật, nhưng khí chất sạch sẽ vô cùng đặc biệt.
Giống như, một làn gió mát trong mùa hè oi ả.
Từ Thanh Tranh là hành động, ngày hôm đó huấn luyện quân sự kết thúc đến hội sinh viên, hỏi thăm tin tức về trai từ các chị quen . Kết quả phát hiện , trai đó sinh viên đại học, mà là nghiên cứu sinh, và hôm đó chỉ là nhờ đến chụp tạm vài tấm ảnh, cũng là của hội sinh viên.
Chỉ hỏi một cái tên, Từ Thanh Tranh chút thất vọng, đàn đến dấu vết hình bóng, ngày hôm đó, Từ Thanh Tranh bao giờ gặp nữa. Mãi cho đến , cái tên từ miệng của bố , sự rung động trong lòng Từ Thanh Tranh mới khơi dậy.
Từ Thanh Tranh lặng lẽ Kỳ Gia một lúc lâu, đó hỏi đơn giản Kỳ Gia vài câu về bài luận văn khỏi văn phòng.
Kỳ Gia nhập điểm xong hai bài thi cuối cùng của sinh viên đại học, khi tạm biệt giáo sư hướng dẫn, liền đến nhà ăn mua một suất cơm suất. Gần đây Phó Tư Diễn bận rộn phát triển chương trình mới, thường xuyên quên ăn, Kỳ Gia , liền mỗi ngày đều mang cơm đến cho , ép Phó Tư Diễn ăn.
Vốn dĩ là ăn sáng, còn ăn trưa đàng hoàng, chỉ cần Phó Tư Diễn lười biếng một chút, Kỳ Gia sẽ giả vờ tức giận, chỉ Phó Tư Diễn : “Anh hỏng dày, u.n.g t.h.ư dày gì đó c.h.ế.t trẻ, để một em thì ?”
Shuangmu
Câu chọc đúng chỗ đau của Phó Tư Diễn, lập tức dừng công việc đang , ngoan ngoãn ăn hết cơm.
Hai tuy sống chung, nhưng ban ngày nấu nướng, công việc ở trường nhiều, ngoài việc cùng ăn trưa thì gần như cả ngày gặp mặt, buổi tối về đến nhà, Phó Tư Diễn thường mệt đến mức ngả đầu là ngủ.
Anh thật sự mệt, quầng thâm mắt đen sì, trông tiều tụy hơn hẳn mấy năm . Kỳ Gia giúp Phó Tư Diễn xoa xoa thái dương, đó nhấc cánh tay Phó Tư Diễn lên vòng qua vai , chui lòng . Lúc sắp ngủ, mơ màng nghĩ, hai họ sống như một cặp vợ chồng già mấy chục năm , nhưng cũng tệ.
Một tuần .
Kỳ Gia đang chuẩn xuống xe, Từ Thanh Tranh từ xuất hiện: “Đàn định đến trường F ạ?”
“ .”
“Vậy em cùng nhé, em cũng đến trường F dạo một vòng.”
Kỳ Gia ngẩn , nhưng thời gian lên xuống xe gấp gáp, thể đó chuyện nhiều, đành đồng ý : “Ờ… thôi.”
Từ Thanh Tranh và Kỳ Gia cùng trường F. Từ Thanh Tranh : “Em chỉ mới đến đây một hồi còn nhỏ, bố em đây hướng dẫn mấy chị tiến sĩ ở trường F, em theo họ đến đây chơi một .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bai-dang-tren-zhihu-cua-toi-bi-ban-trai-phat-hien-roi/chuong-14.html.]
Kỳ Gia gật đầu.
“ , đàn định học tiến sĩ ?”
“Cũng , hoài bão học thuật gì lớn lao." Kỳ Gia nghĩ một lúc : “Chuyện em với giáo sư Từ đấy.”
“Không thành vấn đề.” Từ Thanh Tranh hiệu “OK”: “Thật em , ngay cả nghiên cứu sinh cũng học, nhưng bố em cứ em nối nghiệp cha, để em giảng viên đại học.”
“Anh cũng thể chỉ tay năm ngón cuộc đời của em , chỉ cảm thấy hứng thú là quan trọng nhất, chỉ cần hứng thú, bất kể em đưa quyết định gì, đều sai.”
Kỳ Gia dường như cần suy nghĩ buột miệng , nhưng vẻ mặt của điềm nhiên đến mức khiến tin tưởng.
Từ Thanh Tranh lặp lặp mấy câu trong lòng, quả thực trúng tim đen của cô. Cô mở lời: “Đàn đúng lắm! Bố em ở nhà cứ khen , kiêu ngạo nóng vội, vững vàng.”
Kỳ Gia : “Anh như em , thật chỉ là tích cực, chủ động thôi.”
“Không , đàn đừng tự ti như , đúng , đàn thế ạ?”
Kỳ Gia vốn định thẳng đến phòng sinh hoạt chung của Phó Tư Diễn, nhưng bên cạnh Từ Thanh Tranh cùng nên tiện, bèn : “Thanh Tranh, đưa đồ cho bạn, là em cứ dạo trong khuôn viên trường nhé?”
Từ Thanh Tranh qua một lượt, hỏi: “Là đưa cơm ạ?”
“Ừm, ăn, nên tiện đường mang giúp một suất.”
Từ Thanh Tranh im lặng vài giây : “Được thôi, đàn , em dạo quanh đây một chút.”
