Bạch Nguyêt Quang Của Nữ Phụ - Chương 335

Cập nhật lúc: 2024-12-23 19:50:10
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Anh ấy hậu đậu, tự đập trúng!” Cố Tiểu Vũ giọng điệu chê bai.

Cố Hải ngượng ngùng gãi đầu.

“Sao lại bị thương nặng thế?” Trần Quế Lan có chút đau lòng.

Cố Hải nói: “Không sao đâu mẹ, đập trúng chỗ nhọn, chảy chút máu.”

“Ôi, Tiểu Hải à, sau này phải chú ý an toàn, may mà không bị thương đến mắt, nguy hiểm quá!” Bà nội Cố quan tâm nói.

Cố Hải liên tục gật đầu. “Vâng, bà, cháu biết rồi.”

Cát Nghiên ở bên cạnh mím môi.

Hứa Thiệu liếc nhìn họ, không lên tiếng.

Diệp Hoài Viễn tò mò nhìn người anh Hai trong miệng Cố Tiểu Vũ, Cố Hải cũng nhìn cậu ta.

“Cậu là em trai của anh rể tôi phải không?” Cố Hải chào hỏi Diệp Hoài Viễn.

Hôm sinh nhật Tiểu Vũ, Nghiên tỷ và người nhà đã cùng nhau ăn cơm, lúc đó cô ấy đã gặp anh ta.

Về kể với Cố Hải, Cố Hải biết người này nhưng chưa từng gặp.

Hôm nay gặp mặt, không khỏi sáng mắt, đúng là em trai của anh rể, nhìn đã thấy xuất sắc.

“Đúng vậy, anh Hải.” Diệp Hoài Viễn nói: “Anh cứ gọi em là Hoài Viễn.”

Cố Hải gật đầu, nói với Hoài Viễn vài câu, sau đó bị Hứa Thiệu gọi sang một bên.

TBC

Cố Hải ngoan ngoãn đi theo bên cạnh anh, Hứa Thiệu nhìn cậu ta, hỏi: “Vết thương của em là thế nào?”

Mắt Cố Hải đảo một cái, nói: “Anh rể, em đã nói rồi mà, không cẩn thận đập trúng.”

Hứa Thiệu nhẹ nhàng nói: “Trước mặt anh mà còn không nói thật?”

Cố Hải khựng lại, liếc nhìn anh rể, ngoan ngoãn kể lại.

Nghe xong, Hứa Thiệu cau mày.

Cố Hải nói: “Anh rể, anh yên tâm, em không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bach-nguyet-quang-cua-nu-phu/chuong-335.html.]

Dừng lại một chút, cậu ta có chút tò mò hỏi nhỏ: “Anh rể, sao anh biết em nói dối vậy?”

Trong nhà nhiều người như vậy mà không ai phát hiện ra, đều bị cậu ta lừa.

Cậu ta còn tưởng mình ngụy trang rất tốt, không ngờ anh rể lại nhìn ra ngay.

Hứa Thiệu chỉ nói: “Biểu cảm của Nghiên Nghiên không đúng.”

Cố Hải im lặng, không ngờ lại là Nghiên tỷ để lộ sơ hở.

“Cô ấy rất lo lắng cho em, sau này em hành sự chú ý an toàn, đợi em khỏe lại, anh sẽ dạy cậu vài chiêu.” Hứa Thiệu nói.

Cố Hải liên tục gật đầu, cười nói: “Vậy thì cảm ơn anh rể.”

Đợi đến khi trở lại đám đông, Cát Nghiên tò mò hỏi: “Anh nói gì với anh rể vậy?”

Cố Hải nhìn vợ, tiến lại gần nói: “Anh rể phát hiện ra rồi, anh nói với anh ấy, anh ấy nói sau này sẽ dạy anh vài chiêu phòng thân.”

Cát Nghiên nghiêm túc nói: “Vậy thì anh phải học cho tốt, không được lười biếng.”

Cố Hải biết lần bị thương này của mình đã dọa cô ấy, vội vàng nói: “Đến lúc đó anh chắc chắn sẽ nhìn không chớp mắt, em yên tâm.”

Cát Nghiên khẽ hừ một tiếng.

“Ăn cơm thôi!”

Hứa Thiệu đỡ Cố Sương ngồi vào chỗ, bên cạnh Cố Hải là Sáng Sáng và Tiểu Bảo.

Hai đứa trẻ đặc biệt quấn Cố Hải, Diệp Hoài Viễn thở dài.

Tiểu Bảo có chú họ rồi, trong mắt không còn người chú xa lạ như cậu nữa.

Mất đi sự sủng ái cũng thật nhanh, Diệp Hoài Viễn có chút mất mát.

Cố Hải thì rất vui, lâu như vậy không gặp, Sáng Sáng và Tiểu Bảo rõ ràng không quên cậu ta, còn đặc biệt thích cậu ta, trong lòng cậu ta vui không kể xiết.

Cát Nghiên và Cố Hải ngồi giữa là Tiểu Bảo, Cát Nghiên rất thích Tiểu Bảo, cầm bát cơm nhỏ của thằng bé đút cho nó.

Tiểu Bảo không cần tự mình động tay, vui vẻ há miệng hưởng thụ sự đút ăn.

Cố Sương thấy Cát Nghiên tự mình cũng không ăn được bao nhiêu, không nhịn được nói: “Nghiên Nghiên, em tự ăn đi, không cần quan tâm đến Tiểu Bảo.”

Loading...