Bạch Nguyêt Quang Của Nữ Phụ - Chương 202

Cập nhật lúc: 2024-12-21 15:23:30
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Ngọc Chi rất biết ơn Tam Nha.

Hạ Văn Kiệt mượn xe cải tiến, chất đồ đạc của mình và Tạ Ngọc Chi lên xe, sau đó kéo đi.

TBC

Cuối cùng cũng rời khỏi nơi này, Hạ Văn Kiệt cảm thấy cả người vô cùng nhẹ nhõm.

Trên mặt Tạ Ngọc Chi cũng nở nụ cười.

...

Đội Hồng Khê.

Cố Tiểu Vũ biết tin đội có hai thanh niên trí thức đến nhưng không phải từ thành phố đến mà là chuyển từ đội bên cạnh sang.

Cô bé tò mò nghe ngóng một chút, sau đó phát hiện thanh niên trí thức đến là cô Tạ của mình.

Cố Tiểu Vũ kinh ngạc, không hiểu sao cô Tạ lại đến đội của họ!

Tuy nhiên, Cố Tiểu Vũ vẫn rất hoan nghênh, thậm chí còn có chút phấn khích.

“Cô Tạ!” Biết người đã đến, Cố Tiểu Vũ lập tức chạy đến khu nhà ở thanh niên trí thức.

Tạ Ngọc Chi và Hạ Văn Kiệt đang chào hỏi mọi người trong sân, giới thiệu lẫn nhau.

Dù sao thì sau này sẽ ở chung một sân, không biết đến bao giờ mới được về thành phố, nói không chừng phải ở cùng nhau rất lâu.

“Là Tiểu Vũ à!” Tạ Ngọc Chi cười chào Cố Tiểu Vũ.

Cố Tiểu Vũ tò mò hỏi: “Cô Tạ, sao cô lại đến đội chúng em vậy?”

Tạ Ngọc Chi nghĩ đến thân phận của Cố Tiểu Vũ, chị dâu cô bé cũng là chị gái của Nhị Nha, không khỏi có chút ngượng ngùng.

Lúc đầu Văn Kiệt lấy Nhị Nha làm cái cớ, nói không chịu nổi sự cô ta, mới muốn chuyển đội.

Tất nhiên, đây chỉ là một trong những lời nói dối, chủ yếu vẫn là Văn Kiệt anh ta đã đưa tiền.

Hạ Văn Kiệt nhận ra sự ngượng ngùng của Tạ Ngọc Chi, vội vàng tiếp lời: “Tôi và Ngọc Chi là người yêu, tôi muốn chuyển đội, cô ấy mới đi theo tôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bach-nguyet-quang-cua-nu-phu/chuong-202.html.]

“Cô Tạ, cô có người yêu rồi à!”

Cố Tiểu Vũ quay đầu nhìn Hạ Văn Kiệt, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt, gật đầu hài lòng.

Nhìn không tệ, rất xứng với cô Tạ.

“Ừm, đây là Hạ Văn Kiệt, chúng tôi quen nhau nhiều năm rồi.” Tạ Ngọc Chi mặt hơi đỏ, nhẹ giọng giới thiệu với Cố Tiểu Vũ.

“Đồng chí Hạ, chào anh chào anh, chúc mừng anh và cô Tạ.” Cố Tiểu Vũ nói với Hạ Văn Kiệt: “Cô Tạ tốt lắm, anh phải đối xử tốt với cô ấy nhé.”

Hạ Văn Kiệt cong môi, biểu cảm ôn hòa đáp lại một tiếng: “Sẽ vậy.”

Cố Tiểu Vũ hài lòng.

Liễu Thanh liếc nhìn họ, cô ta quen Tạ Ngọc Chi. Lúc trước trường tiểu học xã tuyển giáo viên, cô ta cũng đăng ký, kết quả không đỗ.

Tạ Ngọc Chi đỗ.

Không biết bao nhiêu người ghen tị, Liễu Thanh là một trong số đó.

Nhưng cô ta không có gì bất mãn, để đảm bảo công bằng, bài thi của Tạ Ngọc Chi đều được dán ra.

Xem bài thi của Tạ Ngọc Chi, Liễu Thanh tâm phục khẩu phục.

“Đồng chí Tạ, chúng tôi có hai phòng đều có thể ở được, cô xem cô muốn ở phòng nào?” Liễu Thanh nói với Tạ Ngọc Chi.

Còn Hạ Văn Kiệt, ở phòng mà Hứa Thiệu từng ở.

Dọn dẹp đồ đạc xong xuôi, Hạ Văn Kiệt ra khỏi phòng, vừa lúc thấy Tạ Ngọc Chi cũng ra, hai người nhìn nhau cười.

Hai người rất nhanh đã thích nghi với cuộc sống mới. Đặc biệt là Hạ Văn Kiệt, cuối cùng cũng không phải chịu đựng sự đeo bám của Lưu Nhị Nha, cả người thoải mái hẳn.

Tạ Ngọc Chi mỗi ngày đi lại giữa trường tiểu học xã và đội, cuộc sống có quy luật và bận rộn.

Lưu Ngọc biết hai thanh niên trí thức chuyển đến đội là từ đội nhà mẹ đẻ của cô ấy nhưng cô ấy không quen.

Ngược lại, qua miệng Cố Tiểu Vũ, Lưu Ngọc biết được nữ thanh niên trí thức là cô giáo của cô bé, nam thanh niên trí thức là người yêu của cô giáo.

Loading...