Kỳ Gia gật đầu, đến phòng sinh hoạt chung của Phó Tư Diễn. Phó Tư Diễn cùng mấy bạn một dự án, mỗi ngày kể ngày đêm đều ở trong phòng sinh hoạt chung của trường, một chiếc bàn lớn đặt hơn chục cái máy tính, một nhóm vây quanh lách cách gõ bàn phím.
“Tư Diễn.”
Kỳ Gia đẩy cửa , Phó Tư Diễn như thần giao cách cảm đầu : “Em đến ?”
“Cơm trưa tình yêu của Phó đến , nghĩ đến con ch.ó độc chỉ thể đối diện với máy tính ăn cơm hộp, đúng là t.h.ả.m c.h.ế.t !” Lý Bân bên cạnh nháy mắt hiệu la lên.
“Mày ăn cơm hộp 25 tệ một suất mà còn dám kêu ca cái gì?” Triệu Ích Lượng bên .
“Đại ca, nắm bắt trọng điểm ? Trọng điểm là 25 tệ ? Trọng điểm là đối diện lúc ăn cơm ?”
Cả phòng đều đầy ẩn ý.
Kỳ Gia mặt đỏ bừng, đưa túi đồ trong tay cho Phó Tư Diễn, Phó Tư Diễn trực tiếp kéo một phòng trống khác.
Có lẽ là một phòng học thường dùng, ghế xếp lộn xộn, Phó Tư Diễn xuống , kéo Kỳ Gia lên đùi .
“Này —”
“Ở đây ai, yên tâm.”
Kỳ Gia bèn thả lỏng, dựa Phó Tư Diễn, đầu thấy đôi mắt đỏ ngầu của Phó Tư Diễn, đau lòng : “Mắt tơ m.á.u thế , em bảo cứ một tiếng nghỉ một ?”
“Quên mất, xin cục cưng.” Phó Tư Diễn vùi đầu hõm cổ Kỳ Gia, hít một thật sâu: “Mỗi ngày thấy em là coi như nghỉ ngơi , thật đó, phát hiện cứ ngửi thấy mùi em là đầu óc tỉnh táo ngay lập tức.”
“Chắc là ngửi thấy mùi cơm đó, ăn cơm , ăn xong ngủ một lát.”
“Em đút cho .” Phó Tư Diễn há miệng, hai tay vòng qua Kỳ Gia động đậy.
Kỳ Gia lườm một cái, hết cách, đành mở hộp nhựa , múc một thìa đưa đến mặt Phó Tư Diễn. Phó Tư Diễn , ăn một thìa từ tay Kỳ Gia, điểm dừng, tiên đặt Kỳ Gia sang một bên, đó nhanh ch.óng ăn hết hộp cơm.
Đợi Phó Tư Diễn ăn xong, Kỳ Gia thu dọn đồ đạc vứt ngoài, lúc thấy Phó Tư Diễn đang xoa thái dương.
Kỳ Gia đau lòng : “Em ghép hai cái ghế , gối lên đùi em ngủ một lát nhé.”
“Ừ.” Phó Tư Diễn gật đầu, Kỳ Gia đặt hai chiếc ghế dài với , sang một bên, Phó Tư Diễn lên, gối đầu lên đùi Kỳ Gia.
“Em gầy ?”
“Sao ? Gối thoải mái hả?” Kỳ Gia vuốt tóc Phó Tư Diễn.
“Không , chỉ là cảm thấy em gầy , gần đây ở bên em ít quá, đợi xong dự án , sẽ bù đắp cho em thật .”
Kỳ Gia , .
“Thật ban ngày cũng ngủ , chỉ một lát thôi, nếu em mỏi chân thì cứ với .”
Kỳ Gia che mắt Phó Tư Diễn : “Anh mau ngủ , nhiều quá ngủ .”
Phó Tư Diễn nắm lấy tay Kỳ Gia, kéo xuống hôn lòng bàn tay, đó đặt lên n.g.ự.c, thở dần dần đều đặn.
Kỳ Gia chỉ lẳng lặng gương mặt Phó Tư Diễn, quầng thâm mắt ngày càng đậm vì thức khuya của , đau lòng c.h.ế.t .
Giấc ngủ ban ngày của Phó Tư Diễn nông, ngủ lâu, tiếng bước chân của qua ngoài cửa đ.á.n.h thức dậy.
Kỳ Gia đôi mày nhíu của Phó Tư Diễn, xoa xoa cho : “Ngủ thêm một lát nữa !”
“Thôi, buổi trưa ngủ nhiều đau đầu." Phó Tư Diễn ngáp một cái, dậy cúi xuống hôn Kỳ Gia, Kỳ Gia ngoan ngoãn hé miệng để trò, Phó Tư Diễn c.ắ.n c.ắ.n môi Kỳ Gia, hỏi: “Em về nhà ngay ?”
“Ừm, buổi sáng việc bận cũng gần xong , chiều tiết, về nhà dọn dẹp một chút, hôm qua em thấy khu bếp bám bụi .”
“Được, đừng để mệt.”
“Vậy em đây.” Kỳ Gia ôm Phó Tư Diễn một cái, dậy cửa.
Phó Tư Diễn vươn vai một cái, chuẩn cũng phòng sinh hoạt chung, dậy thấy bên cạnh vật gì đó sáng bóng đang phản quang, thì là điện thoại của Kỳ Gia bỏ quên ghế.
Anh vội vàng ngoài, Kỳ Gia còn ở hành lang nữa, Phó Tư Diễn liền chạy xuống lầu. Vừa đến lầu, thấy Kỳ Gia đang bên bồn hoa, bên cạnh là một cô gái mặc váy liền màu vàng, cô gái kéo cánh tay Kỳ Gia, với , trông mật.