Đã được mẹ cậu chấp thuận, chuyện này cũng không đến lượt cậu phản đối.
Hơn nữa Hoài Viễn là người quen biết rõ ràng, bản thân cũng rất ưu tú, nếu cậu còn không hài lòng thì yêu cầu quá cao rồi.
“Tiểu Vũ vẫn chưa hiểu chuyện đúng không?” Cố Giang không nhịn được hỏi.
Lưu Ngọc cười cười, nói: “Bây giờ thì chưa nhưng em thấy sắp rồi.”
Bên kia, Diệp Hoài Viễn và Cố Tiểu Vũ cùng đưa Cố Kiến Hoa đến nhà máy.
“Lão Cố, anh về rồi! Sức khỏe tốt chứ, nhìn béo ra kìa!” Lão Phạm thấy Cố Kiến Hoa, vui vẻ chào hỏi.
Cố Kiến Hoa cười nói: “Tốt rồi tốt rồi, là béo ra.”
Lão Phạm yên tâm, nhìn thấy Cố Tiểu Vũ và Diệp Hoài Viễn bên cạnh, ông nói: “Đây là con gái anh phải không?”
Cố Kiến Hoa gật đầu, nói với Cố Tiểu Vũ: “Hoài Viễn, Tiểu Vũ, đây là chú Phạm.”
Diệp Hoài Viễn và Cố Tiểu Vũ chào hỏi lão Phạm, lão Phạm cười gật đầu.
Cố Kiến Hoa nói: “Được rồi, cha đến nơi rồi, Hoài Viễn cháu muốn mua gì thì nhanh đi đi.”
Cố Tiểu Vũ nói: “Cha, vậy chúng con đi nhé, cha nhớ lời dặn của mọi người trong nhà, giữ gìn sức khỏe!”
“Được được được.” Cố Kiến Hoa vội vàng đáp.
Lão Phạm đứng bên cạnh nhìn một lúc, đợi Diệp Hoài Viễn và Cố Tiểu Vũ đi rồi, ông hỏi: “Đó là đối tượng của con gái anh, con rể tương lai của anh à?”
Cố Kiến Hoa lắc đầu: “Nói bậy gì vậy, Tiểu Vũ nhà tôi còn nhỏ, đó là em trai của A Thiệu, chồng Sương Sương nhà tôi.”
“Ồ, nhìn rất hợp với Tiểu Vũ, không cân nhắc thêm một mối thân nữa sao?” Ông Phạm không nhịn được nói.
Cố Kiến Hoa quay đầu nhìn ông ấy, dừng bước.
“Sao, có vấn đề gì à?”
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bach-nguyet-quang-cua-nu-phu/chuong-511.html.]
Diệp Hoài Viễn và Cố Tiểu Vũ đi trên đường, Cố Tiểu Vũ không nhịn được hỏi: “Anh Diệp, anh định mua gì vậy?”
Diệp Hoài Viễn chìm vào im lặng, cậu chỉ tùy tiện nói bừa, căn bản không nghĩ đến việc mua thứ gì.
“À cái này, sắp đến sinh nhật mẹ anh rồi, anh đi mua quà tặng bà ấy, em giúp anh xem xem cái gì hợp lý.” Diệp Hoài Viễn không nghĩ ngợi, lập tức tìm một cái cớ.
Cố Tiểu Vũ: “...” Không mua ở Bắc Kinh, lại đến huyện nhỏ của bọn họ mua quà?
Im lặng một lúc, cô ấy hỏi: “Bác gái sinh nhật vào khi nào?”
Diệp Hoài Viễn cũng im lặng theo, do dự một chút, vẫn thành thật nói: “Tháng mười...”
Cố Tiểu Vũ khựng lại, nói: “Anh Diệp, đây là cái cớ anh cố ý tìm để tặng quà cho cha em đúng không?”
TBC
Thấy ánh mắt có chút cảm động của Cố Tiểu Vũ, Diệp Hoài Viễn lập tức gật đầu thừa nhận.
“Cảm ơn anh, quan tâm cha em như vậy.” Cố Tiểu Vũ nhìn cậu.
“Không có gì nên làm mà.” Diệp Hoài Viễn không nhịn được, xoa đầu cô.
Cố Tiểu Vũ ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn Diệp Hoài Viễn.
“Anh Diệp, em không còn là trẻ con nữa!” Cố Tiểu Vũ không nhịn được nói.
Xoa đầu gì đó, là đãi ngộ của Tiểu Bảo và Tuế Tuế.
Mọi người trong nhà đều thích xoa đầu nhỏ của bọn chúng, Cố Tiểu Vũ cũng rất thích xoa, đầu nhỏ lông xù của bọn chúng xoa lên rất thoải mái.
Cô ấy lớn như vậy rồi, rất ít người xoa đầu cô ấy, cảm thấy có chút kỳ lạ.
“Ai nói chỉ có trẻ con mới được xoa đầu?” Diệp Hoài Viễn lý lẽ hùng hồn nói.
Diệp Hoài Viễn vốn có chút không được tự nhiên, thấy cô ấy có vẻ ngượng ngùng, cậu lập tức trở lại bình thường, thậm chí còn có chút kích động.
Cố ý nhướng mày, cười xấu xa nói: “Nếu em ngại, anh có thể để em xoa lại.”
Nói xong, cậu cúi đầu, đưa một cái đầu đen thui về phía Tiểu Vũ.
Cố Tiểu Vũ: “...”