Bạch Phú Mỹ Từ Trời Giáng Xuống, Thợ Săn Chất Phác Đưa Về Nhà - Chương 116

Cập nhật lúc: 2025-12-27 00:49:01
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bụi trần lắng xuống

 

Việc đầu tiên Ninh Hòa và Tần Đông Thăng khi về Phượng Sơn Thôn chính là đến nhà thôn trưởng đón Tần Đông Thụy.

 

“Có ai ở đó ?”

 

Ninh Hòa đẩy nhẹ l.ồ.ng n.g.ự.c Tần Đông Thăng, “Có đang gọi ở ngoài ?”

 

Giờ trời mới tờ mờ sáng, ai đến tìm họ chứ?

 

“Ừ, ngoài xem .”

 

Tần Đông Thăng hôn lên mặt Ninh Hòa một cái, mặc y phục sải bước khỏi nhà, vẻ mặt đầy khó chịu.

 

Đại sáng sớm, phiền khác ngủ!

 

“Có chuyện gì?”

 

Giọng trầm thấp của nam nhân khiến chạy việc ngoài run rẩy, gia đình thật hung dữ!

 

“Có nhờ gửi thư cho ngài.”

 

Cánh cổng kéo , chạy việc đưa thư tay Tần Đông Thăng, một lời liền co chân bỏ .

 

Dáng vẻ , cứ như ch.ó đuổi phía .

 

Tần Đông Thăng cầm phong thư xem, bên một chữ nào.

 

y một trực giác khó hiểu, là thư sinh đó gửi đến.

 

Chẳng lẽ việc giải quyết?

 

Đóng cổng sân , Tần Đông Thăng cầm thư phòng.

 

“Thê t.ử, thư của nàng.”

 

Ninh Hòa nhận lấy thư, liếc nhanh một lượt, “Liễu công t.ử quả nhiên việc nhanh nhẹn.”

 

Mới một ngày, giải quyết triệt để gia đình họ Tăng.

 

Tăng sư gia hạ ngục, ông cùng vị ngoại thất , chẳng bao lâu nữa sẽ lưu đày đến vùng đất lạnh lẽo.

 

Còn về ngoại thất t.ử, và Tăng Tiêu Tiêu, tất cả đều sung nô tỳ.

 

Thủ đoạn , nếu dùng đúng chỗ, ắt sẽ nên nghiệp lớn.

 

Đưa lá thư cho Tần Đông Thăng, “Chàng xem .”

 

Tần Đông Thăng nhận lấy xem, đối với Liễu Văn Hiên thêm vài phần ấn tượng .

 

Không sợ hãi rụt rè, đây mới là việc nam nhi nên .

 

Y kiêu ngạo hừ một tiếng, “Chuyện do gây , bây giờ để giải quyết cũng là điều nên .”

 

Bụi trần lắng xuống, cả hai đều an tâm.

 

Bị quấy rầy, giấc ngủ thể tiếp tục nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bach-phu-my-tu-troi-giang-xuong-tho-san-chat-phac-dua-ve-nha/chuong-116.html.]

Tần Đông Thăng xuyên qua chăn ôm nàng lòng, “Thê t.ử, nàng ngủ nướng nữa ?”

 

Ninh Hòa lắc đầu, “Không ngủ nữa.”

 

“Vậy mặc y phục cho nàng.”

 

Ninh Hòa: “……”

 

Người rõ ràng là giả danh công việc để mưu lợi riêng!

 

Tần Đông Thăng đa phần đều dậy sớm hơn Ninh Hòa, nên cơ hội mặc y phục và chải đầu cho nàng nhiều.

 

Tự nhiên thấy thích thú vô cùng.

 

Đợi phu thê hai họ khỏi nhà, trời sáng rõ, mặt trời sắp mọc lên.

 

Tần Đông Thụy đang đ.á.n.h Thái Cực trong sân, Tiểu Hoa dài đất bên cạnh, ngoan ngoãn canh giữ .

 

Ninh Hòa xuất hiện, Tiểu Hoa quẫy đuôi chạy nhanh tới.

 

“Ngao ô.”

 

Cứ rên rỉ thút thít ngừng.

 

Tần Đông Thăng đẩy nó , thứ nhỏ dính đến thế?

 

Ninh Hòa xổm vuốt ve đầu Tiểu Hoa, “Chàng rửa mặt , chơi với Tiểu Hoa một lát.”

 

Thấy tâm tư của thê t.ử đặt , Tần Đông Thăng đành nàng một cái đầy u oán, rửa mặt.

 

Rửa mặt xong, bếp bữa sáng.

 

Ninh Hòa ở trong sân chơi cùng Tiểu Hoa, thực chất là nàng ném cành cây xa, Tiểu Hoa ngậm cành cây về.

 

Lặp lặp vài , vẫn thấy vui vẻ chán.

 

Chơi chừng một khắc, Ninh Hòa xoa đầu Tiểu Hoa, “Trò chơi hôm nay dừng ở đây.”

 

Tiểu Hoa như thể hiểu , “nga ô” một tiếng, ngoan ngoãn rạp xuống đất. Rất thông nhân tính.

 

“Ngoan thật đấy.”

 

Được nữ chủ nhân khen ngợi, Tiểu Hoa híp mắt. Đuôi ve vẩy cực nhanh.

 

Đợi Ninh Hòa rửa mặt xong, bữa sáng cũng xong. Cháo và trứng chiên. Đơn giản mà vẫn đủ dinh dưỡng.

 

Chỉ là lượng vitamin hấp thụ đủ, nghĩ đến trong nhà còn mấy quả táo, Ninh Hòa : “Táo ăn nhanh, nếu sẽ hỏng mất.”

 

Thứ quý giá đến thế, Tần Đông Thụy nỡ ăn. Mà Tần Đông Thăng dành cho thê t.ử và ăn.

 

Bởi , ngoại trừ hai quả Ninh Hòa dùng trái cây hôm , còn vẫn nguyên vẹn bày trong tủ.

 

Hạt Dẻ Nhỏ

Nàng họ nỡ, thế là ăn xong chia cho mỗi một quả, “Ăn xong giữ hạt, sang năm xem trồng .”

 

“Nếu thể thì chúng một vườn cây ăn trái, dựa đó cũng lo thiếu ăn thiếu mặc.”

 

Tần Đông Thăng cũng thấy chủ ý . Nếu thật sự trồng thành công, thứ hơn nhiều so với việc bới đất trồng lương thực.

 

 

Loading...